Truyền Thuyết Biển Xanh – 16

16.

Trần Vũ Thành nghe được từ Lương Bác Văn rằng Lưu Đồng không biết từ đâu nhặt về một cực phẩm, vừa xinh đẹp lại vừa manh, khiến Lưu đại thiếu gia chết mê chết mệt, nhất thời tò mò, muốn hỏi thăm một chút:

“Anh đang ở trước nhà cậu, cậu ở đâu đó?”

Lưu Đồng hít sâu một hơi, thật vất vả mới áp được dục hoả trong lòng.

“Chúng ta về thôi Y Kiệt, anh có người đến tìm!”

Nói đoạn, dẫn Y Kiệt đi vào bên trong, chuẩn bị trở về. Y Kiệt nhìn bóng lưng Lưu Đồng, tự hỏi chẳng lẽ mình không có mị lực? Dựa theo tính tình hắn, vừa rồi làm sao cũng sẽ không dừng lại, thế mà chỉ một cú điện thoại liền cứ như vậy buông mình ra……

“Tonny…… anh không còn thích em nữa sao?” Y Kiệt suy nghĩ một chút nói ra.

“Vì sao em hỏi vậy?” Lưu Đồng rất kỳ quái, hắn đối với tâm tư của cậu vẫn luôn là có thể nhìn ra.

“Vừa rồi, anh không muốn cùng em làm nữa……”

Lưu Đồng sững sờ. Sau đó liền như mãnh hổ đem Y Kiệt ngã nhào xuống đất, hung tợn nhìn cậu chằm chằm.

“Anh vốn còn định tha cho em! Nếu em đã nói như vậy, chúng ta liền tiếp tục đi!”

Ban đầu, Lưu Đồng là lo lắng thương thế của cậu chưa lành. Hắn cảm thấy người này yếu ớt như vậy, vẫn là nên dưỡng thương thật tốt, huống chi hắn cũng không muốn ép Y Kiệt. Hiện tại xem ra, thật là lo lắng thừa mà!

Lưu Đồng hôn lên môi cậu, tiến quân thần tốc, ở trong miệng cậu làm loạn. Y Kiệt có chút không chịu nổi hắn, liền có chút kháng cự. Nhưng một lúc sau, thân thể cậu mềm nhũn, môi cũng từ từ đáp lại.

“Y Kiệt, em thật sự là yêu tinh!”

Môi lưỡi đang giao hòa đột nhiên tách rời, Lưu Đồng nói một câu xong, sau đó lại là một nụ hôn ướt át hôn xuống. Y Kiệt nhô ra đầu lưỡi đụng đụng răng Lưu Đồng, nhìn cậu như vậy, ánh mắt Lưu Đồng càng thêm tối sầm, lại càng thêm dùng sức cắn môi Y Kiệt.

Y Kiệt cảm thấy mình thật giống con mồi của Lưu Đồng. Lưu Đồng nhịn không được, thậm chí trực tiếp xé y phục của cậu, ngón tay thon dài tìm được điểm đỏ trước ngực liền dùng sức xoa nắn, thẳng đến khi thấy nó sưng đỏ, đứng thẳng, mới buông ra.

“Ô…… A…… Đau ~”

Y Kiệt bị đau, hàm răng vô thức cắn đầu lưỡi Lưu Đồng. Lưu Đồng nếm được mùi máu tươi, trong mắt lý trí triệt để sụp đổ, cởi bỏ quần của cậu, bởi dùng sức quá lớn, quần bị xé thành hai. Sau đó đem người nằm dưới sàn, vây giữa hai tay mình, y phục của mình thì tùy tiện ném ở một bên. Một cái chân cường thế chen vào giữa hai chân cậu, phân thân không ngừng cọ cọ bụng dưới Y Kiệt. Y Kiệt cả người run rẩy, mở ra hai chân kẹp lấy eo Lưu Đồng, đem chỗ tư mật của mình đều đưa ra trước mặt Lưu Đồng. Lưu Đồng nhìn thấy tiểu Y Kiệt run run rẩy rẩy đứng thẳng, vô cùng đáng thương tìm kiếm an ủi. Một tay hắn liền che ở phía trên, nhẹ nhàng xoa nắn, lại ngẩng đầu đem quả ngọt trước ngực cuốn vào trong miệng liếm mút.

“A…… ưm ~”

Cậu vội vàng cắn môi, ngăn mình phát ra tiếng, cảm thấy những thanh âm này nghe thật hổ thẹn.

Lưu Đồng nhìn cậu cắn môi, dáng vẻ hết sức nhẫn nại, chỗ đó cũng nhịn không được. Tiểu Lưu Đồng ý chí chiến đấu sục sôi, tại cửa huyệt dò xét, đợi chủ nhân ra lệnh liền lập tức xông vào!

Lưu Đồng muốn giúp cậu khuếch trương, hắn ngàn vạn lần không thể lại đả thương cậu. Thế nhưng tiểu Lưu Đồng đã vội vàng xao động không chịu được, hắn luồn hai ngón tay vào, phát hiện bên trong đã ướt át, còn có chút ngọ nguậy cầu xin càng nhiều. Lưu Đồng nhịn không được nữa, phân thân cực đại đối tiểu huyệt ướt át hung hăng vọt vào!

“A……”

Không nghĩ tới hắn cứ như vậy mà tiến vào, cậu có chút nhói nhói. Nhưng khi Lưu Đồng trong lơ đãng ma sát đến một điểm kia, Y Kiệt âm thanh kêu ra cũng thay đổi.

“Ưm…… A ~ Chậm…… Chậm một chút…… A”

Thanh âm ngọt ngào kích thích Lưu Đồng càng thêm phóng túng, hướng về phía điểm kia đỉnh càng thêm dùng sức. Hai chân Y Kiệt không có khí lực, chỉ có thể vô lực cuốn lấy hông Lưu Đồng. Bàn tay cậu đưa xuống dưới an ủi tiểu tổ tông của mình, Lưu Đồng thấy vậy liền đưa tay mình tới giúp cậu an ủi. Đột nhiên, hắn cảm thấy tiểu huyệt xiết chặt hơn, kẹp tiểu Lưu Đồng kém chút liền bắn. Hắn biết, Y Kiệt sắp đến, bàn tay thêm chút dùng sức. Một lúc sau, chất lỏng sền sệt liền bắn ra trong tay Lưu Đồng.

“Em xong rồi, đến lượt anh!”

Lưu Đồng thanh âm khàn khàn, đem toàn lực xông đến. Y Kiệt cảm thấy một cỗ ấm áp bắn vào chỗ sâu nhất trong thân thể. Sau đó, Y Kiệt vô lực nằm đó, không nhúc nhích nổi, nhưng vẫn là rất vui vẻ. Lưu Đồng còn không có chán mình, hắn vẫn là rất thích mình!

Du thuyền sớm đã cập bờ, Lưu Đồng nhìn cậu thở dốc nằm đó, còn bị mình xé hỏng quần áo, liền đem y phục của mình mặc vào cho cậu, còn mình thì tuỳ tiện lấy áo khoác khoác lên người. Sau đó hắn đem cậu ôm vào trong ngực, tinh tế vuốt ve. Lúc mở điện thoại ra, hắn đã thấy mười cuộc gọi nhỡ của Trần Vũ Thành. Lưu Đồng có thể tưởng tượng được, đầu bên kia điện thoại, Trần Vũ Thành chắc đã phát điên rồi !

“Y Kiệt! Chúng ta về thôi!”

Nghỉ ngơi một chút, Lưu Đồng liền ôm Y Kiệt trở về. Lúc đi đến cửa chính, hắn đã thấy cái vị nãy giờ gọi điện khủng bố mình không chút hình tượng ngồi xổm ở cửa nhà mình.

“Cậu mà không về tối nay tôi đem xăng đến, cho nhà cậu sáng nhất khu này!”

Trần Vũ thành vịn tường đứng lên, chà chà đầu gối bị tê do ngồi xổm quá lâu.

“Ủa, người này ai vậy? Lại còn ôm trở về, cậu đây là vì vừa làm loại chuyện đó nên mới về muộn đúng không?!”

Nhìn thấy người trong ngực Lưu Đồng quần áo không chỉnh tề, bờ môi khóe mắt đều sưng đỏ, y làm sao có thể nhìn không ra vừa rồi xảy ra chuyện gì?!

“Nói nhỏ thôi, em ấy đang ngủ!”

Đáp lại Trần Vũ Thành đang phát điên là thanh âm trầm thấp của Lưu Đồng. Quản gia thấy thiếu gia trở về, lập tức mở cửa. Lưu Đồng đi vào còn chẳng thèm gọi Trần Vũ Thành theo sau.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trackback

[…]             Chương 13   Chương 14   Chương 15   Chương 16 […]