Truyền Thuyết Biển Xanh – 21

21.

Tiết Tường Quân đem người đưa về nhà xong, liền lập tức về nhà ngủ bù.

Mà Lưu Đồng hiện tại tâm tình rất tốt, sinh hoạt mỹ mãn bên cạnh người yêu, cũng liền hi vọng bạn bè quanh mình cũng đều có thể hạnh phúc.

Thế là, buổi tối, hắn gọi điện cho Tiết Tường Quân: “Tôi nói với Lương Bác Văn cậu bị bệnh, bệnh rất nặng, cậu ấy nói sẽ đến nhà cậu.”

Tiết Tường Quân nghe xong, nháo nhào bật dậy chuẩn bị một chút. Trước tiên đem đồ đạc bày bừa khắp nhà, lại đi tắm nước lạnh, đầu tóc vò cho càng rối càng tốt, cuối cùng nằm lại trên giường, cửa sổ đều đóng hết, chỉ chừa một cái khe nhỏ thuận tiện theo dõi tình hình, còn đem chăn quấn hai ba lớp để nhiệt độ cơ thể tăng lên, phòng khi đo nhiệt độ mà thân nhiệt không cao, nói bệnh ai mà tin. Tiết Tường Quân thật sự là đem tất cả các loại khả năng đều lường trước hết, sau đó nằm im đợi Lương Bác Văn chui vào miệng cọp.

Lương Bác Văn nghe nói Tiết Tường Quân bị bệnh cũng thật kinh ngạc, còn rất nghiêm trọng nữa?! Trong trí nhớ của cậu, Tiết Tường Quân là một người…… Nói như thế nào nhỉ? Người này cùng sinh lão bệnh tử hoàn toàn không hề có một điểm liên quan! Nhưng Lưu Đồng thế mà lại nói cho cậu hắn bị bệnh?!

Lương Bác Văn tranh thủ thời gian sửa soạn hòm thuốc, chuẩn bị một chút dụng cụ thường dùng. Sau này, khi hai người đã ở cùng một chỗ, y mới chợt nghĩ ra một vấn đề: Bị bệnh, vì cái gì mà không trực tiếp đi bệnh viện? Mà tới tìm mình? Này rõ ràng là một cái bẫy!!!

Đương nhiên, đây là chuyện sau này. Đêm hôm đó, Lương Bác Văn thấy Tiết Tường Quân, quả thực có chút bối rối. Hắn đúng là bệnh rất nghiêm trọng, suy yếu vô lực nằm ở trên giường, cũng không biết là hôn mê hay là ngủ thiếp đi nữa.

“Tiết Tường Quân? Tiết Tường Quân?” Lương Bác Văn lay lay hắn, may không phải là hôn mê.

“Bác sĩ Lương? Cậu làm sao…… Khụ khụ…… Sao lại tới đây?” Tiết Tường Quân dáng vẻ suy yếu cố gắng ngồi dậy, Lương Bác Văn thấy hắn như vậy, ấn hắn nằm lại xuống giường: “Anh đừng nhúc nhích, chỗ nào không thoải mái đâu?”

Đại não Tiết Tường Quân cấp tốc vận hành, nói bệnh gì đây? Cảm mạo phát sốt? Không được, bệnh đó nhìn qua là biết, huống chi cũng không khó trị, nói ra lại chỉ cho một đơn thuốc mua uống thì chẳng phải hỏng hết à? Nói mình bị thương? Nhưng bây giờ khắp người cũng có tí xây xát nào đâu chứ?

“Tôi không biết…… thân thể mỗi chỗ đều đau…… Dạ dày cũng đau……” Đau dạ dày thì là thật, hắn cả ngày hôm nay cũng chưa ăn cơm, hiện tại thật sự có đau một chút.

“Cả người đều đau? Để tôi khám một chút.”

Lương Bác Văn đo nhiệt độ cơ thể cho hắn, hơi cao, lại đo tim phổi, bình thường, kiểm tra một chút thân thể, không có bị thương.

“Anh đến cùng là chỗ nào khó chịu a?” Lương Bác Văn bất đắc dĩ, kiểm tra không ra có gì bất thường, nếu như không phải sắc mặt hắn xác thực không tốt, y liền cho là hắn là đang lừa người!

“Tôi cũng không biết……”

“Như vậy đi, trước tiên uống một viên thuốc hạ sốt, nếu vẫn còn khó chịu tọi đưa anh đi bệnh viện.”

“Được!”

Thế là Lương Bác Văn liền hầu hạ hắn uống thuốc, uống thuốc xong giúp hắn đắp kín chăn, để hắn nghỉ ngơi thật tốt, một lát sau, hỏi: “Anh còn khó chịu sao?”

“Ừ, đau đầu……”

“Vậy để tôi đưa anh đi bệnh viện!”

“Không cần, tôi nằm một lúc sẽ tốt hơn, hôm nay cậu ở lại chỗ tôi đi, có bác sĩ ở đây, tôi cũng an tâm chút.”

“Cũng được! Anh nghỉ ngơi đi, tôi ra ngoài, tôi ở phòng khách, có việc thì gọi tôi.”

Nói xong, Lương Bác Văn mở cửa ra ngoài, để hắn nằm lại trên giường.

Kỳ thật, Lương Bác Văn cũng hơi lo lắng, y hiện tại kiểm tra không ra Tiết Tường Quân bị bệnh gì, vạn nhất nửa đêm có biến chứng phát sinh sẽ xử lý không kịp, nhưng y cũng lo lắng có người lạ trong nhà khiến người kia nghỉ ngơi không tiện, liền tốt nhất lánh mặt đi.

Tiết Tường Quân miễn cưỡng gật đầu, đem kế sách trong não lại xào qua một lượt.

Một đêm bình an vô sự.

Tiết Tường Quân cũng không có gọi Lương Bác Văn lần nào, chỉ là Lương Bác Văn nhớ rõ ràng mình là nằm trên ghế, làm sao vừa tỉnh dậy lại là nằm trên giường?

Cuộc sống tốt đẹp của Lưu Đồng chỉ kéo dài một tuần lễ, liền bị Trần Vũ Thành đến làm phiền!

Buổi sáng hôm đó, Trần Vũ Thành liều mạng gõ cửa nhà Lưu Đồng, một bộ dáng ngươi không ra ta liền đem cửa đập nát, quản gia ở một bên, cản cũng không được ngăn cũng không xong, gấp đến độ đầu đầy mồ hôi.

Lưu Đồng mặt mũi tràn đầy hung ác: “Con mẹ nó anh bị bệnh à?! Mới bốn giờ sáng đã phát điên rồi?!”

Đêm qua Y Kiệt gặp ác mộng không chịu ngủ, hắn lo dỗ người suốt một đêm, ba giờ mới ngủ, vừa nằm chợp mắt liền bị đánh thức, dù là ai cũng không thể có sắc mặt tốt được!

“Lưu Đồng Lưu Đồng! Vương Vũ Kỳ hắn là tên bệnh thần kinh!”

“Thế nào?”

“Hắn không phải muốn đóng cái phim đó đâu! Kỳ thật hắn chính là nhắm vào anh.”

“……” Vương Vũ Kỳ này, ra tay nhanh vậy sao?!

“Làm sao anh biết? Anh đừng nghĩ bậy bạ rồi đánh giá người khác.” Lưu Đồng xuống lầu ngồi trên ghế salon, xoa xoa ấn ấn huyệt Thái Dương, lại rót cho mình chén nước, dáng vẻ chút kinh ngạc.

“Anh khẳng định, chuyện ngày hôm qua đủ để anh nhìn rõ con người hắn!”

“Hôm qua có chuyện gì?”

Đêm qua, Trần Vũ Thành dọn dẹp một chút chuẩn bị ra về, Vương Vũ Kỳ liền tiến đến.

“Anh là giám đốc công ty?”

“Phải, thì sao?” Trần Vũ Thành có chút kỳ quái, hắn không biết sao?

“Anh nghĩ tôi vì cái gì đồng ý kí hợp đồng?”

“……”

“Vì cái gì mà kí còn không lấy lương?” Vương Vũ Kỳ làm mặt vô tội.

“Cậu đến cùng là muốn nói cái gì?” Y cảm thấy, trên đời này sẽ không có chuyện tốt nào mà suôn sẻ.

“Tôi muốn anh!”

“Cậu bị bệnh tâm thần hả? Tôi từ trước đến giờ không biết cậu!”

“Vũ Thành, tôi thích anh!”

……

Kỳ thật, Vương Vũ Kỳ đêm qua là muốn tiến tới, hắn nghĩ Trần Vũ Thành sẽ đồng ý hắn tỏ tình. Ai biết y căn bản là quên hắn rồi, hắn lại không thể ép buộc y, cho nên đêm qua, kỳ thật ngoại trừ Trần Vũ Thành bị hù dọa, cái gì cũng đều không có.

Vương Vũ Kỳ nói xong nhìn người không đồng ý, cũng không nhụt chí, giống như càng muốn kéo y gần mình hơn. Ngược lại là Trần Vũ Thành phát hoảng bỏ về nhà, ban đêm nằm trên giường lật qua lật lại ngủ không được, trong đầu đều là gương mặt Vương Vũ Kỳ, cùng câu “tôi thích anh” kia.

Tôi thích anh…… tôi thích anh……

A a a, cứ như vậy lặp đi lặp lại, vô hạn tuần hoàn……

Cho nên trời còn chưa sang y liền đến tìm Lưu Đồng, y muốn để Lưu Đồng biết, hắn đến tột cùng tuyển cái dạng gì người đến làm diễn viên!

Lưu Đồng nhìn người vẫn là tương đối chính xác, quả nhiên, Vương Vũ Kỳ kia là giả heo ăn thịt hổ, người xuất thân từ hắc đạo nào có ai đơn giản gì cho cam. Dù có là đại minh tinh, đang nổi tiếng, bề ngoài có suất khí, nhìn đơn giản đến đâu thì cuối cùng cũng là khó đối phó. Người kia cũng chính là như vậy, nghĩ hết biện pháp ăn Trần Vũ Thành, thật đúng là một chút đều không muốn đợi a!

Trần Vũ Thành nhìn Lưu Đồng trầm mặc không nói, lớn giọng: “Cậu xem đi? Lúc trước anh đã nói không chọn hắn, cậu chọn, hiện tại tốt rồi, hắn sắp đem tôi bán đi đó!”

“Được rồi, anh chẳng phải vẫn chưa mất mát gì sao?” Lưu Đồng không quan trọng nói.

“Cậu còn muốn hắn làm gì anh mới vừa lòng sao?!” Trần Vũ Thành xù lông.

“Vũ Thành, tôi hỏi anh một vấn đề.” Lưu Đồng rốt cục chính thức đứng lên.

“Vấn…… Vấn đề gì?” Y bị thái độ đột nhiên chuyển biến của Lưu Đồng làm cho có chút không kịp thích ứng.

“Anh đối với hắn một chút cảm giác cũng không có sao?”

“Cậu có ý gì?” Trần Vũ Thành tuyệt đối sẽ không thừa nhận, ban đêm, dưới ánh đèn, Vương Vũ Kỳ vẫn là có chút đẹp trai, còn nói ra lời đó, y vẫn là có chút động tâm.

Nhiều năm như vậy chỉ có một mình, chính y rõ ràng nhất, đột nhiên có người nói cho mình biết, hắn thích mình, về sau có thể là người để mình dựa vào, y không động tâm mới là lạ. Nhưng y cũng biết, cái vòng giải trí này, ở đâu ra chuyện yêu đương thật lòng? Y không dám đem chính mình ra cược.

“Anh thật không nhớ rõ hắn là ai?” Đây là lời Lưu Đồng nói nghiêm túc nhất.

“Ai?”

“Nếu như không có hắn, anh đã không sống tới hôm nay rồi!” Lưu Đồng có chút tức giận, một phần là bị quấy rầy giấc ngủ, một phần là vì tính y quá ngôi sao, được người theo đuổi cũng cuống lên lẩn tránh.

—— Tui là ranh giới lâu lắm mới xuất hiện——

Tiết Tường Quân cũng bắt đầu hành động nha!

Bất quá không cần lo lắng, Tiểu Sư Đệ sẽ được anh yêu thương!

Vương Vũ Kỳ cũng hành động rổi!

Bất quá, Đại sư huynh giống như bị hù dọa.

Hơn nửa đêm đập cửa nhà người khác nhờ tư vấn tình cảm có hỏi ý người nhà người ta chưa?!

Bé Cá nói: “Em mặc kệ, Tonny anh mau trở lại, em muốn ôm anh ngủ!”

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trackback

[…]                                          Chương 21   Chương 22   Chương 23   Chương […]