Người Yêu Nhỏ – 1

Chương 1:

 

Không có đốt pháo, không có lẵng hoa, cũng không có ai đến chúc mừng, quán của Ngu Y Kiệt cứ như vậy mà khai trương. Tuy chỉ là một cửa hàng trà sữa nho nhỏ, thế nhưng ở Thanh Đảo này, muốn thuê được một căn để mở quán cũng đã tiêu hết tiền làm công mà cậu vất vả tích góp được bấy lâu nay.

 

Cậu không biết làm cái gì khác, trà sữa lại một năm bốn mùa đều có người uống, nguyên liệu cũng rất dễ mua, cửa hàng này vị trí gần khu trường học, bất luận nhìn thế nào cũng là nơi sẽ giúp cậu ổn định thu nhập. Quán rất nhỏ, Ngu Y Kiệt đơn giản chuẩn bị một chút liền chính thức khai trương, một buổi sáng đã bán được kha khá, thậm chí có lúc đông khách còn làm cậu luống cuống tay chân.

 

Người đến mua đa số đều là học sinh sinh viên, có không ít cô gái vừa đỏ mặt nhìn cậu, vừa thì thầm to nhỏ với nhóm bạn đi cùng. Ngu Y Kiệt mỉm cười đem trà sữa đưa cho khách, đổi lại còn phải nói tên mình cho họ biết.

 

Quả thực Ngu Y Kiệt rất đẹp trai, trước đây cậu đã từng cho rằng ông trời cho mình một khuôn mặt dễ nhìn thì cuộc đời nhất định cũng sẽ tốt một chút, thế nhưng hiện thực so với tưởng tượng tàn khốc hơn rất nhiều. Nếu như vẫn còn đi học, bây giờ cậu đã là sinh viên rồi, cuộc sống có lẽ so với hiện tại cũng sẽ dễ thở hơn…

 

Đôi khi những lúc rảnh rỗi, cậu sẽ nhớ tới quãng thời gian trước, cậu cùng hắn như hình với bóng, đi đâu cũng không tách rời. Có nhiều lúc cậu tự hỏi hắn hiện giờ đang làm gì, có đang tiếp tục theo đuổi ước mơ làm diễn viên không? có hay không thực hiện được giấc mộng của mình?

 

Cậu năm đó mười bảy tuổi, bỏ học, bỏ lại gia đình đi theo người kia. Sau đó hai người chia tay, Ngu Y Kiệt lao đầu vào bận rộn kiếm sống, mỗi ngày xong việc về nhà chỉ muốn ngã đầu ngủ say, căn bản không có thời gian chú ý đến showbiz, hoặc là nói cậu cũng chẳng còn sức lực mà để tâm.

 

Nhìn đồng hồ, bây giờ là 5h chiều, đã bận rộn cả một ngày, thế nhưng bên ngoài mặt trời vẫn còn chưa hạ nhiệt, nóng đến mức cậu có chút choáng đầu. Ngu Y Kiệt  xoay người muốn đi rót một ly nước đá, đột nhiên nghe được tiếng chuông gió ngoài cửa, có người đi vào.

 

Cậu vội quay người lại mỉm cười :

 

“Xin chào quý khách!”

 

Người tới vô cùng thu hút ánh nhìn, là một nam nhân xấp xỉ tuổi cậu. Ấn tượng đầu tiên của Y Kiệt với người đó chính là vẻ ngoài rất đẹp trai. Vóc dáng rất cao, hơi gầy, da trắng, trang phục trên người đều thật thời thượng, còn đội mũ bucket, sau lưng đeo một cái túi hoạ tiết rằn ri, thế nhưng cái người đẹp trai này lại ôm riết trong ngực một con Simpson nhồi bông. Thấy đối phương im lặng, Ngu Y Kiệt đành phải lặp lại một lần nữa, thế nhưng người kia vẫn không có ý định trả lời cậu, lúc này Ngu Y Kiệt  mới phát hiện…người này…hình như có chút khác thường.

 

“Quý khách! Ngài … Muốn uống gì?”

 

Người đó mím mím miệng, đảo mắt một vòng quanh quán, sau đó chỉ chỉ hình nước dưa hấu trên menu. Ngu Y Kiệt nhẹ gật đầu, quay người vào trong làm nước dưa hấu. Người đó đi tới bên quầy thanh toán, cầm lên mấy bịch bánh bích quy. Để tăng thêm thu nhập, rất nhiều cửa hàng trà sữa đều bán kèm thêm ít đồ ăn vặt, vừa vặn Y Kiệt biết làm bánh, cậu bèn nướng một ít bánh quy hình thù dễ thương đặt gần quầy tính tiền, ai thích thì mua.

 

Trực tiếp xé mở gói bánh, người kia im lặng từ đầu đến cuối nhận lấy ly nước ép từ tay Ngu Y Kiệt, bắt đầu quá trình vừa ăn vừa uống, nhưng không định trả tiền. Ngu Y Kiệt nghĩ thầm người này không phải là có chút ngốc chứ, bình thường làm gì có một nam nhân nào từng này tuổi còn ôm theo thú bông ra ngoài đường. Cửa hàng của cậu vừa mới khai trương chẳng lẽ lại xui xẻo gặp phải tên ăn quỵt này?

 

Bánh ăn xong, nước cũng đã uống hết, nam nhân kia liền đứng tại chỗ loay hoay Simpson trong lồng ngực mình, Ngu Y Kiệt nói chuyện cùng anh, anh cũng không để ý tới. Ngay lúc cậu đang không biết làm sao thì tiếng chuông gió lại vang lên, có một người gấp gáp tiến vào.

 

“Tonny! Mẹ tìm con khắp nơi, thì ra là ở đây, làm mẹ sợ muốn chết!”

 

Y Kiệt nhìn qua phụ nữ trung niên vừa vào quán, bà giữ chặt cánh tay “tên ăn quỵt”, giọng nói đầy lo lắng, đại khái là đã tìm thật lâu mới thấy.

 

Bà thở dài một hơi rồi xoay người nói với Ngu Y Kiệt: “Thật xin lỗi, đã làm phiền cháu, đứa nhỏ này còn chưa trả tiền đúng không …”

 

“À… Vâng, cháu có nói chuyện với cậu ấy nhưng cậu ấy không trả lời, lẽ nào cậu ấy nghe không được?”Ngu Y Kiệt  có chút hiếu kì, người phụ nữ trả tiền xong sau đó lắc đầu thở dài: “Lỗ tai nó nghe thấy, nhưng trong lòng không thể nghe.”

 

Ngu Y Kiệt không hiểu lắm, nhưng cậu cảm thấy thật tiếc cho cái người tên Tonny này, đẹp trai như vậy lại bị khiếm khuyết, cả một quãng thời gian dài đều không cảm nhận được cuộc sống tươi đẹp này.

 

Mẹ Tonny cảm ơn Ngu Y Kiệt  xong, hai người cùng đi ra ngoài, sau khi ra cửa, