[SCĐD] Chương 2

CHƯƠNG 2: PHÁT SINH SỰ CỐ

Draco cũng không rõ tại sao mình thích Harry.

Tự nhiên một ngày nào đó, Draco tự nhiên thấy Harry rực rỡ, chói lòa, khiến mình không thể nào dời tầm mắt được.

Mặc dù trước đó, cậu cũng chú ý tới Harry nhiều hơn bình thường, mà bản thân không hề hay biết. Hình như là từ khi Harry còn là “kẻ thù”, hồi năm nhất Potter ngu ngốc từ chối ý muốn kết bạn của cậu. Việc để ý tới đối thủ của mình, đúng là một chuyện kinh thiên động địa.

Nên Draco làm sao nghĩ được mình sẽ thích Harry cơ chứ, không thể nào.

Chỉ việc ánh mắt mình nhìn Harry thay đổi, Draco thấy bản thân mắc bệnh chắc rồi. Potter xuất hiện là hai mắt cậu muốn sáng rực lên, vậy thì không ổn cho lắm.

Trôi qua nửa học kỳ, Draco mới nhận ra những lúc Harry đùa giỡn với tụi bạn, không biết có phải mấy người đang nói xấu mình hay không, thì tâm trạng lại không tốt. Tưởng tượng, nếu ngày nào đó mình và Harry nói chuyện thân thiết vậy thì sẽ ra sao nhỉ…

Đương nhiên sẽ chuyện đó không xảy ra được, Draco tự nhắc nhở bản thân. Ngồi ăn sáng vẫn bí mật liếc nhìn Harry đang dùng bữa ở một góc của nhà ăn lớn.

Hiển nhiên Harry không có gì “đáng ngờ”, vẫn ngồi đó nói chuyện với Chồn hôi và Máu bùn, không để ý tới Draco, việc tối qua hai người đụng mặt nhau chẳng có gì đáng nhắc tới. Cậu chửi thầm trong bụng, dời chú ý về lại bàn ăn, tham gia cuộc nói chuyện về việc mẹ của Zabini lại gửi nước hoa mới đến.

Nước hoa gia tăng mị lực? Có hiệu quả không vậy?

Draco cẩn thận để ý xem hôm nay Zabini có dùng nước hoa hay không, tuy nhiên mọi chuyện đều bình thường. Không khí thoảng mùi trứng chiên bơ, và mùi chân giò hun khói. Draco hạ quyết tâm, kỳ nghỉ Giáng sinh sẽ mua một lọ về nghiên cứu xem. Không chừng Zabini dùng sai cách, hoặc có khi nước hoa cũng không giúp được cậu ta.

Đúng lúc này, tiếng đập cánh, cùng tiếng cú vang tới.

Là thời gian bầy cú giao đồ tới, nhóm học sinh nhỏ nghển cổ trông ngóng.

Draco bỏ miếng bánh mì nhạt thếch xuống đĩa, muốn thể hiện giống cha mình, bên ngoài thì dửng dưng, bên trong lại vô cùng ngóng chờ cú của mình. Mỗi tuần cha sẽ gửi đến một bức thư, dù cậu gửi thư về nhà nhiều hơn. Chỉ hy vọng dù cha có bận rộn, đừng quên mất cậu, một tuần gửi một bức thư là đủ hài lòng rồi.

Cuối cùng, con cú với gia huy nhà Malfoy ngoan ngoãn đậu xuống, vươn móng vuốt để Draco lấy bức thư. Cậu xoa đầu, chọn lấy miếng thịt xông khói thưởng cho nó, vội vàng mở sáp dán trên viền phong bì.

Một túi tiền thêu kim tuyến nặng trịch rơi ra. Draco biết bên trong là toàn Galleons, thỉnh thoảng cha định kỳ thêm tiền tiêu vặt, từ những lần trước vẫn còn chưa tiêu hết, nên cậu không mở túi ra xem, chỉ chú ý nội dung bức thư nhận được.

