[TLTT] 18

Chương 18

Em không muốn ngủ một mình nữa

 

Lúc Dương Vũ Đằng tỉnh dậy, có hơi ngơ người, cậu ngồi trên giường mãi một lúc mới dần nhớ lại những chuyện đã xảy ra lúc nãy.

Cậu biết mình đang ở phòng nghỉ của Lâm Tử Hoành, hồi trước cậu có đến mấy lần rồi.

Nhưng Lâm Tử Hoành đâu?

Cậu cuống cuồng xuống giường, chạy đi kéo cửa, định đi ra thì lại bị kéo vào cái ôm của Lâm Tử Hoành.

“Lại không mang dép nữa, sao thế, em gặp ác mộng à?” Lâm Tử Hoành ôm cậu về lại giường, ngồi xuống, hỏi.

Dương Vũ Đằng lắc đầu, níu góc áo anh, cả người dính vào lòng anh. Tai cậu áp lên lồng ngực Lâm Tử Hoành, lắng nghe nhịp đập của trái tim, một lúc sau cậu mới mở miệng, nói: “Em sợ chuyện hồi nãy chỉ là giấc mơ, em sợ anh đi mất.”

Lâm Tử Hoành vuốt vuốt tóc người yêu, giọng nói có pha chút tức giận: “Sợ hãi như vậy mà còn dám bỏ đi, em đó…”

Lời còn nói chưa hết đã cảm nhận được gương mặt mềm mại của Dương Vũ Đằng quay qua, trước ngực áo sơ mi của anh thấm đẫm nước mắt. Anh chỉ đành dịu dàng ôm lấy người, dỗ dành.

“Được rồi, nhóc mít ướt, anh đây, anh ở đây, đừng khóc nữa.” Lâm Tử Hoành ôm cậu chặt hơn, vỗ vỗ tấm lưng gầy, cậu bây giờ đã gầy đến nổi xương sườn đều gồ cả lên khiến anh không khỏi đau lòng.

Dương Vũ Đằng cũng ôm chặt lấy anh, tham lam trốn vào vòng tay ấy, tựa như tất cả sợ hãi và lo lắng đều phút chốc tan biến đi vậy. Chỉ cần có anh, chỉ cần có thể cảm nhận được độ ấm trên cơ thể anh, chỉ cần nghe thấy tiếng anh nói.

Một chú mèo hoang, sau khi tìm lại được chủ nhân, thu lại móng vuốt sắc bén rồi. Cả người thật mềm mại.

Qua một lúc lâu, Dương Vũ Đằng mới ngẩng mặt lên, xấu hổ.

Hôm nay cậu khóc nhiều quá, trước đây đâu có thế đâu chứ.

Bởi vì khi đó cậu biết, khóc không có tác dụng gì, không ai quan tâm, không ai đau lòng.

Nhưng bây giờ khác.

Cậu đã có Lâm Tử Hoành.

Nước mắt còn lại bị bàn tay Lâm Tử Hoành lau đi, cậu ngại ngùng quay đầu đi, không muốn để Lâm Tử Hoành nhìn thấy đôi mắt đỏ hoe của mình, nhưng lại bị Lâm Tử Hoành xoay mặt qua.

Cậu vẫn ngồi trên người Lâm Tử Hoành. Sau đó cảm nhận được rằng mông mình bị vỗ một cái.

“Cái đồ lừa đảo này, nếu hôm nay không gặp Dương Tinh Diệu thì những lời đó em còn định giấu trong lòng bao lâu nữa hả?”

“…đến khi em hết chịu nổi đó.” Dương Vũ Đằng bị vỗ mông nên đỏ cả mặt, cậu trèo xuống khỏi người Lâm Tử Hoành, lấy chăn quấn người lại, chỉ còn mỗi cái mặt be bé, miệng chu chu.

“Sau này có chuyện gì phải nói cho anh, biết chưa hả?” Lâm Tử Hoành chỉa chỉa trán cậu, nói: “Nếu để anh phát hiện em có gì giấu anh, anh sẽ đánh em như vừa nãy đấy.”

Dương Vũ Đằng gật gật, cậu cúi đầu thì thầm: “Anh nói cũng có giữ lời đâu chứ.”

“Cái gì?” Cậu nói nhỏ quá, Lâm Tử Hoành nghe không rõ.

“Anh từng nói, nếu như em nói cảm ơn anh, anh sẽ hôn em.” Dương Vũ Đằng ngẩng mặt lên nhưng lại cúi về rất nhanh: “Em đã cảm ơn anh nhiều lần như vậy, anh chỉ gật đầu rồi đi.”

Những uất ức tích tụ từng chút một của trước đây chực trào, có thể là vậy cậu cảm thấy quá tự ti, cũng có thể vì vừa khóc nhiều quá không tỉnh táo, cậu mới mặc kệ mọi thứ nói ra những lời này.

Cậu không dám nhìn gương mặt Lâm Tử Hoành, dù sao thì việc này cũng không thể trách anh được, rành rành người bỏ đi trước là cậu, làm gì có tư cách bắt anh cứ phải chờ đợi cậu hoài chứ.

Lâm Tử Hoành nhìn cậu, lòng vừa ngọt vừa chua.

May quá cậu ngốc này thật lòng yêu anh, may quá đồ lừa đảo này cũng có ngày biết đòi hỏi anh rồi.

Vươn tay kéo người lẫn chăn qua, Lâm Tử Hoành vỏ rối mái tóc Dương Vũ Đằng, thấy cậu trề môi nhìn mình, đáng yêu quá không chịu nổi nên vỗ mặt cậu mấy cái.

Đến khi cậu kêu đau rồi mới rướn người lên hôn cậu.

Nụ hôn đầu tiên của hai người sau mấy tháng xa cách.

Nụ hôn ban đầu dịu dàng càng về sau càng trở nên nóng bỏng, Dương Vũ Đằng ngửa cổ ra sau, gáy bị Lâm Tử Hoành giữ lấy. Ngón tay câu câu lấy cổ Lâm Tử Hoành, siết chặt. Miệng chịu sự liếm láp của đầu lưỡi anh. Như một cánh chim mỏi cánh đã tìm về được nhà, cậu chìm đắm trong nụ hôn, chủ động đáp trả.

Đến khi không khí của hai người đã cạn, Dương Vũ Đằng mới chịu buông ra.

Lâm Tử Hoành hôn chóp mũi cậu, lại hôn nốt ruồi giọt lệ, nhìn cậu hồi lâu, hỏi: “Em đói chưa? tối chưa ăn gì mà.”

“Em ch…” Dương Vũ Đằng muốn lắc đầu, nhưng bụng đã lên tiếng trước. Thế là cậu im luôn.

“Đứng lên nào, anh dẫn em đi ăn.” Lâm Tử Hoành đứng dậy, lại vò đầu cậu mấy cái nữa. Anh đi mở tủ áo bên cạnh lấy áo sơ mi mới ra thay, mới dẫn Dương Vũ Đằng ra ngoài.

Khi ngồi vào xe, Dương Vũ Đằng mới phát hiện sắp 9h tối rồi.

Lâm Tử Hoành đưa cậu đến nhà hàng món trung hai người hay ăn hồi trước, gọi món theo khẩu vị của Dương Vũ Đằng, hai người thong thả ăn no rồi rời đi.

Đã là 10h

Xe trên đường đã ít đi nhiều, Dương Vũ Đằng lúc đầu còn nói mấy chuyện vụn vặt với Lâm Tử Hoành, sau anh có điện thoại bàn công việc, cậu chỉ đành yên lạnh ngắm cảnh ngoài cửa sổ. Cậu phát hiện xe của anh đang đi về hướng nhà cậu.

Cậu nghĩ, Lâm Tử Hoành sẽ đưa cậu về nhà cũ trước đây họ từng ở hoặc là nhà của anh hiện giờ.

Lâm Tử Hoành nói chuyện điện thoại xong đã sắp về đến nhà.

