[TLTT] 3

Chương 3

Yêu thương em thật nhiều

Một đổi một

 

Xách vali của Dương Vũ Đằng đi đến phòng ngủ, Dương Vũ Đằng từng bước đi theo sau anh, cho đến khi đứng trước cửa phòng rồi Lâm Tử Hoành mới ngừng lại, quay đầu hỏi: “Em muốn… ở riêng, hay ở chung phòng với anh?”

Dương Vũ Đằng nghiêng đầu, nói: “Chúng ta không phải đã kết hôn rồi sao?”

Lâm Tử Hoành nắm chặt quai vali trong lòng bàn tay, nhìn cậu trai xinh đẹp trước mặt, còn chưa kịp nói gì cậu đã bảo tiếp.

“Em muốn ngủ với anh.”

Giọng nói rất nhẹ, vẻ mặt ngây thơ, Lâm Tử Hoành nhìn cậu rất lâu, anh biết với trình độ Tiếng Trung của cậu sẽ không hiểu được những ý sâu xa trong câu nói trên, nhưng nó cũng không khỏi khiến tim anh đập mạnh.

“Được.”

Đẩy cửa, Dương Vũ Đằng tò mò nhìn qua một vòng, cậu phát hiện phòng của anh chẳng có gì đặc biệt, lấy hai màu chủ đạo là trắng và đen, đồ đạc sắp xếp rất ngay ngắn, cũng không khác mấy so với ấn tượng ban đầu của anh với Dương Vũ Đằng.

Vừa cẩn thận, lại vừa tạo cho người khác khoảng cách rất xa.

Nhưng nghĩ lại mấy ngày nay ở cùng nhau, cậu lại chợt có một cảm giác rất khác, như thể khi làm khán giả nhìn bên ngoài và khi làm nhân vật chính tự trải nghiệm bên trong, có những chuyện chẳng thể nào ngờ được.

“Có thể mở ra không?” Lâm Tử Hoành đặt vali xuống, ngẩng đầu hỏi.

Dương Vũ Đằng hoàn hồn, gật đầu thật mạnh.

Trong vali cũng chẳng có gì nhiều, mấy bộ đồ mấy thứ linh tinh, Lâm Tử Hoành lấy quần áo ra treo vào tủ, nhìn mấy bộ quần áo trơ trọi anh hơi nhói lòng, khi cúi người định lấy tiếp những món khác xếp vào tủ thì bị Lâm Tử Hoành giữ chặt tay.

“Để, để em tự làm.” Dương Vũ Đằng lấy lại cái áo lót trong tay anh, đỏ mặt mở ngăn kéo ra, cho đến khi đã để hết đồ lót vào rồi cậu mới đóng lại.

Lâm Tử Hoành thấy cậu làm một hơi, ho một tiếng, không muốn làm cậu xấu hổ thêm nên kéo chiếc vali đã rỗng ra ngoài cất vào kho. Đến lúc quay lại vẫn thấy cậu đứng yên tại chỗ, anh đến ấn vai cậu để người ngồi xuống giường, sau đó quỳ xuống trước mặt Dương Vũ Đằng, lên tiếng.

“Sau này ở đây chính là nhà của em, em muốn gì cứ nói với anh, muốn đi đâu thì đi, muốn làm gì cũng được.” Anh nói, xoa xoa tay cậu.

Dương Vũ Đằng cúi đầu nhìn anh, Lâm Tử Hoành vẫn đang mặc áo sơ mi, tay áo xắn lên, những đường cơ đẹp mắt trên cẳng tay, làn da màu đồng, bàn tay nắm lấy tay cậu vừa ấm áp vừa chắc chắn.

“Vâng.” Cậu không quen được người khác đối xử tốt mà không đòi điều kiện gì, nhưng cậu cũng đại khái hiểu điều Lâm Tử Hoành muốn là gì, việc đó cậu cũng có thể tiếp nhận một cách thản nhiên.

Lâm Tử Hoành đứng lên xoa xoa mái tóc cậu, vừa muốn nói gì đó, chợt có tiếng mèo kêu lên trong căn phòng yên lặng, hoá ra Hoàng Tử Bé đang chơi trong phòng mèo nghe tiếng động nên chạy qua.

“Anh nuôi mèo hả?” Mắt Dương Vũ Đằng sáng lên, hiếu kỳ hỏi.

“Ừ, nó tên là Hoàng Tử Bé.” Lâm Tử Hoành vẫy vẫy Hoàng Tử Bé đến, ôm nó vào lòng vuốt ve, nhóc mèo thoải mái rừm rừm.

Dương Vũ Đằng chạm vào cái đuôi đang rủ xuống của Hoàng Tử Bé, ngón tay cậu nhẹ vuốt những sợi lông xù bông.

“Em muốn bế không?” Lâm Tử Hoành nhìn hành động của cậu, thấy cậu gật đầu xong mới đưa Hoàng Tử Bé sang cho cậu.

Dương Vũ Đằng ôm cục bông, tay vuốt ve từ đầu đến đuôi cho nhóc mèo, nhóc thích thú nằm trong lòng cậu, cái đuôi rụt lại cuộn quanh người, meo meo mấy tiếng.

“Nó giống em lắm đúng không?” Lâm Tử Hoành vỗ đầu Hoàng Tử Bé mấy cái, thấy mắt nó lim dim lại bóp bóp bụng mềm.

“Giống em á?” Dương Vũ Đằng ngạc nhiên nhìn anh, vừa lúc Hoàng Tử Bé bị anh chủ bóp nên bực mình mắt mèo to tròn cũng nhìn anh chăm chú.

“Đều rất đáng yêu.” Lâm Tử Hoành chọt chọt Hoàng Tử Bé rồi ôm nó về phòng mèo, để lại một Dương Vũ Đằng ở lại suy nghĩ,  không hiểu Lâm Tử Hoành thấy cậu đáng yêu ở chỗ nào.

 Nghĩ không ra thì thôi không nghĩ nữa vậy, không quan trọng.

Cậu đứng lên muốn đi tìm Lâm Tử Hoành, nhìn thấy xa xa có một phòng nhỏ đang mở cửa, cậu đi qua thì phát hiện thì ra là phòng mèo của Hoàng Tử Bé, có kệ mèo, đồ chơi cho mèo, còn có người đàn ông mặc quần tây áo sơ mi một tay cầm gậy đồ chơi cho mèo, một tay bấm điện thoại, Hoàng Tử Bé nhắm theo con cá treo trên gậy đồ chơi nhảy qua nhảy lại, chẳng hề để ý anh chủ có đang tập trung chơi với mình hay không.

“Sao thế?” Lâm Tử Hoành cảm nhận được ánh nhìn của cậu, ngẩng đầu lên.

“Không có gì, có cần em giúp anh không?” Dương Vũ Đằng đến gần, hỏi.

“Ừ, em chơi với nó nhé, anh có việc cần xử lý chút.” Lâm Tử Hoành đưa gậy mèo cho Dương Vũ Đằng, lại bày cho cậu đồ chơi của Hoàng Tử Bé để ở những chỗ nào, sau đó mới cầm điện thoại đi vào phòng sách.

Trong lúc chơi với Hoàng Tử Bé, Dương Vũ Đằng nhất thời quên đi mình đang ở đâu, cũng quên luôn thân phận của mình lẫn mục đích của mình, cậu lấy ra từng món đồ chơi chơi cùng Hoàng Tử Bé, cuối cùng cả người lẫn mèo đều nằm luôn xuống sàn.

Lúc Lâm Tử Hoành quay lại nhìn thấy cảnh này, phì cười, thật không biết là Dương Vũ Đằng chơi với Hoàng Tử Bé hay là Hoàng Tử Bé chơi với Dương Vũ Đằng nữa.

“Được rồi, muộn rồi đấy, phải đi ngủ thôi.” Lâm Tử Hoành nắm tay cậu kéo người đứng dậy, dắt về phòng ngủ.

“Đồ dùng hằng ngày trong nhà thì có đủ hết nhưng tối nay em mặc tạm áo ngủ của anh đi, mai anh dẫn em đi mua, hoặc nếu em thích thì anh bảo người mang đến.” Lâm Tử Hoành mở tủ lấy áo ngủ của mình đưa cho cậu, nói.

“Không cần phiền thế đâu anh, mai em tự đi mua là được rồi.” Dương Vũ Đằng nhận áo ngủ, đáp.

“Sao mà phiền chứ.” Lâm Tử Hoành dịu dàng vuốt tóc cậu, anh đã hơi nghiện cái xúc cảm mềm mại này.

“À đúng rồi, anh đã nói với Dương Thành An rồi đó, sắp xếp cho em một công việc ở tập đoàn họ Dương, anh tự sắp xếp như vậy có được không?” Lâm Tử Hoành nhớ đến những chuyện đã bàn với Dương Thành An, hỏi.

