[TLTT] 5

Chương 5

Hôm nay anh sẽ được nhận thẻ người tốt

 

Lâm Tử Hoành thật sự đã ở bên cậu cả ngày trời.

Dương Vũ Đằng ăn sáng muộn Lâm Tử Hoành cũng nhịn theo cậu, 2h chiều hai người mới ăn trưa, tài nghệ của dì Châu rất tuyệt, thêm việc đêm qua lao lực quá nhiều, lúc nãy xem hồ sơ cũng tiêu hao nhiều nơron não, Dương Vũ Đằng đói bụng ăn liền ba chén.

Đi nghe điện thoại quay lại, Lâm Tử Hoành thấy Dương Vũ Đằng ngồi trên sofa ngủ gật, tay vẫn còn cầm mấy tờ hồ sơ, nhưng mắt đã nhắm tịt, đầu nhỏ gật gù, xém chút là đập xuống đất, vừa hay Lâm Tử Hoành lẹ tay lẹ chân đỡ được cậu.

“Ưm, chúng ta vào phòng sách đi.” Dương Vũ Đằng vỗ đầu ngáp một cái, mắt nhập nhèm, nắm chặt giấy trong tay muốn vào phòng sách đọc tiếp.

“Em buồn ngủ rồi kia, đi ngủ chút đi.” Lâm Tử Hoành cầm lấy giấy trong tay cậu, nói.

“Em không có buồn ngủ mà.”

Nhìn người mắt đã díp mà miệng vẫn khăng khăng, Lâm Tử Hoành đi đến ôm cậu lên, đi lên lầu.

Dương Vũ Đằng ôm cổ anh, nhỏ giọng nói: “Em còn chưa xem xong mà…”

“Nghỉ ngơi trước đi, tối rồi xem tiếp.” Đặt người lên giường, giường đã được sắp xếp phẳng phiu, drap cũng đã thay mới, Lâm Tử Hoành vuốt gọn mấy sợi tóc rủ xuống của Dương Vũ Đằng, hôn lên trán cậu, đắp chăn cho cậu.

“Anh không ngủ sao?” Rèm cửa bị kéo lại, nhiệt độ của máy điều hoà rất vừa, thật lý tưởng để ngủ. Dương Vũ Đằng vừa dính gối đã bị con buồn ngủ đánh bại, nhưng khi thấy bóng lưng Lâm Tử Hoành đi ra cửa, cậu vẫn cố hỏi một câu.

“Anh còn việc phải làm, em cứ ngủ đi, có gì thì tìm anh, anh ở phòng khách.” Lâm Tử Hoành đáp lại, thấy Dương Vũ Đằng gật đầu, ngoan ngoãn nhắm mắt xong mới nhẹ nhàng đẩy cửa rời đi.

Trước khi chìm vào giấc ngủ, Dương Vũ Đằng vẫn còn suy nghĩ, tối qua Lâm Tử Hoành tính ra cũng chỉ ngủ có 3-4 tiếng, bây giờ còn có sức để làm việc, thể lực quả thật quá tốt.

Sắp xếp xong xuôi tất cả mọi việc của hôm nay, Lâm Tử Hoành dặn trợ lý nếu có giấy tờ gì cần kí thì cứ qua nhà, xong mới vào phòng ngủ.

Cả người Dương Vũ Đằng vùi vào trong chăn, ngủ rất say, thế nhưng Lâm Tử Hoành lại thấy tư thế ngủ của cậu rất lạ, người co rúm như đang sợ hãi cái gì đó, hai cánh tay ôm chặt lấy chính mình.

Anh nhẹ nhàng giở chăn ra, ôm cả người Dương Vũ Đằng vào lòng, có lẽ là cảm nhận được hơi ấm, tay Dương Vũ Đằng mới buông lỏng ra một chút.

Lâm Tử Hoành ôm eo cậu, không nhịn nổi hôn lên đôi môi hơi chu ra, vén phần tóc mái hơi dài của cậu ra sau vành tai xong, Lâm Tử Hoành mới nhắm mắt ngủ.

Giấc ngủ của anh rất nông, điện thoại rung một cái anh đã tỉnh, là tin nhắn của trợ lý báo anh ta đã đến rồi.

Dương Vũ Đằng vẫn đang ngủ trong lòng anh, cảm nhận được bàn tay trên em mình đã buông ra, câu vô thức lật người sang bên kia, đối lưng với Lâm Tử Hoành.

Nhìn đồng hồ, đã đến giờ ăn cơm rồi, nếu ngủ nữa buổi tối sẽ không ngủ được. Thế nên Lâm Tử Hoành đưa tay ra lay layc nhẹ giọng gọi.

“Vũ Đằng, dậy đi, đến giờ ăn cơm chiều rồi.”

Dương Vũ Đằng đang ngủ bị làm phiền, bực mình vung tay thật mạnh, may mà Lâm Tử Hoành bắt kịp cổ tay cậu tránh việc bị đánh vào mặt.

Cậu chủ nhỏ cọc lên thật là hung dữ quá.

Lâm Tử Hoành bật cười, xoa xoa cổ tay cậu, nghĩ ngợi một lát, hôn cậu luôn.

Thế là cậu chủ nhỏ mơ mơ màng màng bị người ta hôn tỉnh.

Lâm Tử Hoành lau lau môi, nắm cổ tay kéo cậu ngồi lên, sau đó mở đèn đầu giường.

Trời đã tối rồi.

“Nào, dậy ăn cơm thôi, ngủ nữa là tối em không ngủ được đâu.” Lâm Tử Hoành sờ đầu cậu, nói.

Dương Vũ Đằng dụi mắt, chu môi, đầu tóc bù xù, đáng yêu không chịu nổi, nghe Lâm Tử Hoành nói cậu chỉ gật gật đầu, không đáp gì cả.

Lâm Tử Hoành biết cậu còn chưa tỉnh hẳn, trước khi xuống lầu còn không quên mở đèn lớn trong phòng ngủ để cậu chủ nhỏ khỏi ngủ tiếp.

Kí xong mấy bản hợp đồng rồi Dương Vũ Đằng mới từ trên lầu đi xuống, ngủ được mấy tiếng cậu có sức sống hơn rất nhiều, cả người cũng dễ chịu hẳn ra.

Nhưng cậu không ngờ dưới lầu có người, thế là tự dưng không biết là mình nên đi xuống tiếp hay quay trở lên.

Hà Cận – trợ lý của Lâm Tử Hoành nhìn thấy cậu trước, chào cậu một câu: “Chào cậu Dương, tôi là trợ lý của giám đốc Lâm, Hà Cận.”

“Chào anh, tôi là Dương Vũ Đằng.” Dương Vũ Đằng gật đầu chào anh ra xong mới ngồi xuống bên cạnh Lâm Tử Hoành.

“Xong rồi.” Lâm Tử Hoành kí tên xong đưa qua cho Hà Cận, lại hỏi: “Hà Viễn về chưa?”

“9h tối mới về đến.”

“Bắt đầu từ ngày mai cậu sẽ đi theo Vũ Đằng đến tập đoàn họ Dương làm việc.”

“Vâng thưa giám đốc.” Hà Cận gật đầu, sau đó chào Dương Vũ Đằng rồi mới rời đi.

“Hà Cận là trợ lí anh đã kể cho em nghe đó, anh ta và em trai Hà Viễn đều là trợ thủ đắc lực của anh, em cứ an tâm.” Lâm Tử Hoành giải thích với Dương Vũ Đằng.

“Cảm ơn anh.”

“Anh nói rồi, đừng nói cảm ơn với anh.” Lâm Tử Hoành nắm tay cậu, nói.

Dương Vũ Đằng nghĩ đến lời anh đã nói hôm qua, ngốc nghếch ‘a’ một tiếng, sợ Lâm Tử Hoành không vui, có hơi bối rối nhìn anh.

Lâm Tử Hoành đỡ lấy ót cậu, cho cậu một nụ hôn dài.

“Sau này nếu em còn nói cảm ơn anh nữa, anh sẽ hôn em, biết chưa hả?” Lâm Tử Hoành điểm điểm trán cậu, nói.

Đây là yêu thương hay là trừng phạt?

Dương Vũ Đằng không hiểu, cũng không muốn hiểu, cậu gật đầu, để mặc anh dắt đi ăn cơm.

Ăn xong nghỉ ngơi một chút, Dương Vũ Đằng muốn vào phòng sách, hai người cùng đi.

Ngày mai sẽ chính thức bước vào tập đoàn nhà họ Dương, cậu phải nhai cho hết đống này, không thể để Dương Thành An và Dương Tinh Diệu giơ nanh múa vuốt trước mặt được.

Lâm Tử Hoành ít nhiều gì cũng biết tính toán của cậu, thật ra đối với anh mà nói, muốn biến tập đoàn nhà họ Dương thành món quà tặng cho Dương Vũ Đằng cũng chỉ là một chuyện cỏn con.

Nhưng anh biết Dương Vũ Đằng không muốn như thế.

Cậu chủ nhỏ của anh muốn dùng thực lực của bản thân mình, lấy lại những thứ vốn thuộc về cậu.

Vậy thì, nếu đó là điều cậu muốn thì cứ để cậu làm đi.

Lâm Tử Hoành kiên nhẫn giải thích cho cậu từng chút một, nếu là như Hà Viễn và Hà Cận nhìn thấy chắc chắn sẽ không tin. Hồi đầu khi Lâm Tử Hoành training cho hai anh em họ, cùng lắm chỉ dặn dò một vài điều cần chú ý sau đó đều tự họ mày mò làm việc.

Trợ lý và bạn đời, làm sao có thể như nhau được chứ?

Đêm dần khuya, Lâm Tử Hoành không đồng ý cho Dương Vũ Đằng uống cà phê, anh gọi dì Châu mang lên cho cậu một ly sữa nóng.

Dương Vũ Đằng rất thông minh, khi còn ở Nhật cậu cũng đã học hỏi được rất nhiều điều, chẳng qua những thứ đó đều chỉ là trên lý thuyết. Khuyết điểm lớn nhất của cậu chính là kinh nghiệm thực tế. Trong khi nếu muốn lèo lái một công ty thì những điều cần làm hoàn toàn khác hẳn trong sách vở.

May mà cậu có Lâm Tử Hoành.

Càng nghe anh nói Dương Vũ Đằng càng ngạc nhiên, trong lòng cũng thầm sùng bái.

Anh thật sự là một người rất rất rất tài giỏi.

Nhìn anh vừa gõ bàn phím làm việc của mình vừa hướng dẫn cậu, Dương Vũ Đằng có hơi thất thần tuy vậy rất nhanh cậu đã trở tập trung trở lại.

Uống xong ly sữa, Dương Vũ Đằng muốn xem tài liệu tiếp nhưng Lâm Tử Hoành đã tắt máy tính, thu dọn đống giấy tờ bừa bộn gọn lại, để sang một bên.

“Muộn lắm rồi, phải đi ngủ thôi.” Lâm Tử Hoành khó khăn lắm mới kéo được cậu ra khỏi phòng sách, thấy cậu có hơi bất an, anh nói: “Em đừng lo, em rất thông minh, ngày mai chắc chắn sẽ ổn, hơn nữa còn có Hà Cận nữa mà.”

Dương Vũ Đằng có hơi xấu hổ khi nghe anh khen mình, nhận lấy áo ngủ từ anh đi vào phòng tắm.

Áo ngủ là đồ mới, chắc là nhân lúc cậu ngủ Lâm Tử Hoành đã gọi người mang đến, áo ngủ đúng size của cậu.

Sấy tóc xong đi ra, cậu phát hiện Lâm Tử Hoành đã tắm xong ở một phòng tắm khác, anh đang dựa lưng vào đầu giường xem một quyển sách dày cộm, thấy cậu anh vỗ vỗ chỗ bên cạnh, nói: “Qua đây.”

Xem như đã hiểu được Lâm Tử Hoành đang muốn điều gì, Dương Vũ Đằng cắn môi, đi qua nằm xuống giường, bàn tay dưới chăn bấu chặt lấy drap giường.

Hôm nay sẽ còn đau nữa không? Nói thật thì tối qua sau cơn đau cậu cũng đã rất hưởng thụ.

Cậu đang sợ hãi hay mong đợi? 

Dương Vũ Đằng không nói gì thì Lâm Tử Hoành đã tắt đèn.

Kéo cậu vào lòng, hôn lên môi lại hôn lên trán, Lâm Tử Hoành vỗ lưng cậu chủ nhỏ, thì thầm: “Ngủ đi, ngủ ngon.”

Dương Vũ Đằng nằm trong lòng anh chớp mắt, một lúc sau cậu vương tay ôm lấy anh: “Ngủ ngon.”

Đáp lại cậu là cái ôm càng mạnh mẽ hơn của Lâm Tử Hoành.

Ngửi được mùi sữa tắm thơm thơm trên người anh, Dương Vũ Đằng chợt an tâm đến lạ.

Hình như cậu đã gặp được rồi.

Gặp được người đối xử tốt với cậu.

 

Có lẽ vì lòng không yên nên từ sớm Dương Vũ Đằng đã dậy.

Cậu vừa nhúc nhích, Lâm Tử Hoành cũng dậy theo.

“Còn sớm lắm, ngủ thêm chút nữa đi.” Lâm Tử Hoành dỗ dành, giọng nói vẫn còn ngái ngủ.

Dương Vũ Đằng ngủ không được, nhưng cũng không dám làm ồn, chỉ đành nằm trong lòng anh vờ nhắm mắt, một lát sau thì len lén nhìn Lâm Tử Hoành.

Người đó đang nhìn cậu.

Lâm Tử Hoành cúi đầu, đôi mắt sáng ngời, hôn cậu một cái: “Chào buổi sáng.”

“Em làm anh không ngủ được sao?” Dương Vũ Đằng nhìn đồng hồ, mới 7h.

“Không, anh cũng không ngủ được nữa.” Lâm Tử Hoành xuống giường, kéo rèm cửa.

Trời hôm nay rất đẹp.

 

Lúc vào nhà tắm vệ sinh cá nhân, hai người mặc cùng một hiệu áo ngủ, lấy bàn chải, nặn kem đánh răng động tác đồng đều đến lạ.

Dương Vũ Đằng nhìn hình ảnh cả hai trong gương, rành rành mới ở chung có hai ngày, tại sao đã có cảm giác bên cạnh nhau từ lâu lắm.

Chắc là…cậu tưởng tượng thôi.

Vệ sinh cá nhân xong, Dương Vũ Đằng bị Lâm Tử Hoành kéo đến phòng thay đồ, hôm qua anh đã bảo người mang đồ đến cho cậu, không chỉ có đồ ngủ còn có mấy bộ vest, đồ đi chơi, trang sức, phụ kiện có đầy đủ.

“Hôm qua không có thời gian ra ngoài nên anh gọi người mang đến mấy món, đều theo size của em, nếu em không thích thì chiều anh dẫn em đi mua cái khác.”

Nhìn một tủ quần áo đủ kiểu đủ màu sắp xếp gọn gàng, trong lòng Dương Vũ Đằng càng khẳng định, Lâm Tử Hoành thực sự là một người rất rất rất tốt.

“Không có đâu, mấy cái này em đều thích hết, cảm…” Dương Vũ Đằng lẹ làng ngắt ngang câu nói, nhưng vẫn bị Lâm Tử Hoành hôn một cái.

“Bộ này được không?” Hôn đã rồi, Lâm Tử Hoành mới hài lòng buông cậu ra, chọn một bộ vest ướm lên người cậu.

“Được.” Dương Vũ Đằng vẫn còn sửng sờ, cậu ôm lấy bộ vest, chợt nhìn thấy Lâm Tử Hoành tự nhiên cởi áo, cái áo cởi ra vứt bừa sang một bên.

Ánh mắt Dương Vũ Đằng quét qua một lượt trên cơ thể Lâm Tử Hoành, sau đó sự chú ý của cậu va vào những vết cào đỏ trên vai và lưng anh.

Những vết đó là do cậu làm.

Nghĩ đến đây, Dương Vũ Đằng ôm bộ vest, sợ hãi chạy về phòng ngủ thay.

Lâm Tử Hoành nghĩ cậu mắc cỡ, nhướng mày cười, thay đồ xong mới lấy cravat và đồng hồ đi tìm cho Dương Vũ Đằng.

Lúc đi đến phòng ngủ, Dương Vũ Đằng vừa lúc cũng đang cài nút áo phần cổ, Lâm Tử Hoành đi qua, tròng cravat vào cổ cậu, sau đó bắt đầu thắt: “Để anh.”

Dương Vũ Đằng buông hai tay xuống, nhìn Lâm Tử Hoành trước mắt mình cúi đầu tập trung thắt cravat cho mình, sau đó cầm cái đồng hồ đặt ở bên cạnh lên, đeo lên cổ tay cậu.

“Sao lại gầy thế nhỉ, phải ăn nhiều vào.” Lâm Tử Hoành sờ sờ phần xương lồi lên ở cổ tay cậu, nói.

Dương Vũ Đằng gật đầu, hình như ngoài gật đầu ra cậu cũng chẳng biết phải nói gì khác.

Ăn sáng xong, Dương Vũ Đằng nhận được tin nhắn của Hà Cận.

“Hà Cận nói có muốn anh ta đến đón em không.” Dương Vũ Đằng nhìn Lâm Tử Hoành hỏi.

“Không cần đâu, anh đưa em đi.” Lâm Tử Hoành lấy ra một đôi giày mới, để trước tủ giày vẫy vẫy Dương Vũ Đằng đến.

“Có làm lỡ thời gian của anh không?” Dương Vũ Đằng mang giày, hỏi.

“Em mãi mãi sẽ không làm bất cứ điều gì của anh.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu từ đầu đến chân đều là đồ của mình, dịu dàng hôn cậu một cái.

Dương Vũ Đằng nhìn Lâm Tử Hoành, trái tim trống rỗng.

Anh đối xử với em tốt như vậy, em phải thế nào mới trả hết cho anh đây?

 

Chương 6

5 1 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận