[TLTT] 14

Chương 14

Em biết đau rồi

Em biết hối hận rồi

Em biết em yêu anh rồi

 

Lâm Tử Hoành quay về quán, nói có việc về trước, cũng chẳng để ý nhóm Triệu Tiên hỏi gì anh đã gấp gáp bỏ đi. Mục Chu cũng chạy đi báo với bạn bè một tiếng rồi vơ lấy đồ đạc chạy theo Lâm Tử Hoành.

Hà Viễn nhận được tin nhắn của anh đã đứng ở ngoài chờ, Mục Chu nắm tay áo Lâm Tử Hoành lại, nói: “Anh Hoành, có thể cho em quá giang không?”

Lâm Tử Hoành hơi khựng lại, nhìn thời gian, rồi gật đầu. Thế là Mục Chu cũng lên xe cũng Lâm Tử Hoành.

Dương Vũ Đằng đi theo đến cửa vừa lúc thấy hai người vào xe. Cậu lùi lại nép mình sau một cách cửa, chờ khi xe đi rồi mới chầm chậm bước ra.

Vết bỏng trên ngón tay bị cái siết chặt của cậu làm vỡ nước, đau đến nhíu mày, cậu đưa tay lên dưới ánh đèn u tối nhìn nó, nhưng trong đầu lại đang đoán thử người đó là ai? Lâm Tử Hoành sẽ cùng người đó đi đâu?

Đến WC rửa vết thương bằng nước lạnh,  Dương Vũ Đằng ngẩn người, cậu nghĩ đến Lâm Tử Hoành, chỉ một bóng lưng, một góc nghiêng sườn mặt cậu đã nhận ra anh. Cậu nhận ra mình đã nhớ anh đến mức nào, nhớ bàn tay ấm áp của anh, cái ôm dịu dàng của anh.

Cậu điên thật rồi.

Lúc đẩy cửa ra định ra về, bỗng nghe đến một cái tên quen thuộc, Dương Vũ Đằng không nhịn được đứng lại lấy thuốc ra, giả vờ đứng hút.

“Ê, cậu nói xem, lần này Mục Chu quay về để làm gì?”

“Còn làm gì nữa, cua lại Lâm Tử Hoành đấy thôi.”

“Cậu là người báo tin cho Tiểu Chu đúng không? Nói là anh ta sắp ly hôn rồi.”

“Có đâu, không phải tôi.”

“Đừng có chối nữa, chuyện Lâm Tử Hoành kết hôn cũng là cậu báo cho Tiểu Chu còn gì.”

“Lần này thật sự không phải tôi mà, hơn nữa, lúc tôi nói vụ Lâm Tử Hoành kết hôn, cậu ấy chẳng có phản ứng gì cả, tôi nghĩ hai người họ dứt tình rồi.”

“Chẳng phải hồi đó Lâm Tử Hoành thích Tiểu Chu lắm à. Nếu không phải Tiểu Chu đi du học thì tốt nghiệp đại học xong cả hai đã định kết hôn rồi.”

“Cũng phải, ai ngờ sau khi chia tay Tiểu Chu xong anh ta mãi không yêu đương với ai mà đùng một phát đào đâu ra cái cậu Dương gì gì đó cưới luôn.”

“Ê mà cậu nghĩ xem năm ngoái anh ta kết hôn có phải là để chọc tức Tiểu Chu không? Để cậu ấy phải quay về.”

“Không đâu, đừng nói bậy.”

“Cũng không hẳn nha, chứ cậu nghĩ coi sao tự dưng kết hôn lẹ vậy, bộ cậu nghĩ Lâm Tử Hoành với cậu Dương đó là kiểu vừa gặp đã yêu à?”

“Cũng có thể mà.”

“Xem phim nhiều quá rồi đấy, mà bỏ đi, ê hồi nãy Tiểu Chu về với Lâm Tử Hoành hả?”

“Ừ, thấy chạy nhanh lắm.”

Thế đêm nay có khi nào…”

Tiếp đó là tiếng cười phá lên của mấy người, Dương Vũ Đằng không nghe tiếp nổi nữa, dập thuốc rời đi.

 

Lên xe đã sắp 11h đêm, Dương Vũ Đằng đã uống rất nhiều rượu nhưng chưa ăn gì, cậu ngồi ở ghế sau cúi đầu ôm bụng, Hà Cận nhìn qua gương chiếu hậu, hỏi: “Cậu Dương, cậu vẫn ổn chứ?”

“Không sao, đừng lo.” Dương Vũ Đằng ho khù khụ, ngồi thẳng lên.

Hà Cận quan sát kĩ sắc mặt của cậu, thấy cũng không có gì khác mới yên tâm, lái xe đưa cậu về xong thì rời đi.

Dương Vũ Đằng vừa mở cửa nhà đã xông vào nhà vệ sinh, nôn vào bồn cầu. Cả người cậu ướt đẫm mồ hôi lạnh, tóc mai dán dính bết vào hai bên thái dương.

Rã rời cố gắng đứng lên, cậu mở nước vốc lên mặt mình mấy cái mới tỉnh táo hơn một chút.

Dạ dày vẫn rất đau, cậu lê thân xuống bếp mở tủ lạnh, trừ rượu ra, bên trong chỉ có mấy chai nước khoáng. Đóng tủ lại, Dương Vũ Đằng lấy bình siêu tốc, nấu cho mình một ít nước ấm.

Bây giờ Lâm Tử Hoành đang làm gì nhỉ?

Phải chăng là…

Không thể nào đâu.

Dương Vũ Đằng chỉ hễ nghĩ đến chuyện này thôi tim đã đau không chịu nổi. Cậu dựa vào kệ bếp, dần ngồi xuống. Trời rất lạnh, dạ dày bắt đầu đau, cậu cúi đầu, cố gắng ôm chặt lấy bản thân, tiếng nước nôi reo inh ỏi rồi tắt phụt, cả căn nhà lại trở về lặng im.

  Dương Vũ Đằng ơi là Dương Vũ Đằng, mày là đứa đã bỏ đi cơ mà.

Bây giờ dù Lâm Tử Hoành có lên giường với ai đi chăng nữa, mày cũng có tư cách gì mà đau khổ đâu.

Mày có tự trọng không vậy?

Không biết qua bao lâu, Dương Vũ Đằng sắp xếp lại tâm trạng, đi uống mấy ngụm nước, khi lấy hộp thuốc dạ dày ra phát hiện nó đã hết date, cậu lại đành vứt vào thùng rác. Sau đó ngồi lên sofa, mở laptop lên.

Cậu còn rất nhiều việc phải làm.

 

Khi Mục Chu lên xe, Hà Viễn hơi ngạc nhiên, Hà Viễn bắt đầu làm việc khi Lâm Tử Hoành đã tiếp quản công ty nhà họ Lâm, anh ta không biết Mục Chu là ai.

“Để đưa cậu về trước cậy, nhà cậu ở đâu?” Lâm Tử Hoành day day huyệt thái dương, hỏi.

Mục Chu nói địa chỉ cho Hà Viễn, xong quay qua Lâm Tử Hoành.

“Anh Hoành, hôm nay em mới về đã bị bạn bè kéo đi uống, không ngờ vừa khéo gặp được anh, anh vẫn thế nhỉ, không thay đổi gì hết.”

“Lần này em về sẽ không đi nữa nha, anh Hoành, gần đây anh có rảnh không? Đài Loan đã mở nhiều quán ăn ngon lắm rồi nhỉ? Anh dẫn em đi ăn được không?”

“Á mà mấy nay có một bộ phim điện ảnh em muốn xem lắm, chúng ta đi xem đi anh.”

Hà Viễn mắt nhìn thẳng lái xe, nhưng lòng rất chộn rộn, nghe cái kiểu này, hừm, người yêu cũ à?

Chuyện này có nên nói cho Hà Viễn nghe không nhỉ?

Thấy Mục Chu dựa đến càng lúc càng gần, Lâm Tử Hoành không nhịn được, cất lời: “Mục Chu, cậu ngồi cho đàng hoàng đi.”

“Vâng.” Mục Chu ngoan ngoãn nhích ra giữ khoảng cách, nói tiếp: “Mai đi xem phim anh nhé, được không?”

Xe chầm chậm ngừng lại, Mục Chu nhìn ra cửa sổ, vẫn làm như không để ý mà nói chuyện với Lâm Tử Hoành.

“Mục Chu, chúng ta đã chia tay lâu lắm rồi, tôi cũng đã kết hôn.” Lâm Tử Hoành đau đầu nhìn cậu ta, nói.

“Chia tay rồi không thể quay lại sao? Vả lại, anh chẳng phải đang chuẩn bị li hôn à? Nên em mới về đây đấy”

“Mục Chu, chúng ta đã kết thúc rồi, tôi đã có người tôi yêu, cậu đừng lãng phí thời gian với tôi nữa.”

“Lâm Tử Hoành, em có thể theo đuổi anh một lần thì có thể theo đuổi anh lần nữa, em sẽ không bỏ cuộc.” Mục Chu nhìn anh, nói xong mở cửa xe đi thẳng.

Lâm Tử Hoành thở dài một hơn, bảo Hà Viễn đưa về nhà.

Anh vốn không quan tâm Mục Chu muốn làm gì, bởi vì điều đó với anh không quan trọng. Anh đang bận nghĩ, nghĩ về chuyện của Dương Vũ Đằng.

Bây giờ nghĩ lại, Dương Vũ Đằng chưa từng chính miệng nói với anh rằng cậu không biết hút thuốc, thế nên đây không tính là cậu gạt anh được, phải không?

Hơn nữa, cho dù cuộc gặp gỡ kia là một cái bẫy được Dương Vũ Đằng tính toán tỉ mỉ, anh cũng sẽ cam tâm tình nguyện nhảy vào, không hối hận.

Chỉ cần Dương Vũ Đằng quay đầu lại, anh nhất định sẽ ôm cậu thật chặt, sẽ không để cậu rời đi nữa.

Đến tận giây phút này, anh vẫn không tin, Dương Vũ Đằng chưa từng có chút tình cảm nào với mình.

Mà dù cho đây là anh tự lừa mình, là tự che đi đôi mắt, anh vẫn muốn ôm lấy một chút dịu dàng để tiếp tục kiên trì chờ đợi.

 

Mục Chu vẫn dính lấy Lâm Tử Hoành. 

Mặc kệ bị từ chối bao nhiêu lần, hôm sau cậu ta vẫn vui vẻ mời Lâm Tử Hoành đi hẹn hò đâu đó.

Lâm Tử Hoành khó chịu, cuối cùng dặn Hà Viễn cậu ta có tới tìm thì bảo anh bận.

Tin nhắn của Mục Chu gửi đến liên tục vào di động của Lâm Tử Hoành, anh chẳng buồn mở ra xe, cứ có tin đến là xoá hết.

Anh cũng chưa gặp lại Dương Vũ Đằng lần nào.

Rõ ràng cùng sống chung một thành phố, nhưng nếu hai người đều bận rộn thì chẳng thể nào gặp được nhau.

Tập đoàn bất động sản nhà họ Dương dưới trướng Dương Vũ Đằng, dần cũng có tiếng tăm trong giới địa ốc, Triệu Tiên cũng phải khen ngợi mắt nhìn của Dương Vũ Đằng, cách làm việc cũng giống Lâm Tử Hoành. Hứa Minh Kiệt nói thì Lâm Tử Hoành dạy cho mà, kết quả bị nạt cho một câu im miệng.

Lâm Tử Hoành cúi đầu uống một ngụm rượu, nói: “Em ấy vốn đã là một người rất thông minh.”

Thấy anh cuối cùng cũng chịu mở miệng nói về chuyện của Dương Vũ Đằng, Cố Hựu Tử, Triệu Tiên và Hứa Minh Kiệt liếc nhau, nuốt nước bọt, hỏi: “Mày với cậu ấy…có liên lạc không?”

Lâm Tử Hoành lắc đầu, điện thoại anh ngoài tin nhắn công việc thì chỉ có tin nhắc của Mục Chu, khung tin nhắn của Dương Vũ Đằng vẫn chẳng có tin nhắn gì mới.

“Thủ tục ly hôn vẫn cứ trì hoãn à?”

“Tao không muốn ly hôn.” Lâm Tử Hoành xoay xoay ly rượu, nói.

“Rồi mày tính sao? Theo đuổi người ta lại không?” Triệu Tiên ngồi bên cạnh, hỏi.

“Em ấy đã nói không có tình cảm với tao rồi, tao theo đuổi kiểu gì? Tao đâu có rẻ rúng như vậy.” Lâm Tử Hoành rót rượu vào ly, bất lực đáp.

“Mày không muốn ly hôn, kêu theo đuổi thì không chịu, rồi mày muốn gì?” Hứa Minh Kiệt muốn cạn lời với thằng bạn mình.

“Rồi Mục Chu thì sao? Tao nghe nói ngày nào cậu ta cũng đến công ty tìm mày, mày không định ‘nối lại tình xưa’ đó chứ?” Cố Hựu Tử gõ gõ ly của anh, hỏi.

“Đúng rồi, hồi mày chia tay với cậu ta, mày mất tích hẳn ba ngày, lúc xuất hiện lại thì gầy hẳn đi, cái câu ‘cần một cú sốc trong tình cảm để hao gầy’ đúng với mày vl luôn.”  Triệu Tiên nhìn gương mặt Lâm Tử Hoành bây giờ cũng nhọn hẳn ra, đùa một câu.

“Cái gì mất tích ba ngày?” Lâm Tử Hoành nhíu mày, hỏi.

“Hồi đó Mục Chu nói sắp đi du học, muốn chia tay với mày. Mày đau khổ trong lòng nhưng vẫn nghĩ cho tương lai của cậu ta, nén đau thương đồng ý chia tay, sau đó mất tích đâu mất ba ngày? Không phải sao? Mày quên rồi hả?” Hứa Minh Kiệt nhắc lại.

“Chuẩn luôn, hồi đó mày chẳng phải là yêu Mục Chu đến chết đi sống lại đó sao? Cậu ấy muốn gì mày cho cái đó, còn chả thèm suy nghĩ ấy.” Cố Hựu Tử bổ sung thêm.

“Mày nghe ai nói vậy?”

“Mục Chu nói chứ ai, người trong cuộc đàng hoàng.”

“Nhưng tao có yêu cậu ta đến mức đó đâu, cậu ta cứ tò tò theo tao suốt ngày, với cả cậu ta cũng đang tìm bạn nhảy cho buổi prom nên tao mới đồng ý quen thử. Cứ vậy qua mấy năm đại học thôi. Đến khi cậu ta nói chia tay tao không hề buồn một chút nào, còn thở phào ấy chứ.”

“Rồi vụ mày mất tích ba ngày là sao?” Cố Hựu Tử ngạc nhiên trừng mắt, hỏi tiếp.

“Ba với mẹ tao cãi nhau, ba tao đập đồ xong bỏ ra ở khách sạn. Mẹ tao thì cứ nói bị đau đầu nhưng không chịu đi khám. Một bên ba tao gọi tao ra than thở, một bên mẹ tao cứ nhè tao ra trách ba tao. Tao cứ chạy tới chạy lui thế kia không gầy mới lạ. Cuối cùng thì mẹ tao bị đau đầu ngất xỉu, ba tao tức tốc chạy về đưa đi bệnh viện, ông bà mới hoà nhau.”

“Má, bọn tao bị nó lừa rồi á?” Hứa Minh Kiệt và Triệu Tiên nhìn nhau, nghĩ kĩ lại, chuyện của Lâm Tử Hoành và Mục Chu, cả bọn đều chỉ nghe qua lời nói của Mục Chu chứ bản thân Lâm Tử Hoành chưa hề nói gì cả.

Lâm Tử Hoành vốn kiệm lời, lại thêm chỉ chăm chỉ học tập làm việc, chẳng biết từ khi nào bị gán vào hình tượng si tình với Mục Chu.

“Thế thì lần này Mục Chu trở về chắc chắn là đang nhắm vào mày.” Triệu Tiên đã thông suốt mọi chuyện, nói: “Tên bạn trai định đính hôn với nó mới vừa lật mặt, nhà họ Mục bây giờ đang được anh hai nó quản lý, nhìn kiểu gì thì cũng đang tìm cách lợi dụng thằng em kiếm một mới cho xem. Trăm phần trăm là chấm trúng mày rồi.”

“Tao nói rồi mà, nhìn mày đâu có giống yêu đương mất não, chắc chắn là Mục Chu nói bừa, nhưng Triệu Tiên nó kêu sợ nhắc chuyện tình cảm mày buồn nên không ai dám hỏi mày cả.” Cố Hựu Tử xoay xoay đồng hồ trên cổ tay.

“Ê mà cho tao hỏi được không?” Hứa Minh Kiệt tò mò: “Thực sự là hai người từng yêu nhau à, kiểu đi hẹn hò xem phim, đi ăn gì đó. Tao hỏi Mục Chu, cậu ấy nói có.”

“Đúng rồi, rốt cục là có yêu đương không?”

“Đi có mấy lần thôi, không tính là yêu đương được. Tao vừa bận học vừa bận đến công ty, thường thì cậu ta nói thích mua gì tao chuyển khoản cho mua là xong.”

  “Há há, thảo nào Mục Chu cứ bám mày không buông, Lâm – ATM – Tử Hoành.”

“Đồng ý làm bạn trai cậu ta thì cũng phải có trách nhiệm một chút.”

“Đồ ngu!” Triệu Tiên lắc đầu, nói: “Rồi giờ sao, muốn tao đi nói với Mục Chu không, để nó khỏi tìm mày nữa.”

“Tuỳ mày thôi, dù gì giờ cậu ta muốn tìm tao cũng không muốn tiếp.” Lâm Tử Hoành gọi thêm một chai nữa, dựa vào sofa.

“Mày không sợ Vũ Đằng nghe thấy mấy tin đồn này à?” Cố Hựu Tử nhắc nhở.

“Ê Lâm Nhỏ, tao thấy vầy nè, mày quan sát Vũ Đằng xem cậu ta nghe thấy có ghen không, nếu có thì thú vị luôn.” Hứa Minh Kiệt bày ra một kế.

Lâm Tử Hoành do dự một lát, nói: “Triệu Già mày nói với Mục Chu giùm tao, tao không muốn làm khó cậu ta. Nếu không thì đừng trách tao không nể mặt”

cth nhìn anh lắc lắc đầu: “Ối dồi ôi, bị condi tình iu quật có khác.”

“Lo thân mày kia, mày với Trịnh Ý hồi xưa cũng thế thôi.” Lâm Tử Hoành liếc cth.

“Chứ gì nữa, mấy lúc đó ngày nào cũng kéo bọn tao ra bét nhè, tao còn giữ ảnh chụp này.” Triệu Tiên lắc lắc điện thoại.

“Con chó, mày xoá hết cho tao!” Cố Hựu Tử nhoài qua muốn giật điện thoại của Triệu Tiên.

Lâm Tử Hoành ngồi một bên khui nắp chai rượu mới, anh mở điện thoại lên, vào mạng xã hội, nhìn avatar của Dương Vũ Đằng.

Em ấy có biết không? Em ấy sẽ ghen chứ?

Dương Vũ Đằng đương nhiên là biết, những câu chuyện về một công tử si tình, cậu đã nghe không sót chữ nào.

Cậu biết được Lâm Tử Hoành hồi học đại học đã yêu Mục Chu nhiều thế nào.

Cậu biết được lúc Mục Chu đề nghị chia tay, Lâm Tử Hoành có bao nhiêu khốn khổ.

Cậu biết được gần đây mỗi ngày Mục Chu đều đến công ty của Lâm Tử Hoành rồi ở đó mấy tiếng đồng hồ.

Cậu biết được Lâm Tử Hoành và Mục Chu cùng nhau đi xem phim lại cùng nhau về nhà.

Cậu lại ôm bồn cầu nôn, nốc hai chai rượu mạng khi bụng rỗng, đến cuối cùng vẫn là không chịu nổi.

Thế nhưng không có ai bên cạnh khi cậu ăn cơm, cậu cũng không muốn ăn một mình.

Nôn xong quay lại phòng khách, vẫn còn một ít rượu trong chai, cậu ngửa đầu uống cạn.

Sau đó cậu cuộn người, ôm lấy đầu gối, rơm rớm nước mắt.

Cậu hối hận rồi.

Cậu yêu Lâm Tử Hoành, chỉ là cậu cứ không dám thừa nhận.

Cậu sợ khi đã thừa nhận rồi sẽ không thể quay lại được nữa.

Cậu sợ thừa nhận rồi sẽ rơi vào vực sâu không đáy.

Cậu nghĩ mình không có tư cách đứng bên cạnh Lâm Tử Hoành, cậu mong sẽ có một người tốt hơn cậu xuất hiện đồng hành cũng anh.

Nhưng khi người đó xuất hiện rồi, cậu lại như một tên điên ghen ghét, đố kị.

Ngón tay lạnh lẽo chạm mở khung hội thoại, run run gõ vào một câu.

‘Lâm Tử Hoành, em đau dạ dày, không có thuốc.’

Cậu cắn ngón tay, ngẩn ra ba giây đồng hồ, sau đó gấp gáp thu hồi tin nhắn đã gửi.

Cậu đang làm cái gì thế này.

Người nói muốn ly hôn là cậu, người hối hận cũng là cậu.

Lâm Tử Hoành hẳn là sẽ thấy cậu thật nực cười.

Nghiêng ngã đứng lên từ sofa, Dương Vũ Đằng mở tủ rượu, lấy ra một chai.

Rượu vang đỏ đổ vào ly, cậu nhín cơn đau dạ dày, uống một ngụm.

Say rồi mới không đau nữa.

Không biết thời gian đã qua bao lâu, bất chợt, Dương Vũ Đằng nghe được tiếng chuông cửa vang lên, cậu gắng gượng dậy lắng nghe, đúng là tiếng chuông cửa. 

Trái tim dấy lên một hy vọng vô thực.

Là anh đúng không?

 

Chương 15

5 1 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
4 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
11 tháng trước

Vũ Đằng ơi là Vũ Đằng, ng muốn yêu ko được, cậu được yêu thì lại tìm cách chối bỏ. Vẫn biết cậu có bóng ma tâm lý nhưng thay vì đối mặt với nỗi sợ hãi, cho bản thân mình 1 cơ hội để được hạnh phúc, cậu lại chọn cách ngu ngốc nhất là chạy trốn.
Ko muốn bản thân bị tổn thương, cậu chọn cách làm tổn thương ng yêu cậu nhất và cậu cũng yêu anh ấy nhất. Giờ cậu bị cơn ghen hành hạ cũng đáng lắm. Mọi sai lầm đều phải trả giá mà🥺

Hương
Hương
11 tháng trước

Chuyện đọc đau lòng quá nhưng mong đọc đến kết thúc chuyện, hy vọng cái kết có hậu.

Tiểu Lang
Tiểu Lang
11 tháng trước

Tử Đằng ơi em đừng đùa với tình cảm người khác như vậy, lúc bỏ đi thì không quay đầu, bây giờ thì tiếc nuối. Nhưng mà tui vẫn muốn 2 người về bên nhau, không chịu được SE.

DAT LE
DAT LE
10 tháng trước

Hóng chương mới tùng ngày luôn ah. Cảm ơn các Bạn dịch thuật rất nhiều moax moax …