“A?” Dương Vũ Đằng ngạc nhiên nhìn anh, cậu còn định khi nào có dịp sẽ nói với Lâm Tử Hoành chuyện này, không ngờ Lâm Tử Hoành đã sắp xếp cho cậu nhanh như vậy, cậu cắn môi. “Được chứ, cảm ơn anh.”

“Sau này không cần nói cảm ơn với anh.” Lâm Tử Hoành lại lấy ra một cái khăn lông, hỏi tiếp: “Em muốn tiếp theo sẽ làm thế nào?”

“Cho dù công ty nhà họ Dương có anh làm cổ đông thì cũng không nên bứt dây động rừng, Dương Tinh Diệu và cậu của anh ta có rất nhiều hạng mục riêng, ngay cả Dương Thành An cũng không biết, hơn nữa những hạng mục đó cũng không dễ chơi…” Dương Vũ Đằng nói đến đây mới cảm thấy mình lỡ miệng, cậu cẩn thận liếc nhìn Lâm Tử Hoành, thấy sắc mặt anh vẫn không thay đổi mới an tâm.

“Anh biết hết, còn em thì khi nào muốn giúp đỡ cứ nói với anh.”  Lâm Tử Hoành nghe cậu phân tích cũng biết cậu không phải là một người chỉ đơn thuần như mình thấy ngoài mặt. Cũng giống như Hoàng Tử Bé, bên trong đệm thịt mềm mại là móng vuốt sắc bén.

Chỉ là nếu cậu muốn giấu, thì cứ để cậu giấu đi.

“Nếu em không ngại anh sẽ sắp xếp một trợ lý cho em, là người tin tưởng tuyệt đối.”

“Được.” Dương Vũ Đằng ngại gì chứ, tuy chỉ mới bên nhau một thời gian ngắn ngủi nhưng Dương Vũ Đằng biết Lâm Tử Hoành sẽ không có ý giám sát hay theo dõi cậu, mà có theo dõi thì cũng có sao đâu chứ?

“Nhưng nếu bên họ Dương phá sản thì tiền anh rót vào cũng là phí rồi.” Nghĩ lại một chút, Dương Vũ Đằng không nhịn được hỏi.

“Không phí, chẳng phải có em sao?” Lâm Tử Hoành thuận miệng trả lời, lại lấy thêm mấy đồ dùng cá nhân ra rồi mới đưa cậu đến trước cửa phòng tắm, trước khi đi còn nói thêm: “Có gì thì gọi anh, anh ở ngay ngoài cửa.”

Dương Vũ Đằng treo quần áo và khăn lên, mở vòi hoa sen, nước nóng dần dội lên người Dương Vũ Đằng, tấm kính sáng trong mờ đi một mảng hơi nước.

Cậu đưa tay lau gương, nhìn khuôn mặt mờ ảo của mình.

Lâm Tử Hoành dùng một khoản đầu tư để đổi lấy cậu từ Dương Thành An, vậy thì cậu sẽ dùng chính mình để đổi lấy cơ hội có được tập đoàn nhà họ Dương với Lâm Tử Hoành.

Cậu thật là đáng giá.

Vừa tháo nút áo vừa cười, Dương Vũ Đằng cởi quần áo ném qua một bên, đứng dưới vòi hoa sen, nước nóng dội xuống thấm ướt tóc cậu, giọt nước chảy xuống lông mi, Dương Vũ Đằng chớp mắt, đưa tay lau đi, tóc được vuốt ngược ra sau để lộ ra cái trán xinh đẹp.

Lâm Tử Hoành nghe thấy tiếng nước trong nhà tắm truyền ra, lại nghĩ đến nụ hôn lúc nãy, đưa tay nới lỏng cravat, đầu óc nghĩ đến mấy chuyện đâu đâu.

Điện thoại báo có tin nhắn trong group chat, cả hội tôi một câu, cậu một câu nhắn rất nhiệt tình.

Hứa Minh Kiệt: Người anh em, đêm nay động phòng hoa chúc ó, chuẩn bị xong cả chưa?

Cố Hựu Tử: Tao gửi file qua mày coi chưa, tinh tuý của tao hiến dâng cho mày hết đó.

Triệu Tiên: Ê Lâm Nhỏ, lần đầu tiên của con trai rất là… mày đừng có mạnh tay quá đấy.

Cố Hựu Tử: Tên độc thân vàng mười cuối cùng trong nhóm không ngờ bỏ cuộc chơi quá nhanh, tao mới về nước mày đã nhận giấy đăng ký rồi, chừng nào dẫn người cho tao gặp đây.

Hứa Minh Kiệt: Sao không hỏi tao, tao rành lắm nè.

Triệu Tiên: Rồi thấy nó im re không, đúng là bận thiệt.

Lâm Tử Hoành: ……..

Triệu Tiên: Quào, xuất hiện hồi nào dợ?

Lâm Tử Hoành: Tụi bây nói chuyện bình thường chút được không.

Cố Hựu Tử: Triệu Già mày đừng trêu nó nữa, Tử Hoành hay ngại, nói không chừng còn chưa nắm được cả tay người ta ấy.

Lâm Tử Hoành: ……..

Cố Hựu Tử: Đó, cạn lời rồi kìa bây.

Triệu Tiên: Lâm Nhỏ mày như vậy là không được đâu, phải đi theo học hỏi anh Cố nhiều vào.

Hứa Minh Kiệt: Theo tao cũng được, theo tao đi!

Triệu Tiên: Khác hệ thì theo cái quần nè.

Lâm Tử Hoành vô cảm nhìn đống tin nhắn, nhớ đến cái file hôm qua Triệu Tiên gửi cho anh, vành tai đỏ lên.

Đang suy nghĩ thì cửa phòng tắm mở ra, Lâm Tử Hoành ngẩng đầu lên nhìn, thấy Dương Vũ Đằng đứng đó, mặc đồ ngủ của anh, mái tóc ướt nhỏ nước.

Vốn nghĩ hai người cao tầm nhau, quần áo mặc cũng sẽ vừa, nhưng người Dương Vũ Đằng gầy hơn anh rất nhiều, đồ anh mặc vừa người, cậu mặc lại dư một khúc, vạt áo rộng che ngang eo, gấu quần phủ lên bàn chân, dép cũng rộng.

Chân cậu thật nhỏ.

Lâm Tử Hoành sững sờ, tay buông lỏng, điện thoại rơi xuống đất phát ra tiếng bốp.

“Anh đi tắm.” Lâm Tử Hoành cúi người nhặt điện thoại để lại lên đầu giường, vơ lấy quần áo chạy như bay vào nhà tắm.

Dương Vũ Đằng còn chưa kịp nói gì, cửa nhà tắm đã đóng sầm trước mặt cậu, cậu nghĩ tới đồ mình thay ra đã để quên trong nhà tắm nhưng ngại không muốn gọi anh, chỉ đành ngồi trên giường chờ Lâm Tử Hoành ra thì vào lấy.

Thở dài một hơi trong nhà tắm, Lâm Tử Hoành chờ tim mình đập bình thường lại, không ngờ vừa quay mặt sang lại thấy quần áo Dương Vũ Đằng thay ra để trong sọt.

Trên cùng là một cái quần lót màu đen.

Hơi nóng trong không khí quyện với mùi sữa tắm càng làm đầu óc Lâm Tử Hoành điên cuồng hơn.

Anh cởi áo sơ mi ra vứt vào sọt đồ, che đi quần áo của Dương Vũ Đằng, như vậy mới khiến cho hơi thở anh bình tĩnh hơn, anh vò tóc, Lâm Tử Hoành ơi là Lâm Tử Hoành, mày cũng biến thái quá rồi.

Đến khi anh tắm xong đi ra, Dương Vũ Đằng đang dựa đầu giường chơi điện thoại, kim đồng hồ cũng đã chỉ 11h.

“Muộn lắm rồi, mau ngủ thôi.” Lâm Tử Hoành nói xong, đã thấy cậu để điện thoại lên tủ đầu giường, anh tắt đèn lớn, đèn ngủ trên đầu giường bật sáng nhè nhẹ.

Cảm nhận được đệm cạnh mình hơi lõm xuống, biết được Dương Vũ Đằng đã nằm xuống rồi, Lâm Tử Hoành mới nhắm mắt.

Chỉ mới quen biết nhau chưa lâu, vẫn còn một quãng đường rất dài cùng nhau đi, không cần phải vội.

Lâm Tử Hoành nghĩ như thế.

Chợt anh cảm nhận được người bên cạnh mình quay nhích người, dựa sát vào anh, sau đó là giọng nói của cậu.

“Chúng ta không làm sao?”

 

Chương 4

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
8 tháng trước

Sao Ad nỡ cắt ngay khúc gay cấn zị🤤 hóng chương típ quá!