Draco,

Hy vọng mọi chuyện đều ổn, việc học tập thuận lợi.

Cha rất mong chờ thành tích ở học kỳ này của con. Người của gia tộc Malfoy trước giờ chưa từng để lỡ thư khen thưởng nào, nên con cũng có thể làm được.

Nếu không, con nên thu xếp kỳ nghỉ Giáng sinh này ở lại trường, tiếp tục cố gắng ôn tập. Đã học năm thứ năm rồi, thời gian không còn nhiều nữa.

Có thể sẽ chi tiêu thêm nhiều, nên cha gửi kèm theo thư cho con.

Cha của con – Lucious

P/S: Nếu không có chuyện gì thì đừng làm phiền cha đỡ đầu của con, Snape còn bận nhiều việc.

Xem hết lá thư, Draco nhịn không được lấy tay dụi mắt, đọc lại thêm lần nữa.

Không nhận được thư khen thưởng thì Giáng sinh không thể về nhà? Vì sao?

Draco gần như kêu lên thành tiếng.

Cuối cùng cha cũng hỏi đến thành tích, nhưng trước giờ chưa từng vì vậy mà trách phạt gì.

Lần này không thể về nhà!? Cả một năm trời mình không gặp cha…

Nhà vốn chỉ có hai cha con. Cùng nhau trải qua ngày nghỉ mới đúng, hơn nữa còn là dịp Giáng sinh quan trọng nhất trong năm.

Sao cha lại làm vậy?

Draco cắn môi, suy nghĩ không ra.

Có khi nào cha biết được bí mật của mình? Chuyện thành tích chỉ là lí do?

Draco hốt hoảng, nghĩ lại xem mình có từng lộ ra bất cứ điều gì bất thường ở trước mặt cha mình hay không. Đã cẩn thận kể chuyện cãi nhau với Harry, cũng hết lòng khen ngợi Parkinson xinh đẹp, vẫn không thoát được cặp mắt tinh tường của cha?

Cha từng trải hơn rất nhiều, nên có lẽ không hài lòng về mình. Nếu như cha biết sự thật, có phải bức thư này là thể hiện việc cha quyết định vứt bỏ kẻ kém cỏi như mình đúng không? Hình ảnh về những lần bị cha trách mắng hiện lên trong đầu, Draco vốn không hề muốn nhớ đến nhưng theo như lời lẽ trong thư, có lẽ là cậu không xong thật rồi.

Thất vọng và hoảng sợ chợt lóe trên gương mặt vốn nhợt nhạt, nên Draco không phát hiện có ánh mắt lơ đãng như có như không liếc về bên này, dừng lại trên người cậu vài giây. Đến khi Zabini lay hỏi tại sao lại thất thần như vậy, thì Draco mới hồi phục lại.

Cậu ngẩng đầu, miễn cưỡng bình tĩnh, giải thích cho hội bạn rằng cha có thể bận việc của gia tộc, nên kế hoạch Giáng Sinh này đưa cậu đi Rumani xem rồng sẽ bị bỏ dở…

Lý do này khiến mấy đứa nhỏ nửa tiếc rẻ, nửa hâm mộ mãi không thôi. Miệng cậu đắng nghét, trong lòng u ám. Từ hôm nay trở đi, cậu lại càng phải cố gắng hơn nữa.

Cha có thể không chỉ có một con trai là cậu, nhưng cậu chỉ có một người cha mà thôi.

————–

Hôm nay đã là thứ bảy, tiết học cuối cùng của buổi chiều là môn Độc dược.

Môn Độc dược ở năm học thứ năm này, hai nhà Slytherin và Gryffindor học chung, là môn mà Draco chờ đợi suốt cả tuần. Ngoài việc Giáo sư Snape dành cho cậu vài “ưu đãi” nhỏ, mà còn có một lý do khác nữa. Vạc độc dược đều được xếp theo thứ tự đã quy định, của cậu và Harry gần nhau, đôi khi còn có thể nhìn lén cậu ta.

Nhưng hôm nay không thể làm vậy được.

Cha đã nhắc nhở rồi, nên Draco quyết định bỏ qua cái tâm trạng nửa chừng của mình sang một bên, tập trung vào môn học.

Vì cha, cậu lựa chọn cố gắng lần thứ 101, mà có khi là lần thứ 1001 rồi cũng nên.

Gia tộc Malfoy trước giờ chưa từng xuất hiện qua bạn lữ đồng tính. Draco trộm xem gia phả nhiều lần rồi. Dù ở thế giới phù thủy không hiếm gặp, nhưng ở gia tộc Malfoy chính là chuyện không tưởng. Đây cũng là lý do, khi Draco nhận ra mình thích Harry, thì không dám nói chuyện với cha.

Giờ bức thư của cha ngầm phản đối, mối tình may mắn duy nhất của Draco, chẳng còn chút hy vọng nào nữa. Tối hôm qua, Harry còn thả bùa chú lên người cậu, thì bản thân còn muốn tiếp tục làm gì?

Lại thêm một lần, cậu tự động viên bản thân mình tập trung.

Cùng lúc, giáo sư Snape ở trên bảng viết xong những dòng ghi nhớ về khối lượng dược liệu được dùng đến.

Lúc ngẩng đầu lên chép bài, tầm nhìn của cậu lại vô thức rơi đến góc của Harry, đang cùng với Chồn hôi Weasley hào hứng thảo luận điều gì đó. Toàn những lúc không tập trung nghe giảng mà nói chuyện, mới xảy ra nhiều vấn đề ngoài ý muốn.

Cảnh này khiến Draco chướng mắt, nhưng tự nhắc mình không vì thế mà tức giận, cắm cúi  ghi chép nội dung trên bảng, không để ý chỉ nhìn qua có một nửa các thành phần dược liệu, nên không phát hiện khối lượng đuôi chim phượng hoàng lửa là ¾, bị mình ghi thành 3.4.

—————–

Hôm cả lớp chế tác độc dược là “Thay đổi linh hồn”, vận dụng theo nguyên lý chế tạo thuốc Đa dịch. Nhưng nếu như thuốc Đa dịch để biến hình thành người khác, thì thuốc này là có thể thay đổi tuổi tác của người mà bạn muốn biến thành. Tuy nhiên muốn biến thành độ tuổi của mình ở tương lai thì không ai có khả năng lấy tóc của bản thân ở thời điểm 10 năm sau rồi, nên phải dùng các dược liệu khống chế biến hóa thay vào đó, chính là đuôi chim phượng hoàng lửa.

 

Công thức viết sai, nhưng vì Draco rất thông minh, độ mẫn cảm với độc dược không phải chỉ nói suông. Đang chế thuốc, cậu đã nhận ra ngay màu sắc không đúng, lúc vừa mới cho một cái đuôi chim vào vạc.

Những dược liệu khác đều chính xác, chỉ có định lượng đuôi chim phượng hoàng là sai, nên độc dược trong vạc chuyển thành màu lam thay vì là màu lục như trong sách viết. Draco định thảo luận với Zabini dù biết chẳng có tác dụng gì, thằng nhóc đầu buổi đến giờ toàn bận rộn nói chuyện với Parkinson về nước hoa mới của mình. Đúng lúc này, bên cạnh vạc truyền tới giọng nói.

“Không cần nghi ngờ gì nữa, sai dược liệu rồi” – Giáo sư Snape nhăn mặt đứng bên cạnh.

Draco nói “Đúng vậy, nên chúng em đang muốn kiểm tra lại…”

“Kiểm tra thì nên làm trước khi chế dược, chứ không phải lúc này” – Snape nghiêm khắc nhắc nhở “Sai lầm cơ bản nhất mà với trình độ của trò, thì không nên mắc phải mới đúng, Draco”

“Con xin lỗi” – Draco buông quyển tập trong tay, không thể giải thích gì hơn, Zabini bên cạnh im lặng như con cừu non.

Nhưng Snape còn tức giận mà nói “Ngay từ đầu ta đã nhắc đi nhắc lại, dược liệu hôm nay vô cùng nguy hiểm, các trò phải chú ý định lượng. Khối lượng mà sai, sẽ gây ra hậu quả nghiêm trọng. Ta thất vọng vì trò không tập trung”

“Xin lỗi giáo sư” – Draco lúng túng lặp lại lần nữa.

“Xin lỗi không giải quyết được vấn đề, cũng như không thể cứu vãn lại được số dược liệu đã bị các trò lãng phí ngày hôm nay” – Giáo sư Snape lạnh lùng nhìn Draco đã tái mặt “Dừng lại ngay lập tức, các trò không cần làm nữa. Sau khi tan học ở lại rửa vạc dược liệu cho các bạn học”

Draco bị mắng, hai má nóng bừng, xấu hổ cúi gằm mặt, cảm nhận được ánh mắt của bạn học đều tập trung về hướng này. Nhưng cậu không giải thích được, hôm nay bản thân mình đúng là sơ ý, dù là lý do nào đi chăng nữa. Cho nên Draco cố gắng không đổi sắc mặt, im lặng thu dọn đồ dùng cá nhân.

Draco hiểu rằng, thầy Snape yêu cầu mình ở lại sau giờ học dọn dẹp, là có lí do để không trừ điểm. Mặc dù có phần xấu hổ, nhưng điểm số quan trọng hơn. Sau khi đọc bức thư của cha, Draco còn thấy cảm kích với cách làm của giáo sư Snape.

Zabini từ đầu đến cuối đều răm rắp nghe lời, cậu ta không đủ giỏi để điều chỉnh lại độc dược cho đúng, càng không dám lên tiếng cãi lại. Nên Draco nói Zabini đi rửa vạc dược liệu.

Chỉ còn Draco thu dọn vạc trong lớp một mình, Weasley tóc đỏ phía trước quay lại vui vẻ khi thấy người gặp họa “Haha, chồn sương, mày cũng có ngày này? Chậc, không đọc trước tài liệu là không được đâu. Lên lớp lại có thể mất tập trung”

Draco tức giận liếc sang, hung dữ nghiến răng “Mày sẽ nhanh chóng phải rút lại những lời này, Chồn hôi. Mày sai ở đâu còn không biết, mới là cực kỳ ngu ngốc” – Draco xoay lưng lại, cố ý không nhìn Potter, cậu sợ nhìn ra được vẻ khinh miệt trên gương mặt ấy.

“Ờ, tao lại sợ quá. Nhưng sai lầm cơ bản thì sao? Muốn tao nói nghe không, có khi cha mày tháng này quên không “đút lót” cho thầy Snape, nên thầy quyết định nói thẳng vào mặt mày? Có trời mới biết, lúc trước lão suốt ngày khen mày đến nực cười” – Weasley khó có một lần ở “trên cơ”, dương dương tự đắc.

Nghe vậy Draco kiêu ngạo hếch cằm “Đúng vậy, so sánh với chúng mày, thì Malfoy tao đây hay bị nghi ngờ không công bằng. Nhưng ở vấn đề khác thì khỏi cần đoán già đoán non, giáo sư Snape nương tay cho mày ở môn Độc dược, chắc là cũng nghĩ kinh tế của mày không thể theo nổi rồi”

Nhắc đến chuyện này, Weasley lập tức nổi giận “Mày nói cái gì?”

Draco nhếch môi “Tao có nói, là tao cũng đoán mò như mày thôi”

“Khốn kiếp, rút lại mấy lời đó của mày ngay” – Weasley xông lên định đánh Draco, nhưng Harry kịp thời bắt lấy cánh tay cậu ta, tóc đỏ liền không hài lòng “Giữ mình làm gì? Cậu nghe rồi đó. Con chồn sương này nói vậy là muốn ăn đòn đây”

Lúc này Draco trộm liếc sang thấy Harry không kiên nhẫn đáp lời “Chúng ta còn chế dược. Đừng mất thời gian với cậu ta”

Harry đã nói vậy nên Draco không nhịn nữa “Đúng rồi, mau biến về chỗ của mình đi chồn hôi. Thời gian là vàng là bạc. Tao thành thật khuyên mày nên giữ lấy, chứ mày đâu có giàu có gì”

“Mày còn dám nói?” – Weasley tức giận vùng ra khỏi tay Harry “Harry, buông mình ra”

Mà đúng ra là cậu ta vùng ra khỏi sự níu giữ của Harry.

Tuy nhiên vì không khống chế được sức mình, nên theo đà đụng phải vạc dược liệu phía sau.

Tiếng đổ vỡ vang khắp phòng.

Vạc của Weasley và Harry đổ trên mặt đất. Chuyện bất ngờ xảy ra khiến cả ba đều sửng sốt. May sao phía trước là bục giảng, nên độc dược chưa hoàn thành không đổ vào ai.

Lần này đến lượt Draco vỗ tay mỉa mai “Hay lắm, Weasley, tự làm đổ vạc của mình? Chuyện này rất hợp với chỉ số thông minh của mày”

“Khốn kiếp, đều là lỗi của mày”  – Weasley thẹn quá thành giận, tức giận đem mọi thứ quơ được vào trong tay ném về phía Draco, dù sao cũng không tiếp tục làm nữa. Mặc kệ giáo sư Snape đen mặt đi tới.

Draco vừa tránh né, vừa cười mỉa mai, Weasley càng tức giận, mấy thứ dược liệu rơi vào trong vạc của Draco, ánh lên những sắc màu khác thường.

Harry không thể đứng ngoài cuộc “Câm miệng đi Malfoy. Mày nói ít đi một câu không được hả?” – Hắn vẫn còn nhớ đến việc phải túm lấy cậu bạn thân có nguy cơ nổi điên hơn nữa.

“Đừng cản mình. Nó muốn bị đánh” – Weasley hét lên.

“Tao đang nói sự thật thôi” – Draco tiếp tục thêm dầu vào lửa “Chuyện ngu vậy người thường không làm nổi đâu”

“Đừng ném đồ linh tinh, Ron. Nguy hiểm” – Harry quát.

Nhưng Weasley đã làm gì còn nghe được, lấy hết sức mình đẩy Harry. Mà bản thân hắn không nghĩ trước việc này, mất thăng bằng loạng choạng, tay phải theo phản xạ nắm lấy đồ vật ở bên phải mình, chính là vạc dược liệu của Draco.

Sức nặng của Harry khiến cái vạc chịu không nổi, đổ về phía Draco, toàn bộ chất lỏng bên trong vạc đổ lên người làm cậu không kịp né.

Một tiếng nổ lớn, độc dược mới dính vào người Draco bùng lên khói trắng, bao trùm khắp phòng học.

Thầy Snape hét lớn “Chuyện gì thế này?”

Nhưng không kịp.

Khói tan, Snape dùng tay áo choàng bịt mũi và miệng chạy tới nơi mà Draco biến mất.

Chỉ còn lại một đống quần áo trên người cậu vừa mặc…

Snape vừa sợ, vừa giận, đẩy Harry và Weasley đang sững sờ qua một bên, lật đống quần áo lên, thấy bên dưới có thứ gì đó động đậy.

Giáo sư cẩn thận ôm cả quần áo lên, sắc mặt khó coi, nhưng tay vẫn nhẹ nhàng kéo quần áo lỏng ra.

Một khuôn mặt non nớt lộ ra từ lớp quần áo.

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận