[TLTT] 1

Chương 1

Ai động lòng trước?

Ai lún sâu hơn?

Ai sau này mới biết?

Ai hối hận đau lòng?

 

Cuộc họp đau đầu vừa kết thúc, Lâm Tử Hoành quay lại văn phòng đã thấy ngay Hứa Minh Kiệt đang ngồi gác chân chễm chệ trên sofa, tay lật tạp chí xoạch xoạch.

“Có gì thì nói đi.” Nước từng ngụm chạy trôi vào cổ họng, uống xong Lâm Tử Hoành mới thấy người dễ chịu hơn, tiếp đó anh day day huyệt thái dương, chẳng mấy vui vẻ nói với Hứa Minh Kiệt, thông qua lời nói mong gã nghe hiểu được là nếu không có gì thì đi giùm đi.

“Mày biết cậu chủ nhỏ nhà họ Dương không?” Cậu chủ nhà họ Hứa kéo cái ghế đến ngồi xuống trước mặt Lâm Tử Hoành, trông vẻ thì là muốn nói chuyện khá lâu đây.

“…chưa từng nghe qua.” Lâm Tử Hoành nhíu mày suy nghĩ một chút, không có tí ấn tượng nào.

“Cái nhà họ Dương kinh doanh bất động sản đó, con trai của Dương Thành An, tên là gì ấy nhờ, à Dương Vũ Đằng.”

“Con trai Dương Thành An không phải là Dương Tinh Diệu à?” Trong một hoạt động từ thiện trước đây, Lâm Tử Hoành đã từng thấy Dương Thành An dẫn theo Dương Tinh Diệu, chắc muốn bồi dưỡng để kế nghiệp.

“Tao nghe người ta nói nhá, Dương Thành An kia đã có bà vợ trước. Nhưng vẫn có quan hệ với một người phụ nữ khác để chiếm lấy tất cả tài sản, sau đó người phụ nữ ấy được anh trai dẫn sang Nhật Bản, cuộc sống lẫn sức khỏe đều không tốt nên vừa sinh được một đứa con trai xong chẳng bao lâu thì mất, đứa con trai đó chính là Dương Vũ Đằng.”

“…nói trọng điểm.” Lâm Tử Hoành không có hứng thú với mấy chuyện đời tư của giới nhà giàu, phiền não gõ bàn.

“Ba tao muốn tao kết hôn với cậu ta.” Hứa Minh Kiệt thở dài, nhảy lên bàn ngồi.

“Chẳng phải mày có bạn gái rồi à? Lại chia tay nữa hả?”

“Có đâu, đời này tao sẽ chỉ kết hôn với mình Hoài Hoài thôi!” Hứa Minh Kiệt kích động đi qua đi lại không ngừng trong văn phòng, gã không giống Lâm Tử Hoành, trên có ông anh dòm ngó, dưới có đứa em tính toán đủ điều, cái vị trí người thừa kế đến lượt gã à. Nhưng ông ba gã là người làm ăn, chuyện hôn nhân của con cái với ông ta cũng như một mối buôn bán, thời buổi kinh tế khó khăn, nhà họ Dương treo miếng thịt thế kia, ngu gì mà không đớp.

Hơn nữa, kết hôn rồi chẳng phải vẫn có thể ly hôn à, có gì to tát đâu.

Hứa Minh Kiệt nhắc lại hết nguyên văn lời của ba mình cho Lâm Tử Hoành nghe, mục đích của cuộc hôn nhân này rõ ràng là như vậy đó.

“Tối mai nhà họ Dương có tổ chức tiệc, mày đi với tao đi.” Hứa Minh Kiệt năn nỉ.

“Không đi, tao phải về ăn cơm với mẹ.” Lâm Tử Hoành lạnh lùng từ chối, sau đó sắp xếp lại đồ đạc trên bàn, chả thèm ngó Hứa Minh Kiệt lấy một cái.

“Alo, dì Tạ ạ, tối mai con định dẫn Tử Hoành đi xem mắt mà nó nói phải ăn cơm với dì rồi, dì coi coi làm sao giờ?” Hứa Minh Kiệt bấm số điện thoại xong nói không ngừng, đến khi tắt máy, gã lắc lắc điện thoại trước mặt Lâm Tử Hoành tỏ vẻ xong rồi.

“…Mày có thể vừa vừa phải phải thôi được không?” Lâm Tử Hoành bực bội đập một chồng văn kiện xuống trước mặt gã, Hứa Minh Kiệt hiểu ý xếp gọn lại lên bàn, sau đó đi theo anh ra cửa.

“Mày cũng còn nhỏ nhắn gì đâu, dì lo cho mày thôi, cứ than với tao hoài đó, bữa tiệc ngày mai sẽ có nhiều người đến lắm, nhà họ Dương lấy con trai ra làm mồi ai mà không biết, cái tiệc kia chẳng qua là tiệc xem mắt đó thôi, ông già Dương Thành An thấy tao là chướng mắt lo tìm người khác còn sợ không kịp nữa kia, mà nói không chừng biết đâu mai mày sẽ vừa mắt trai xinh gái đẹp nào cũng nên.”

“Tào lao.” Lâm Tử Hoành lắc đầu, đi vào thang máy.

Hứa Minh Kiệt bấm tầng một, nói tiếp: “Hoài Hoài biết mai tao đi tiệc xem mắt cãi nhau với tao mấy nay, nói sao cổ cũng không chịu, mai mày làm chứng hộ tao cái, tao là bị ba tao ép nên mới phải đi mà, không hề có ý gì với cậu chủ nhỏ nhà họ Dương đó hết.”

Lâm Tử Hoành gật đầu có lệ, cũng chả để tâm lắm đến bữa tiệc ngày mai, với anh mà nói, từ bé đến lớn tiệc kiểu này không biết đã đi bao nhiêu cái, đã không còn hứng thú gì từ lâu.

Cậu hai nhà họ Hứa vì là xin cứu viện nên đã lái xe đến đón từ sớm, sợ Lâm Tử Hoành trốn mất, còn mang hẳn đến cho anh một bộ vest mới.

“Mày đỏm dáng thế luôn đó hả?” Lâm Tử Hoành nhận bộ vest, hơi khó hiểu.

“Hồi chiều mẹ mày gọi điện cho tao, xem ra rất để ý đến buổi tiệc này đấy, còn bảo người đưa đồ qua dặn tao nói mày mặc, mong là mày sớm tìm được con dâu cho bà ấy.”

“Mày tốt ghê.” Lâm Tử Hoành thực sự không muốn nghe gã dong dài nữa, nhận đồ rồi thay, nhưng tự mình lái xe theo sau chiếc siêu xe đỏ chóe của Hứa Minh Kiệt.

Buổi tiệc bắt đầu, Lâm Tử Hoành buồn chán uống mấy ngụm nước, với tư cách là cậu chủ nhà họ Lâm, không ít người đến chào hỏi anh. Thế nhưng ai cũng bị đáp lại một cách hời hợt. Khách khứa đã đến đông đúc hơn, Lâm Tử Hoành để ly xuống bàn, Hứa Minh Kiệt thì lẹ làng chào hỏi một lượt như kiểu không phụ chờ đợi của mọi người.

“Tao muốn về.” Lâm Tử Hoành cầm áo khoác lên, đã bị Hứa Minh Kiệt ngăn lại.

“Đừng chứ, tao năn nỉ mày đó, nhân vật chính còn chưa lên mà, hơn nữa mày đi thì tao làm sao bây giờ, đại ca làm ơn quan tâm em với ạ!”

Lâm Tử Hoành thở dài, chỉ đành ngồi lại, Hứa Minh Kiệt thấy anh không đi nữa, an tâm hẳn ra, vừa lúc bạn gái gã gọi điện đến, thế là thấp giọng nói chuyện.

Bên tai cứ ra rả mấy lời sến rện của Hứa Minh Kiệt, Lâm Tử Hoành chán không chịu nổi, lấy điện thoại ra xử lý công việc.

Mãi một lúc, việc cũng làm xong, Hứa Minh Kiệt vẫn còn chưa cúp máy, anh ngẩng đầu nhưng chợt nhìn thấy một người đứng trước mặt mình.

Dương Vũ Đằng?

Lâm Tử Hoành thầm so sánh người đứng trước mặt mình với cậu thiếu gia trong lời kể của Hứa Minh Kiệt tối qua, cả người là vẻ lạnh lùng của con nhà giàu sang, trên mặt không một nụ cười, bộ vest trên người càng khiến cậu vừa khó gần vừa xa cách.

Bỏ ngoài tai tất cả những huyên náo, trong khoảnh khắc trái tim Lâm Tử Hoành đập loạn nhịp, tuy nhanh chóng trở lại bình thường nhưng anh không hiểu sao lại có chút tiếc nuối.

Người thế này lại bị xem như một món đồ để bày biện.

Ánh mắt cậu chủ nhỏ sáng trong nhìn qua, vừa lúc chạm mắt Lâm Tử Hoành, lại quay đi trong chớp mắt.

Là kiểu người chẳng có hứng thú với bất cứ điều gì.

Nhưng sự chú ý của Lâm Tử Hoành lại đặt trên nốt ruồi giọt lệ dưới mắt người đó, xinh đẹp đến kinh người.

Ngón tay vuốt vuốt ly thuỷ tinh lạnh tanh, Lâm Tử Hoành nhìn thằng bạn bên cạnh mình, chợt cảm thấy đúng là nó chẳng hợp đứng cùng người kia tẹo nào.

Chẳng bao lâu sau, Dương Thành An dẫn Dương Vũ Đằng đến bàn của hai người, chào hỏi Lâm Tử Hoành trước, thấy anh chỉ lạnh lùng đáp qua loa thì chuyển qua Hứa Minh Kiệt, Hứa Minh Kiệt dưới áp bức của ông ba mình miễn cưỡng cười cười nói nói. Còn Dương Vũ Đằng đứng bên cạnh Dương Thành An thì chẳng hề quan tâm. Dương Thành An vỗ vai Dương Vũ Đằng cười nói cháu nó còn chưa hiểu chuyện, rồi bảo cậu rót rượu cho Hứa Minh Kiệt.

Cậu chủ nhỏ đang thất thần bị cái vỗ của Dương Thành An làm mất đà suýt ngã, Lâm Tử Hoành ma xui quỷ khiến thế nào đưa tay ra đỡ, sợ cậu ngã nhào, trong một khoảnh khắc chạm phải tay, nó lạnh buốt tựa như trái tim người kia.

Anh đứng thẳng lên, nhìn cậu chủ nhỏ bị Dương Thành An dẫn đi hết chỗ này đến chỗ khác, chợt có một sự hứng thú nổi lên.

“Mày có định đồng ý hôn sự với nhà họ Dương không? Vỗ vỗ vai thằng bạn thân, Lâm Tử Hoành hỏi.

Hứa Minh Kiệt lắc muốn rớt đầu, mồm bô bô “cả đời này của tao chỉ lấy…” Lâm Tử Hoành nhanh chóng chặn họng để gã đừng nói nữa.

“Tao có hứng thú với Dương Vũ Đằng, kết hôn với ai cũng vậy thôi, không thì kết hôn với cậu ta đi.”

Mặc kệ thằng bạn thân mắt mở sắp rớt ra ngoài, Lâm Tử Hoành đứng lên rời chỗ, để lại một Hứa Minh Kiệt ngẩng mặt cảm thán, “Dì à, hình như con làm được việc lớn rồi!”

Lâm Tử Hoành thấy Dương Vũ Đằng lấy một ly champagne rồi đi ra ban công, anh nhanh chóng đuổi theo.

Gió đêm thổi tung màn cửa màu trắng ngoài ban công, Lâm Tử Hoành đến bên cậu chủ nhỏ đang nhìn mình với ánh mắt ngạc nhiên, dưới ánh đèn vàng lờ mờ, trông cậu ngây thơ như một bé mèo.

“Xin chào, tôi là Lâm Tử Hoành.”

“Tôi biết.” Dương Vũ Đằng đưa tay ra bắt tay rồi nhanh nhẹn rút về.

Giọng nói của cậu hơi lạ, phát âm cũng không được tròn chữ, Lâm Tử Hoành biết, đây là vì cậu sinh ra và lớn lên ở Nhật thế nên tiếng Trung bị ảnh hưởng giọng Nhật khá nhiều.

Nhưng đáng yêu lắm.

Một tay Lâm Tử Hoành đặt trên lan can, mặt quay qua nhìn cậu nói chuyện, phần nhiều đều là anh hỏi, cậu trả lời.

Những chủ đề chán phèo.

Có lẽ là đã thả lỏng hơn, Dương Vũ Đằng cũng học theo anh, để tay lên lan can.

Lâm Tử Hoành cảm giác được tay cậu nắm trên lan can không chắc lắm, không cẩn thận đụng phải tay anh, sau đó nhanh chóng cảnh giác lui về khoảng cách an toàn của mình, Lâm Tử Hoành ngoài mặt vẫn vậy nhưng trong lòng cảm nhận được sự cảnh giác cao độ của cậu chủ nhỏ đối với mình.

“Sao thế?” Thấy anh im lặng, Dương Vũ Đằng nhìn qua.

Con ngươi màu nâu của Lâm Tử Hoành long lanh, mỉm cười không rõ có ý gì, lắc đầu, châm một điếu thuốc lên, hỏi tiếp.

“Cậu muốn kết hôn với Hứa Minh Kiệt không?”

Sắc mặt cậu chủ nhỏ chợt chùng xuống, dưới ánh đèn, cậu trông thật yếu đuối.

“Tôi muốn hay không thì cũng vậy thôi.” Cậu trầm ngâm một hồi mới nhỏ giọng đáp, quay đầu nhìn Lâm Tử Hoành, gương mặt trở lại vẻ lạnh lùng như thường.

Lâm Tử Hoành cũng nhìn cậu, nhả ra một ngụm khói, cậu chủ nhỏ bị làn khói phà ra làm cho ho khù khụ, chảy cả nước mắt, nốt ruồi giọt lệ nơi đuôi mắt nổi bật lên, trong khoảnh khắc lay động trái tim Lâm Tử Hoành.

“Thế kết hôn với tôi thì sao?”

Lâm Tử Hoành dập thuốc, chờ cậu chủ nhỏ hô hấp bình thường lại, mới mở lời.

Dương Vũ Đằng vừa ngạc nhiên vừa nghi ngờ, đôi mắt vẫn ửng hồng, trông thật đáng thương.

Cậu đã dùng gương mặt đó hỏi Lâm Tử Hoành: “Tại sao?”

“Tôi thích gương mặt của em.” Lâm Tử Hoành nói ra một lý do hoang đường chưa từng có.

Cậu chủ nhỏ nhìn anh rất lâu, cuối cùng vẽ ra nụ cười đầu tiên trong suốt buổi tối hôm nay.

Khoảnh khắc ấy, Lâm Tử Hoành có hơi nghi ngờ, anh đây rõ ràng là thích gương mặt của Dương Vũ Đằng nhưng điều anh muốn nhất là nhìn thấy nụ cười thế này mãi mãi hiện trên gương mặt ấy.

Dương Vũ Đằng nghiêng đầu cười với anh, nói: “Được thôi.”

 

Chương 2

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Lời cầu hôn nhanh đến choáng váng😵‍💫 nhưng mờ tui thích lắm🤣
Được lắm Tử Hoành, đáng mặt đàn ông👍 lấy vợ là phải lấy liền tay, để lâu lắm đứa dòm ngó!!!
Mới chương 1 đã gay cấn rồi. Cảm ơn Ad đã dịch nè😘

Nguyễn Thị Hải Nam
Nguyễn Thị Hải Nam
10 tháng trước

Huhu, lúc nào tui cũng chờ truyện của ad dịch hết á. Hay xỉu luôn. T.T

Lần cuối chỉnh sửa 10 tháng trước bởi Nguyễn Thị Hải Nam