Truyền Thuyết Biển Xanh – 2

2.

Buổi chiều, Lưu Đồng đem chuyện này kể cho Trần Vũ Thành, Trần Vũ Thành nghe xong quả thực cười đến muốn mất luôn hình tượng.

Trần Vũ Thành đồng tình nhìn Lưu Đồng : “Cậu đây chính là cấm dục quá lâu rồi đó. Như vậy đi, đêm nay anh tìm người cho cậu.” Nói xong còn cười nhạo một tiếng liền cúp điện thoại, lưu lại Lưu Đồng một thân một mình tự phiền muộn.

Lưu Đồng vẫn không tin mình nằm mơ. Mình lăn lộn nhiều năm như vậy, cái gì chưa từng thấy qua? Thế mà lại bởi vì kìm nén quá lâu mà xuất hiện ảo giác?! Nói ra làm gì còn răng mà cười chứ.

~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~

Ban đêm.

Chuông cửa đột ngột vang lên. Quản gia ra mở cửa, là Trần Vũ thành đưa tới hai nữ nhân. Lưu Đồng đương nhiên biết hai nữ nhân này tới làm gì, cũng không nhiều lời, trực tiếp liền lên phòng khách trên lầu hai.

Hắn không muốn ở phòng của mình làm loại chuyện kia, đó là vũ nhục đối với bản thân. Gian phòng của hắn cho tới bây giờ đều chỉ có chính hắn có thể ở!

Đi vào trong phòng, hắn đối với hai cô gái chỉ nói: “Làm.”

Cả hai dáng người rất tốt, xinh đẹp động lòng người, Lưu Đồng thế nhưng lại thấy chướng mắt! Nhàm chán! Cảm giác rất khó chịu! Hắn thật không thấy có hứng thú gì. Có lẽ trước kia cũng có, nhưng là trước kia hắn rất ít giải quyết nhu cầu sinh lý. Nhưng lần này không giống, nhìn thấy cơ thể của nữ nhân, hắn chỉ cảm thấy thật buồn nôn.

Hắn không chịu nổi nữa đi vào phòng tắm, cũng không quay đầu lại, nói : “Không làm nữa! Hai người đi đi.”

Lưu lại hai người hai mặt nhìn nhau, này là làm sao vậy?

Lưu Đồng tắm rửa xong, thay quần áo liền đi bờ biển. Trong lòng hắn vẫn không nhịn được mà nghĩ đến người kia, không biết đêm nay có thể hay không sẽ gặp lại. Bất tri bất giác đi tới bên cạnh tảng đá ngầm hôm qua, Lưu Đồng thâm trầm nhìn mặt biển, bên tai văng vẳng tiếng hát đêm qua, âm thanh thanh thúy, uyển chuyển kéo dài.

Đừng chờ rất lâu vẫn không thấy người nào, trời lại bắt đầu lất phất mưa. Theo dự báo thời tiết đêm nay sẽ có bão.

“Nên về nhà thì tốt hơn.” Lưu Đồng lầm bầm lầu bầu đi trở về.

Mưa càng lúc càng lớn, xung quanh gió thổi ù ù, sóng biển vỗ vào từng đợt. Lưu Đồng nhìn thấy sóng đánh một thứ dạt vào bờ, không biết là thứ gì. Hắn tò mò tiến đến nhìn.

“…..Là người…?”

Ngồi xổm người xuống xem xét, hắn phát hiện, người kia không mặc quần áo?

Hắn nhìn qua một lượt, cơ thể người đó ướt sũng, dính đầy rong biển, cát, nhìn kỹ còn giống như có máu?!

Lưu Đồng đặt tay lên chỗ động mạch cổ, xác định người này vẫn còn sống, sau đó đem người lật qua, hắn giật mình :

“Người này…… Người này không phải là người đêm qua sao?!”

Lưu Đồng đem áo khoác cởi ra đắp lên cho người kia, sau đó nhẹ nhàng đem người ôm lên, nhẹ quá a!

Một tay hắn cảm nhận được chỗ đầu gối người kia thật trơn, cảm giác giống như là vảy cá, tay còn lại ôm ngang sườn, hắn thầm nghĩ người này thật gầy, có thể là đã chịu qua không ít khổ cực!

Trong mưa, hắn ôm người chạy bang bang về nhà.

Lúc quản gia mở cửa liền sợ đến ngây người: Đây là thiếu gia nhà lão sao? Thiếu gia nhà lão đang ôm một người khác, ôm công chúa, ôm đến ôn nhu, cẩn thận từng li từng tí. Ngay cả nói chuyện cũng thấp giọng: “Lão Vương, mau gọi Lương Bác Văn tới, nhanh lên!”. Sau đó liền đem người ôm vào phòng ngủ của mình.

Quản gia nhìn theo bóng hắn, lại nhìn nhìn lịch, hôm nay đâu phải cá tháng tư nha?

 

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trackback

[…]        Chương 1     Chương 2     Chương 3     Chương […]