Người Yêu Nhỏ – 13

Chương 13:

 

Ngu Y Kiệt nói xong cúp điện thoại, Lưu Đồng cũng chạy đến phòng bếp tìm cậu, Ngu Y Kiệt  không biết Lưu Đồng có thích có khách hay không nên thăm dò hỏi một câu: “Tonny, em mời một người bạn tới chơi … anh có đồng ý không?”

 

“Là bạn của Y Kiệt sao?”

 

“Đúng rồi …”

 

“Là… Đại sư huynh sao?”

 

‘‘Không phải, là Bác Văn, là cậu nhóc mắt thật to, da rất trắng đó, còn rất ngoan nữa.”

 

“Không nhớ rõ, chỉ cần không phải Đại sư huynh là được rồi …”

 

Ngu Y Kiệt gật đầu, xem ra Lưu Đồng là thật sự chán ghét Trần Vũ Thành, bình thường Lưu Đồng mau giận cũng mau quên, nhưng lần này nhất định không thích Trần Vũ Thành.

 

Khi Ngu Y Kiệt đem đồ ăn dọn lên bàn ăn, Lương Bác Văn mới đến, trong tay nhóc còn mang theo hai cái túi lớn, một túi là hoa quả nước ngọt, túi kia toàn là đồ ăn vặt. Lương Bác Văn rất lễ phép cùng Lưu Đồng chào hỏi, thế nhưng Lưu Đồng không có phản ứng gì, Ngu Y Kiệt dùng cùi chỏ huých huých anh một chút

 

“Tonny, Bác Văn chào anh kìa.”

 

“A … Bác Văn … xin chào.”

 

“Tonny, lần đầu tiên tới nhà anh, em không biết anh thích gì, liền mang cho anh một chút đồ ăn … thật ngại quá.”

 

Lương Bác Văn đem cái túi đưa qua, Ngu Y Kiệt nhìn một chút liền kinh ngạc: “Bác Văn, cậu mua nhiều đồ như vậy làm gì, đến ăn một bữa cơm thôi mà …”

 

“Không sao, đồ ăn này cùng nhau ăn, ăn không hết cũng không sợ hỏng mà.”

 

“Được rồi. Nào tới dùng cơm đi!”

 

Ngu Y Kiệt kéo ghế cho Lương Bác Văn ngồi, Lương Bác Văn nhìn bàn ăn, so với bàn ở khách sạn còn muốn lớn hơn, cũng không biết rốt cuộc nhà này có mấy ngườì mà cần cái bàn lớn như vậy. Còn có những món ăn kia, đều là món ăn gia đình bình thường, thế nhưng cậu luôn cảm thấy nguyên vật liệu hẳn là rất đắt. Ngu Y Kiệt  giải thích một chút: “Trong tủ lạnh có quá nhiều thứ anh không biết nấu làm sao… cuối cùng làm mấy món bình thường thôi, cậu đừng chê.”

“Anh Y Kiệt, anhthật là lợi hại a! Biết nấu nhiều món quá, Đại sư huynh cái gì cũng không biết làm …”

 

Ngu Y Kiệt  đương nhiên biết Trần Vũ Thành ngày xưa cái gì cũng không biết làm, chỉ là không nghĩ tới giờ hắn vẫn như thế. Lưu Đồng thì cảm thấy đồ ăn hôm nay mặc dù không đặc sắc như bình thường vẫn ăn, thế nhưng vì là do Y Kiệt đích thân làm nên ăn vẫn rất ngon, chỉ cần là Ngu Y Kiệt làm anh liền thích đến vừa ăn vừa gật gù. Ngu Y Kiệt sờ đầu Lưu Đồng: “Tonny, nếu thích thì ăn nhiều một chút, xem ra cũng không khó ăn …”

 

Sau bữa ăn, Lương Bác Văn vốn muốn giúp Ngu Y Kiệt  dọn dẹp lại bị cậu từ chối, nhóc đành phải nghe lời ra phòng khách ngồi chơi cùng Lưu Đồng. Thế nhưng Lưu Đồng không thích, anh một mạch chạy vào bếp quấn lấy Ngu Y Kiệt, bình thường nhìn Ngu Y Kiệt rửa chén anh rất muốn ôm cậu từ phía sau nhưng đều không thể, bởi vì có mẹ ở nhà, về sau ba cũng ở nhà, Lưu Đồng cũng chỉ phải ghé vào cạnh cửa ngốc ngốc ngắm cậu. Hôm nay ba mẹ đều không ở nhà anh liền không chút kiêng kỵ, muốn ôm Ngu Y Kiệt không buông tay !

 

“Tonny … Đừng làm rộn, trong nhà còn có khách …”

 

“Mặc kệ, muốn ôm Y Kiệt.”

 

Thanh âm của anh mềm mềm nhu nhu, Ngu Y Kiệt  cũng không biết làm sao cự tuyệt, liền mặc cho Lưu Đồng ghé vào lỗ tai cậu hôn tới hôn lui. Lương Bác Văn muốn tìm Lưu Đồng cùng chơi, liền chạy theo anh đến phòng bếp, vừa lúc gặp được một màn này, Ngu Y Kiệt cảm thấy đặc biệt xấu hổ, không biết giải thích thế nào cho tốt. Lương Bác Văn làm bộ không để ý, kỳ thật bắt gặp tình huống này nhất thời cũng cảm thấy giật mình, bộ dạng thân mật của hai người thật không giống bạn bè bình thường, Lương Bác Văn hắng giọng một cái thận trọng hỏi

 

“Anh Y Kiệt, em nghe nói … người bệnh tự kỷ sẽ có nhiều hành động khó giải thích…  kia là việc Tonny thích làm sao?”

 

“Không phải … Mặc dù Tonny có bệnh, nhưng anh ấy cũng biết tình cảm, anh cùng Tonny là …  là người yêu của nhau…”

 

Lương Bác Văn có chút nghẹn lời, nam với nam ở thời đại này cũng không lạ, cậu cũng không kì thị, chỉ là cậu không nghĩ tới người bệnh tự kỷ cũng có tình cảm.

 

“Em…em không biết, em thường nghe nói, người bệnh như Tonny là không có tình cảm …”

 

“Sẽ không, làm sao lại không có tình cảm, anh ấy cái gì cũng đều hiểu, chỉ là bình thường không nói ra mà thôi. Anh cùng anh ấy thích nhau, điều này anh rất xác định. Xin lỗi đã doạ cậu, cậu có hay không bài xích loại tình cảm này?”

 

“Không có, làm sao lại thế được, yêu chính là yêu, tình cảm đều đáng trân trọng.”

 

“Vậy là tốt rồi, anh đi rửa hoa quả, cậu cùng Tonny ra phòng khách chơi đi.”

 

Ngu Y Kiệt còn tưởng rằng Lương Bác Văn cùng Lưu Đồng sẽ khó làm quen, kết quả hai người lại cùng chơi rất vui vẻ, mặc dù Lưu Đồng không thích đọc sách, thế nhưng chơi bài, chơi trò chơi điện tử, chơi cái gì cũng giỏi, Lương Bác Văn thua hết lần này đến lần khác, cuối cùng Lương Bác Văn đấu không lại anh, ngồi ở trên ghế sa lon nghỉ ngơi. Lưu Đồng còn lôi kéo tay Lương Bác Văn muốn đổi qua chơi vật tay. Ngu Y Kiệt ngăn cản Lưu Đồng

 

“Tonny, Bác Văn mệt lắm rồi, anh cũng ngồi nghỉ ngơi một chút đi, ngoan.”

 

Lưu Đồng tới ngồi bên cạnh Ngu Y Kiệt, còn áp mặt vào vai cậu cọ xát, Lương Bác Văn nhìn bọn họ trong mắt đầy hâm mộ

 

“Thật sự là hâm mộ hai anh, tình cảm tốt như vậy … anh Y Kiệt, anh Tonny theo đuổi anh làm sao vậy?”

 

“Cũng không có gì, anh ấy đối với anh rất tốt, mà anh cũng rất thích anh ấy … Đại khái là vừa gặp đã yêu.”

 

“Đúng ha… nhìn anh Tonny đẹp trai như vậy đúng là khiến người khác vừa nhìn thấy đã yêu… Hai người rất xứng đó.”

 

“Haha, cảm ơn cậu. Bác Văn, cậu có người mình thích chưa?”

 

Ngu Y Kiệt hỏi ngược lại, Lương Bác Văn theo bản năng nhìn chiếc nhẫn trên tay mình

 

“Em … em còn … chưa có.”

 

“Hi vọng cậu có thể sớm gặp được người đó a…”

 

Lưu Đồng là một người không chịu ngồi yên, lẳng lặng nhìn hai người kia nói chuyện phiếm, cảm thấy không thích lắm liền lại lôi kéo Lương Bác Văn chơi. Ngu Y Kiệt ngồi ở trên ghế sa lon ăn trái cây nhìn cả hai chơi đùa, thấy Lưu Đồng khoái chí cười to liền nghĩ nếu như Lưu Đồng có thêm một một người bạn thì thật là tốt. Cả hai cùng chơi thật vui vẻ, thẳng đến khi Lương Bác Văn ra về, Lưu Đồng vẫn còn rất hưng phấn, Ngu Y Kiệt tiễn Lương Bác Văn ra cửa nói

 

“Bác Văn, cảm ơn cậu… Tonny hôm nay chơi vui lắm đó.”

 

“Tonny vui là được rồi… Nhưng mà chơi nhiều quá em mệt chết đi được đây!”

 

“Được rồi, về nhà nghỉ ngơi cho tốt nha, nếu rảnh thì thường xuyên tới chơi với Tonny, lần sau nhớ đừng có mua nhiều đồ như vậy nữa, đố ăn vặt của Tonny nhiều đến ăn không hết rồi.”

 

“Em biết rồi, cảm ơn hai anh, em về nhà đây. Không ngờ Tonny thể lực thật tốt, em cứ cảm thấy anh ấy không biết mệt.”

 

Trái ngược với Lương Bác Văn mệt mỏi than thở, Lưu Đồng bên này chỉ là trên trán có chút mồ hôi. Lương Bác Văn đi rồi Ngu Y Kiệt mới cầm khăn giúp anh lau mồ hôi. Lau khô rồi Ngu Y Kiệt lại không kìm lòng được mà sờ sờ nhéo nhéo lên gương mặt trắng nõn của Lưu Đồng, sau đó hôn một cái.

 

“Tonny, hôm nay chơi có vui không?”

 

“Có, Bác Văn … Rất tốt, chơi cùng rất vui.”

 

“Bác Văn còn đem cho anh rất nhiều đồ ăn đây này, mấy ngày nữa ăn cũng không hết.”

 

Lưu Đồng nghe đến đồ ăn liền đói bụng, sờ lên bụng của mình, cảm giác giữa bữa trưa đã tiêu hoá hết rồi.

 

“Y Kiệt … anh đói …”

 

“Anh buổi trưa ăn nhiều như vậy còn đói … Ài, cũng sắp đến giờ cơm tối rồi. Để em đi làm cơm, anh ăn tạm một ít đồ ăn vặt lót dạ đi nha.”

 

Ngu Y Kiệt đem đồ ăn vặt lấy ra cho Lưu Đồng, sau đó đi phòng bếp làm cơm. Lưu Đồng xem TV một hồi liền chạy tới phòng bếp, trong tay còn cầm một hộp bánh POCKY. Ngu Y Kiệt nghĩ là Lưu Đồng nôn nóng ăn cơm nên đến tìm cậu, nhưng Lưu Đồng lại đưa cho cậu một cây POCKY, Ngu Y Kiệt khó hiểu nhìn anh

 

“Tonny, em không đói bụng, anh ăn đi …”

 

“Không phải, Y Kiệt … Em cắn một đầu, anh cắn một đầu …”

 

Ngu Y Kiệt đột nhiên hiểu rồi, Lưu Đồng muốn chơi POCKY KISS, lại là xem phim truyền hình mà ra đây mà… Ngu Y Kiệt còn đang do dự, Lưu Đồng liền cầm lấy một cây POCKY nhét vào môi của cậu, sau đó tự mình từ đầu bên kia chậm rãi cắn, chậm rãi tới gần Ngu Y Kiệt. Ngu Y Kiệt không dám làm bất kỳ phản ứng nào, cứng ngắc đứng tại chỗ. Lúc POCKY còn lại một chút xíu đột nhiên gãy mất, Lưu Đồng do dự trong giây lát, ngay khi Ngu Y Kiệt định lui lại một bước, anh đưa tay giữ sau ót cậu, đem môi mình ấn lên môi Ngu Y Kiệt một cái mới buông ra.

 

Ngu Y Kiệt sờ lên môi mình, sau đó nhẹ nhàng đẩy vai Lưu Đồng: “Anh lại học mấy trò kiểu này nữa rồi…”

 

“Là… Trong TV… Khi chơi rất vui vẻ a, Tonny cũng rất vui vẻ a, Y Kiệt không vui sao?”

 

“Vui vẻ cái gì… Anh đó, suốt ngày cứ tìm cơ hội tập kích em, cả ngày hôm nay không có đọc sách đúng không, ngày mai bắt đầu học hành nghiêm túc.”

 

Ngu Y Kiệt vừa nói xong Lưu Đồng đã xoay người nhanh như chớp biến mất không còn hình bóng. Học hành là hoạt động không thú vị, anh mới không thèm thích nó nha. Anh chỉ muốn cùng Y Kiệt thân thân hôn hôn thôi.

 

Kỳ thật Ngu Y Kiệt cũng phát hiện dạo này cậu cùng Lưu Đồng thân mật có một chút khác biệt, Lưu Đồng luôn luôn đem cậu đặt ở dưới thân, sau đó tay cũng sẽ có chút động tác theo bản năng, những cái này đại khái đềy là điều mà anh từng nói, « muốn thân mật hơn một chút ».

 

Trước khi đi ngủ, Ngu Y Kiệt gọi Lưu Đồng đi tắm, Lưu Đồng lôi kéo Ngu Y Kiệt nhất định đòi phải tắm chung, Ngu Y Kiệt không đồng ý, Lưu Đồng liền nằm dài ở trên giường không nhúc nhích. Ngu Y Kiệt  lấy ra một bộ áo ngủ sạch sẽ, sau đó ngồi tại bên giường lôi kéo tay Lưu Đồng: “Tonny, không đi tắm không được, anh ra nhiều như vậy mồ hôi, sẽ thối lắm.”

 

“Mặc kệ thối… nằm cạnh Y Kiệt… Để Y Kiệt cũng thối.”

 

“Lại không ngoan rồi, mau mau đi tắm đi.”

 

“Mẹ không ở nhà, Tonny muốn cùng Y Kiệt tắm.”

 

Ngu Y Kiệt vịn trán, thật sự là bó tay mà, miễn cưỡng đáp ứng anh, nghĩ thầm cũng chỉ là tắm rửa, không có mất mát cái gì đâu.

 

Lưu Đồng hưng phấn ngồi dậy, nhanh như chớp chạy đến trong phòng tắm, Ngu Y Kiệt một bên tìm quần áo cho mình một bên do dự, thẳng đến lúc Lưu Đồng mất kiên nhẫn gọi tên cậu, Y Kiệt mới ôm quần áo đi qua.

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
6 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Đào Hoa Uyển chủ
3 năm trước

Sắp có Cá tươi ăn dòi bà con ơi ?

Đào Hoa Uyển chủ
3 năm trước
Trả lời  aandy1106

ta chuẩn bị sẵn dao vs dĩa dòi nè

saranghae1995
3 năm trước

Lưu Đồng lưu manh thôi rồi. Ta câm nín luôn! *A men cho Y Kiệt*

trackback

[…] Chương 13 […]