[TLTT] 12

Chương 12

Gần đây mỗi khi đi ngủ em đều rất thích những giấc mơ

Bởi vì trong mơ có người em muốn gặp

 

Sân bay.

Dương Vũ Đằng nhìn điện thoại, gần đây chuyện ở công ty cậu đã giao lại cho Hà Cận.

Ngày tập đoàn nhà họ Dương sụp đổ, cậu vốn định bảo anh ta quay lại làm việc cho Lâm Tử Hoành, thế nhưng Hà Cận lắc đầu bảo bên cạnh giám đốc Lâm đã có Hà Viễn rồi. Từ này về sau anh ta sẽ làm trợ lý cho cậu.

Nghĩ cũng không muốn làm khó Hà Cận, thế là cậu giao lại việc ở công ty mới cho anh ta. Kéo vali vào khu vực check-in.

 

Hôm đó sau khi ký xong đơn ly hôn để lại trên bàn trà, cậu kéo chiếc vali duy nhất của mình đến một căn hộ mà Hà Cận giúp cậu thuê. Nhà nho nhỏ gần công ty.

Với số tiền cậu hiện có, muốn mua một căn biệt thự cũng không thành vấn đề. Nhưng Dương Vũ Đằng cảm thấy nhà to quá sống một mình sẽ rất lạnh.

Lúc cậu quay về thì sốt cao, cậu lại không đi bệnh viện. Công ty vừa mới hoạt động lại từ đầu, cũng chẳng có mấy việc. Cậu để Hà Cận trông coi tất cả, tự mình thì xuống hiệu thuốc dưới lầu mua thuốc hạ sốt và đồ ăn, sau đó nằm bẹp dí trên giường.

Cậu vẫn luôn nằm mơ thấy Lâm Tử Hoành.

Mấy tháng trước cậu cũng từng sốt cao một lần, Lâm Tử Hoành gọi bác sĩ gia đình đến khám cho cậu, lại ân cần đút cậu uống thuốc, dặn dò dì Châu luôn bắc sẵn nồi cháo trên bếp để cậu muốn ăn lúc nào cũng nóng.

Khi ấy cậu rất khó chịu, Lâm Tử Hoành cứ ôm cậu vào lòng, dỗ dành cho đến khi cậu ngủ say.

Hôm sau thức dậy, cậu đã khỏe hơn nhiều, Lâm Tử Hoành thì trông rất mệt mỏi, nhìn lên nhiệt kế và thuốc đặt trên tủ đầu giường, Dương Vũ Đằng biết cả đêm qua anh đã thức trông chừng mình.

Đó là lần đầu tiên cậu bị ốm mà có người ở bên, thậm chí cậu còn cảm thấy rằng, hoá ra bị bệnh cũng là một việc thật tốt.

Nhưng bây giờ chẳng còn ai bên cạnh cậu nữa.

“Bé ngoan, dậy ăn cháo này, còn uống thuốc nữa.” Có một giọng nói dịu dàng vang lên bên tai, bàn tay mắt lạnh áp lên trán cậu, thích quá.

Cậu mơ màng mở mắt, căn phòng tối đen.

Chỉ là một giấc mơ.

Ngủ một giấc đến chiều, cơn sốt vẫn chưa lui, cậu thì không thấy đói. Chỉ ngây ngốc nhìn ly nước đã nguội lạnh trên bàn từ lâu, uống vội hai viên hạ sốt, cậu lại trùm chăn, nhắm mắt.

Mày đang sợ gì vậy? Trước khi gặp được Lâm Tử Hoành, chẳng phải mày đã quen với cuộc sống một mình rồi sao.

Cơn sốt hành hạ cậu suốt hai ngày mới giảm, nhưng lại ho rất nhiều, cổ họng đau như gai đâm, ăn uống không có vị. Cậu tự nấu ít cháo ăn qua loa, uống thuốc rồi đi nằm.

Ngày thứ ba, cơn sốt đã dứt. Dương Vũ Đằng ngồi trong phòng khách ăn cháo, thỉnh thoảng nghe được tiếng mở cửa của nhà hàng xóm, hoặc là tiếng ồn ào của bọn trẻ con ngoài hành lang.

Cậu muốn về Nhật quá.

Lúc đi tắm, cậu nhìn nhẫn cưới trên ngón vô danh cũng mình, hôm đi cậu quên trả nó lại cho Lâm Tử Hoành.

Trên cây treo cạnh cửa ra vào vẫn còn treo chiếc áo khoác cậu đã giặt sạch sẽ, lát nữa sẽ mang sang trả luôn cho anh vậy.

Vốn định sẽ nhờ Hà Cận đưa sang, nhưng còn chiếc nhẫn cưới. Cậu vẫn nên tự đi tốt hơn.

Đến khi trả xong đồ rồi, cậu sẽ lên máy bay trở về Nhật Bản.

Cậu nghĩ, mình cần một khoảng thời gian để điều chỉnh lại tất cả.

 

Lúc Lâm Tử Hoành mở mắt ra, đã nằm trong bệnh viên.

Cố Hựu Tử đang cúi đầu đánh chữ trên điện thoại, không biết đang nhắn cho ai, anh hơi khát nước, tay khẽ nhúc nhích, Cố Hựu Tử đã nhìn qua.

“Lạy hồn ông anh của tao ơi, mày tỉnh lại rồi.” Sau đó Cố Hựu Tử gọi bác sĩ, lại gọi điện thoại cho Triệu Tiên và những người khác, đến khi bác sĩ kiểm tra cho anh xong, nhóm Triệu Tiên cũng vừa đến.

Bác sĩ nói, đầu anh chỉ bị chấn động nhẹ, vết thương trên trán cũng không sao, đã khâu lại. Nhưng vì cơ thể lao lực quá độ nên mới hôn mê một ngày một đêm.

“Mày tự dưng sao thế, lúc Hà Viễn gọi cho tao tao sợ gần chết, tao còn tưởng mày ‘ra đi khi tóc còn xanh*’ rồi chứ.” Giọng của Cố Hựu Tử bắn qua.

Bản gốc dùng 英年早逝 – Anh niên tảo thệ: chết trẻ

“Đúng đó, hôm trước mày còn say quắc cần câu nữa, tụi tao không liên lạc được với Vũ Đằng, hay người cãi nhau à?” Hứa Minh Kiệt lên tiếng.

“Không có cãi nhau.” Lâm Tử Hoành uống cạn nước, giọng nói đều đều.

“Vậy tốt, mày gọi cho cậu ấy đi, chắc cậu ấy cũng lo lắm đấy.” Triệu Tiên thấy Lâm Tử Hoành đã ổn rồi định quay về làm việc tiếp, nhưng mới đi được hai bước đã bị lời của Lâm Tử Hoành kéo trở về.

“Em ấy muốn ly hôn với tao.” Lâm Tử Hoành đặt ly nước qua một bên, nhẹ giọng cất lời.

“Mày nói gì?” Triệu Tiên quay ngược lại, sửng sốt nhìn anh, Hứa Minh Kiệt và Cố Hựu Tử cũng há hốc cả mồm.

“Em ấy nói em ấy chưa bao giờ rung động với tao.” Lâm Tử Hoành mở điện thoại lên xem thử, đúng thật là chẳng hề có một tin nhắn nào của Dương Vũ Đằng, anh cười khổ, tắt điện thoại đi.

“Lâm Nhỏ, giữa hai người không phải là có gì hiểu lầm đó chứ?” Cố Hựu Tử do dự một lát, mới hỏi.

“Em ấy không chịu nói, tao cũng không thể ép em ấy được.”

“Nếu như là điều em ấy muốn, thế thì cứ làm như vậy.”

“Bọn mày về đi, tao muốn ngủ một lát.”

Lâm Tử Hoành tiễn khách, mấy người bạn cậu nhìn tôi tôi mình cậu, cuối cùng vẫn là ra về. Trên đường đi cũng bàn bạc thử với nhau về vấn đề này, nhưng không có kết quả.

Dù sao họ cũng là người ngoài, chuyện tình cảm, khó khăn của người nào thì phải chính người đó mới giải quyết được.

Lâm Tử Hoành nằm trên giường lật người, sau khi Dương Vũ Đằng đi, mấy ngày liền anh chỉ biết công việc, chỉ có khi bận rộn anh mới không thể nghĩ đến chuyện khác được. Anh cũng không dám về nhà ngủ, ngôi nhà đó có quá nhiều hình ảnh của Dương Vũ Đằng.

Anh ngủ ở phòng nghỉ trong phòng làm việc, ngả lưng mấy tiếng lại dậy lao đầu vào công việc, anh uống rất nhiều cà phê, đốt không biết bao nhiêu gói thuốc dù đã rất lâu chưa đụng đến.

Giây phút này anh lại nhớ Dương Vũ Đằng vô ngần, nhớ những lời cậu nói, nhớ bóng lưng cậu quay đi.

Lâm Tử Hoành ngồi dậy, rút bỏ kim truyền trên tay mình, Hà Viễn lúc đẩy cửa vào đã thấy anh thay xong vest.

“Giám đốc, bác sĩ nói anh phải nghỉ ngơi nhiều.”

“Không chết được đâu.” Lâm Tử Hoành cài khuy tay áo, nhíu mày khi cơ đau trên đầu nhói lên, hít thở sâu, đi ra khỏi phòng bệnh.

Hà Viễn cũng chẳng còn cách nào ngăn ông chủ mình lại, chỉ đành lẹ làng gửi tin nhắn cho Cố Hựu Tử, sau đó đi theo Lâm Tử Hoành. Báo cho anh tình hình công ty hai ngày nay, do dự một chút, lại bảo: “Giám đốc, Hà Cận nói…”

“Chuyện của Hà Cận sau này không cần nói với tôi.” Lâm Tử Hoành lập tức ngắt lời Hà Viễn, giọng đầy giận dữ.

Hà Viễn im lặng, lát sau móc trong túi quần ra một cái hôp, đưa cho Lâm Tử Hoành.

Là nhẫn cưới ngày hôm đó đã rơi trong xe.

Lâm Tử Hoành lặng người nhìn chiếc hộp, vơ lấy nhét vào túi của mình.

“Đến công ty đi.”

 

Nhật Bản.

Dương Vũ Đằng đáp máy bay, lúc đi vào nhà vệ sinh, cậu phát hiện điện thoại của mình không biết đã đâu mất rồi.

Đi khắp nơi tìm vẫn không thấy, cậu chỉ đành bỏ cuộc, coi như ông trời cũng muốn cậu bắt đầu lại mọi thứ.

Bắt một chiếc taxi, trở về nhà. Giây phút đứng trước cánh cửa quen thuộc, cậu có hơi hồi hộp. 

Mấy tiếng chuông vang lên, thế nhưng người mở cửa là một phụ nữ trung niên với gương mặt xa lạ.

Hoá ra đây là chủ mới, nhà này đã bán rồi, bà ấy cũng không biết chủ cũ dọn đến nơi nào.

Kéo vali trên đường, Dương Vũ Đằng bất giác không biết mình nên đi đâu.

Nhà của cậu mợ vốn không phải nhà của cậu.

Nhà của Dương Thành An chắc chắn không phải nhà của cậu.

Nhà của Lâm Tử Hoành…cũng không phải nhà của cậu.

Cậu đến tiệm điện thoại mua một cái di động mới, làm một thẻ sim. Tiếp đó Dương Vũ Đằng thuê phòng khách sạn rồi liên lạc với cậu mình, xin địa chỉ nhà mới.

Hơn nửa năm không gặp, tóc của cậu đã bạc đi rất nhiều.

Hỏi mới biết, mợ bị bệnh nặng, tuy bây giờ đã khoẻ rồi nhưng vẫn phải thường xuyên đi bác sĩ và trị thuốc. Thế nên họ mới bán căn nhà cũ đi, một mặt lấy tiền chữa trị một mặt dọn đến đây cho gần bệnh viện hơn.

Dương Vũ Đằng an ủi cậu mình mấy câu xong, lại chẳng biết nên nói gì nữa.

Người cậu thở dài, đi lên lầu lấy hai cái thùng xuống đưa cho Dương Vũ Đằng.

“Đây là đồ hồi trước của con, lúc dọn nhà gấp quá, mợ lại bệnh nặng nên cậu không kịp báo cho con. Lúc cậu gọi được cho ba con thì ông ấy nói con đã kết hôn rồi.”

Dương Vũ Đằng nhìn những thứ quen thuộc trong thùng, nghe cậu mình nói, gật đầu.

“Con sống thế nào? Vẫn tốt chứ?” Cậu lấy một khung ảnh trong thùng ta, là ảnh của mẹ Dương Vũ Đằng.

“Lúc mẹ con mang thai con, mỗi khi nói chuyện đều là nói về con, không biết con thích ăn gì? Lên đại học sẽ học chuyên ngành nào? Sẽ lập gia đình với một người như thế nào?…”

“Mẹ con nói, mong con có thể gặp được người yêu con thật lòng, con cũng sẽ rất yêu người đó. Hi vọng con sẽ hạnh phúc cả đời.”

“Con đã lớn thế này rồi, cậu quan tâm chăm sóc con cũng chẳng được tốt mấy, mẹ con hẳn là trách cậu nhiều lắm.”

“Không đâu cậu, cậu đừng nói vậy.” Dương Vũ Đằng nuốt trôi chua xót, vỗ vai cậu mình, nói.

“Người con kết hôn là người như thế nào vậy? Có thể nói cho cậu nghe không?”

“Anh ấy là một người rất tốt, cũng rất yêu con.” Dương Vũ Đằng cúi đầu, nhìn ảnh mẹ.

“Vậy thì tốt.”

“Nhưng vì anh ấy quá tốt, nên con cảm thấy mình không đủ tư cách để đứng cạnh anh ấy.” Cuối cùng, khi đối mặt với người cậu đã nuôi lớn mình, còn có mẹ, Dương Vũ Đằng bất giác nói ra hết những lời trong lòng.

“Con sợ, anh ấy sẽ giống như Dương Thành An, vứt bỏ con, không cần con nữa.”

“Yêu một người, làm gì cần tư cách này nọ đâu con.” Cậu quay đầu qua nhìn Dương Vũ Đằng, nghiêm túc nói.

“Con nữa, đừng sợ hãi chuyện con còn chưa chắc nó sẽ xảy ra hay không.”

“Dũng cảm lên.”

“Mẹ con chắc chắn sẽ không mong con, vì chuyện của bà mà biến thành một kẻ nhát gan đâu.”

“Mọi người đều hi vọng con sẽ luôn hạnh phúc, vui vẻ.”

 

Lúc về khách sạn, cậu gần như vứt hết đồ đạc trong thùng, chỉ giữ lại di vật của mẹ và mấy tấm ảnh chụp hồi bé.

Cậu lại ngồi ngây người, chợt nhớ ra mình cần liên lạc với Hà Cận. Báo cho anh ta tình hình của cậu bên này, lại hỏi một chút về tình hình công ty, biết được tất cả vẫn ổn, cậu mới an tâm.

Cậu muốn liên lạc với Lâm Tử Hoành, nhưng cậu vốn không nhớ số của anh.

Bạn bè của anh cũng thế.

Cũng tốt.

Dương Vũ Đằng để ảnh mẹ trên đầu giường, thấp giọng nói.

“Mẹ, con tìm được một người rất yêu thương con rồi, mà con thì đã đánh mất anh ấy.”

“Con chưa từng yêu bao giờ, nên con không biết mình yêu anh ấy khi nào nữa.”

“Cậu nói trong tình yêu không cần tư cách, nhưng nếu yêu anh ấy, thì cần.”

“Mẹ, con đã làm đúng rồi phải không?”

“Con sẽ sống thật tốt, mẹ đừng lo.”

 

Thoáng cái đã là 30 tháng 12.

Dương Vũ Đằng thi thoảng sẽ sang nhà cậu, thăm mợ và chơi với các em, cũng có khi cậu sẽ thong thả dạo phố, đi ăn một vài món ngon. Nhưng phần lớn thời gian cậu sẽ trùm chăn ngủ.

Cậu rất thường nằm mơ, mơ thấy Lâm Tử Hoành.

Nhưng khi tỉnh dậy, cậu chỉ còn một mình trong căn phòng cô đơn, số của Lâm Tử Hoành cậu cũng không có. Đã rất lâu rồi cậu mất liên lạc với anh.

Còn Lâm Tử Hoành sau khi xuất viện đã đến công ty làm việc, mặc kệ mọi người khuyên thế nào anh cũng nhất quyết không đi bệnh viện kiểm tra nữa. Cũng may sức khoẻ anh cũng tốt nên không có gì phát sinh, mọi người mới thở phào an tâm.

Anh mua một căn nhà khác, mang Hoàng Tử Bé theo, bảo dì Châu về lại nhà họ Lâm. Đóng cửa ngôi nhà cũ.

Đêm 31, pháo hoa bắn rực rỡ trên bầu trời, Lâm Tử Hoành cầm chiếc nhẫn cưới và tờ đơn ly hôn chưa kí lên xem, sau đó vứt vào ngăn kéo tủ đầu giường.

Hoàng Tử Bé men theo khe cửa vào phòng, dụi chân anh, anh vuốt ve bộ lông của nó, hỏi: “Nhóc nói xem, em ấy có phải là đồ lừa đảo không?”

Hoàng Tử Bé nhìn anh.

“Anh có nên chờ em ấy quay về không?”

Hoàng Tử Bé liếm ngón tay anh, lười biếng ‘meo’ một tiếng.

Lâm Tử Hoành ôm chặt Hoàng Tử Bé, nhìn pháo hoa sáng rực ngoài cửa sổ.

Trái tim anh vừa rỗng, vừa lạnh.

Anh vốn tự tin vào trực giác của mình, tin Dương Vũ Đằng chắc chắn có một chút, một chút tình cảm với anh.

Nhưng anh lại sợ mình quá tự tin nên bị che mắt.

Anh kìm lòng không nghe ngóng bất kỳ tin tức nào của Dương Vũ Đằng, cũng chẳng ai dám nhắc đến cậu với anh.

Thế nhưng chuyện công ty nhà họ Dương đổi chủ, chuyện kết hôn theo hợp đồng, cuối cùng vẫn không thể giấu được nữa. lb và tn cũng biết.

Họ không hỏi gì anh, chỉ nhắc anh phải chăm sóc tốt bản thân.

Một năm, cứ thế trôi qua.

Cuối tháng 2, Hứa Minh Kiệt gửi cho Cố Hựu Tử một tin nhắn.

“Mục Chu về nước rồi.”

 

Chương 13

4.4 5 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Hana
Hana
10 tháng trước

rồi luôn, nyc về luôn ㅠㅠ