Xe dừng lại trước cửa, anh tháo dây an toàn của mình, rướn người qua hôn cậu mới cái mới tháo dây cho cậu, sau đó nói: “Đến rồi, ngủ ngon nhé, mai anh đến đón em.”

Lâm Tử Hoành cảm thấy mình càng lúc càng kì cục rồi.

Rõ ràng trước đây, mà nói đâu xa mới hôm qua, cậu đã quen với việc ở một mình rồi.

Tự dưng hôm nay lại rất khao khát hơi ấm của Lâm Tử Hoành.

“Sao thế? Hửm?” Lâm Tử Hoành thấy thất thần, sờ sờ mặt cậu.

“Hôm nay em không muốn ngủ một mình.” Dương Vũ Đằng nhìn anh, có hơi tủi thân, lại có hơi van nài.

“Nhà mình ở hồi trước chưa dọn dẹp xong, nên anh mới định đưa em về đây trước…” Lâm Tử Hoành nhìn mắt cậu rưng rưng,  đầu tay chân lại rối rít cả lên, anh nhớ trước đây, trừ lúc trên giường ra, anh chưa hề biết cậu lại là bé mèo ướt thích khóc thế đâu chứ.

“Vậy anh ở lại với em được không?” Lâm Tử Hoành nắm chặt tay cậu, giọng nói nhẹ nhàng.

Thế là mèo ướt đã thành công tha được Lâm Tử Hoành về ổ nhỏ rồi.

 

Lâm Tử Hoành nhìn qua một vòng khắp nhà, ngoài lạnh lẽo là cô đơn, đến khi nhìn thấy những chai rượu rỗng lăn lốc trên bàn trà và mấy bao thuốc lá, anh mới trừng mắt nhìn Dương Vũ Đằng.

Dương Vũ Đằng lẹ làng gom hết đống đó vào thùng rác, kéo tay Lâm Tử Hoành vào phòng ngủ.

Nhà cậu chỉ có một nhà tắm, nên khi cậu đi tắm, Lâm Tử Hoành ngồi trên giường chờ, anh nhìn quanh đánh giá phòng ngủ một chút.

Chẳng có gì cả.

Quần áo treo trong tủ cũng chẳng có mấy bộ, trên tủ đầu giường chỉ có một cái đèn ngủ, mấy cái gạt tàn, Lâm Tử Hoành nhìn chướng mắt, gom hết quăng vào thùng rác.

Nhìn thấy những thứ này anh sẽ thấy ngay được hình ảnh Dương Vũ Đằng mỗi đêm tựa vào đầu giường nhả khói, anh cũng không biết mình nên giận hay là nên đau lòng nữa.

Lúc Dương Vũ Đằng tắm xong, Hà Viễn cũng vừa mang đồ ngủ đến, Lâm Tử Hoành đi tắm thật nhanh ra, thấy Dương Vũ Đằng ngồi trên giường nhìn mình. Anh lấy thuốc bôi trên tủ đầu giường ra, đây là thuốc anh đã dặn Hà Viễn mang đến cùng quần áo.

“Sang đây ngồi nào.” Lâm Tử Hoành kéo ghế đến gần mình, vỗ vỗ mấy cái, Dương Vũ Đằng nghe xong đi sang ngồi xuống.

Quệt thuốc lên đầu ngón tay, nhẹ nhàng bôi lên vết thương trên khoé miệng cậu, may mà chỉ bầm tím chứ không rách da.

“Có đau không?” Lâm Tử Hoành vừa bôi thuốc vừa thổi thổi.

“Không đau.”

“Thế lúc anh hôn em cũng không đau à?” Lâm Tử Hoành đóng nắp hộp thuốc lại, để qua một bên, lúc nãy hôn cậu anh quên mất cậu đang bị thương, nhưng cũng không nghe cậu kêu đau.

“Không đau luôn.” Dương Vũ Đằng lắc đầu.

“Sao Dương Tinh Diệu đánh em mà em không né? Rõ ràng em có thể né được mà.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu, hỏi.

Dương Vũ Đằng chớp mắt, cúi đầu, với lấy bàn tay anh, sau đó nói: “Em muốn anh nhìn thấy.”

Lâm Tử Hoành nắm chặt tay cậu, bó tay, nhưng cũng thật mừng vì cậu đã chịu nói cho anh nghe điều cậu nghĩ trong lòng.

“Đồ xấu xa này.” Lâm Tử Hoành đứng lên, Dương Vũ Đằng đã kéo tay anh không buông, cậu cũng đứng lên theo.

“Em an tâm, anh không đi đâu đâu, anh cũng không tức giận.” Lâm Tử Hoành thấy ánh mắt Dương Vũ Đằng nhìn mình như vậy, có hơi bất lực.

 

Giường hơi nhỏ, hai người con trai một mét tám mấy nằm khá cuồng tay cuồng chân, Lâm Tử Hoành nằm nghiêng, ôm Dương Vũ Đằng vào lòng.

“Có nhớ anh không hả?” Lâm Tử Hoành nhìn gương mặt cậu gần sát mình, ngón tay phác hoạ từng đường nét gương mặt cậu.

“Có.” Dương Vũ Đằng ngoan ngoãn gật đầu, lông mi thật dài quét qua ngón tay Lâm Tử Hoành, mang đến cảm giác hơi ngứa.

“Nhớ nhiều không?”

“Đêm nào cũng mơ thấy anh.”

“Mơ thấy anh thế nào?”

“Mơ thấy anh không cần em nữa.” Dương Vũ Đằng nắm chặt tay anh, giọng như phàn nàn.

“Trong mơ đều là giả hết đó.”

“Cũng có lúc mơ thấy anh đối xử với em rất tốt.”

“Thế thì là thật.”

“Ai đời lại nói như anh chứ.”

“Có anh nói là được, còn nữa, em đó, nhớ anh như vậy tại sao còn chạy về Nhật Bản ở lâu thế, lúc về thì còn không chịu gặp anh là sao?” Lâm Tử Hoành kéo cậu sâu vào lòng hơn, nói.

“Em sợ, với lại em nát bét thế này…” Dương Vũ Đằng sờ sờ khuy áo ngủ của anh, do dự mãi mới lên tiếng.

“Dương Thành An vào tù rồi, mẹ em chắc cũng đã chuyển kiếp từ lâu, em không có gia thế vững mạnh, bản thân em cũng không có bao nhiêu tiền, chỉ có một công ty nhỏ xíu anh vốn chẳng thèm dòm đến.

“Em chẳng có gì cả, làm sao xứng với anh.”

Sau đó, cậu cảm nhận được tay Lâm Tử Hoành nhẹ vỗ trán cậu. 

“Đồ ngốc.”

“Em vẫn luôn rất giỏi giang, tập đoàn họ Dương chẳng phải đang phát triển rất tốt sao.”

“Hơn nữa, sao em không có gì được.”

“Em có anh, cũng có nhà mà.”

“Mai anh đưa em về nhà nhé.”

Dương Vũ Đằng nhìn người trước mắt mình rất lâu, cổ họng nghẹn ngào, không nói được gì cả.

Cuối cùng cậu chỉ có thể gật đầu, rồi dán người lại càng gần anh hơn, lắng nghe tiếng con tim anh đập.

Lâm Tử Hoành xiết lấy lưng cậu, dịu dàng mà có lực.

 

Nằm trong lồng ngực ấm áp, tiếng tiếng đập đều đều, cậu dần buồn ngủ, trước khi chìm vào giấc mộng ngọt ngào, tay cậu vẫn nắm chặt lấy góc áo anh, cậu sợ một khi tỉnh lại sẽ không nhìn thấy anh nữa.

Dương Vũ Đằng nghĩ, lần anh, cậu tuyệt đối sẽ không buông anh ra, sẽ không bao giờ.

Hai người thật sự đã quá lâu mới có một giấc ngủ ngon như vậy, đến nỗi khi chuông đồng hồ báo thức reo, Lâm Tử Hoành lật người muốn tắt xém chút rớt xuống giường vẫn còn mơ màng chưa tỉnh.

Nhưng thế này vẫn ổn mà.

Anh tắt đồng hồ xong, nhìn Dương Vũ Đằng nằm trong lòng mình, cậu vẫn còn ngủ say, vết thương trên khoé miệng đã đỡ nhiều rồi, chỉ còn một chút bầm nhạt.

Gọi người dậy bằng một nụ hôn buổi sáng xong, Hà Viễn cũng đã mang bữa sáng đến.

Nhận đồ ăn, dặn dò Hà Viễn kêu người đến dọn dẹp sạch sẽ nhà cũ, mang cả Hoàng Tử Bé về luôn. Hà Viễn nghe xong nhanh chóng làm ngay.

Hai ngày nay anh ta lẫn Hà Cận đều bận, nhưng mà tuy bận mà vui.

 Dù sao thì những ngày tháng tươi đẹp đã ở sẵn trước mắt rồi, bận chút có sao đâu.

Ăn xong bữa sáng, Lâm Tử Hoành đưa Dương Vũ Đằng đến công ty cậu, sau khi dừng xe, anh nhìn Dương Vũ Đằng, nói: “Tan ca anh qua đón em về nhà nhé.”

“Được.” Dương Vũ Đằng gật đầu, chớp mắt một cái, lẹ làng hôn lên miệng Lâm Tử Hoành một cái thật nhanh rồi mới mở cửa xe, chạy đi.

Lâm Tử Hoành còn lại trong xe, bị sự chủ động của Dương Vũ Đằng làm cho bật cười.

So với trước đây, cậu chủ nhỏ càng lúc càng nhiệt tình lại còn to gan hơn nữa rồi.

Anh lắc lắc đầu, xoay vô lăng, lái xe về tập đoàn họ Lâm.

Tuy rất muốn dẫn Dương Vũ Đằng về nhà ngay, nhưng chuyện công cũng rất quan trọng.

Bận rộn mãi cũng đến 5h chiều, Lâm Tử Hoành làm xong việc, đến đón Dương Vũ Đằng, đưa cậu đi ăn cơm trước, sau đó mới cùng nhau về nhà.

Khoảnh khắc cửa vừa mở, Dương Vũ Đằng cảm thấy như thời gian quay ngược lại vậy.

Vẫn là gian phòng khách như cũ, một cái vali đặt trong góc, và một người đứng cạnh bên.

Cậu quay lại rồi.

“Nhớ kĩ đó, đây là nhà của em, cũng là nhà của chúng ta.” Lâm Tử Hoành treo áo khoác của hai người lên giá, nắm tay cậu đi vào trong.

Hoàng Tử Bé đi xuống từ trên cầu thang, nhìn Dương Vũ Đằng meo meo, cái đuôi xù phẩy phẩy, đến khi Dương Vũ Đằng khuỵu xuống vuốt ve, cu cậu mới chịu đi chỗ khác.

Còn đang mải nhìn theo Hoàng Tử Bé, trong lòng bàn tay tự dưng có một tấm thẻ được đặt vào, cậu ngạc nhiên quay qua nhìn, Lâm Tử Hoành nói.

“Sau này mỗi tuần phải mua một món gì đó cho nhà mình, mua hoa cũng được, đổi giấy dán tường cũng được. Nhưng phải mua.”

Lâm Tử Hoành nói rất nghiêm túc: “Anh đã từng nói rồi, em muốn làm gì cũng được, nhưng đến tận khi em đi, em vẫn chưa làm gì.”

Dương Vũ Đằng nắm chặt tay anh, rướn người hôn anh, nói: “Sau này em sẽ làm, thật đó.”

Lâm Tử Hoành thấy cậu cười rất tươi, ôm lấy cậu đi xuống hầm.

Anh muốn để Dương Vũ Đằng có được cảm giác thân thuộc ở đây.

Để cậu mãi mãi sẽ chẳng rời đi nữa.

Tủ rượu dưới hàm đầy các loại rượu khác nhau, Lâm Tử Hoành chỉ chỉ, nói: “Sau khi em đi anh mới phát hiện, em chưa từng đến đây lần nào.”

“Em nghĩ sẽ có một ngày mình đi khỏi đây, cho nên…”

“Đồ xấu xa.” Lâm Tử Hoành kề môi sát bên tai cậu, thật ra anh cũng tự trách mình sao không phát hiện ra sớm hơn.

Nhưng mà may quá, tất cả vẫn còn kịp.

Đèn có hơi tối, mùi rượu thoảng thoảng khắp nơi, Dương Vũ Đằng nhìn gương mặt anh ẩn hiện trong ánh sáng mờ ảo, muốn dùng cái gì đó để xoa dịu những vết thương và bất an đã qua.

Cậu vươn tay ra, bắt lấy cổ anh kéo xuống.

“Lâm Tử Hoành, em muốn anh.” Đôi con ngươi màu nâu nhạt phát sáng dưới ánh đèn, vừa ngoan ngoãn vừa xinh đẹp.

“…vì sao?” tay Lâm Tử Hoành vẫn nhét trong túi quần, không đụng đến cậu.

“Gì chứ?” Lâm Tử Hoành không hiểu câu hỏi của anh, nghiêng đầu nhìn.

Sau đó cậu nghe thấy tiếng hít thở sâu của Lâm Tử Hoành, anh ôm lấy eo cậu, hơi nóng từ lòng bàn tay truyền qua lớp áo sơ mi mỏng manh vào da thịt.

“Dương Vũ Đằng.” Anh gọi tên cậu.

“Hở?”

“Anh muốn em, là vì anh yêu em, chứ không phải vì bất cứ điều gì khác, cũng không phải vì trách nhiệm, biết không hả?” Lâm Tử Hoành nhìn cậu, lời nói rất nhẹ nhàng nhưng trái tim Dương Vũ Đằng thì như bùng cháy.

Cậu hít thở, gật đầu,  muốn hôn anh nhưng bị anh tránh né.

“Nói với anh, em đã biết rồi.” Lâm Tử Hoành nâng cằm cậu lên, bắt cậu nhìn thẳng vào mình.

Dương Vũ Đằng chớp mắt, cậu nhìn Lâm Tử Hoành, nuốt nước bọt mấy ngụm liền, mở miệng.

“Em biết rồi.”

“Một lần nữa!”

“Em biết rồi!”

Sau đó eo bị một lực mạnh mẽ ghì chặt, cả người dính vào người Lâm Tử Hoành, một nụ hôn mạnh mẽ rơi xuống.

Những chai rượu đặt trên bàn chưa kịp cất lại lên kệ bị cái vung tay của Lâm Tử Hoành làm rơi xuống đất, tiếng thuỷ tinh vỡ tan, mùi rượu bốc lên.

Dương Vũ Đằng giật mình muốn nói gì đó, nhưng lại bị Lâm Tử Hoành kéo mặt qua hôn tiếp, sau đó ôm cậu lên, đi lại vào nhà.

“Rượu…”

“Kệ đi.” Lâm Tử Hoành giữ chặt người, ngửa mặt cậu lên.

Rượu không quan trọng.

Quan trọng nhất là em.

 

Chương 19

 

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Chú mèo hoang quen cô độc, xù lông giương vuốt bảo vệ chính mình, cuối cùng cũng đợi được đến ngày gặp được “người thuần phục được nó”. Từ giờ nó có thể thu hết móng vuốt, nũng nịu mà bám dính lấy người đó rồi🥰 người đó cũng sẵn sàng ôm nó vào lòng, che chở, yêu thương.
“Yêu” xét cho cùng đơn giản chỉ là hai bên nguyện ý tin tưởng, dựa dẫm vào nhau thôi mà☺️
Chương này ngoài một chữ Ngọt thì ko biết nói gì thêm nữa.

Saunho
Saunho
10 tháng trước

Hay quá đi. cảm ơn bạn đã dịch nhé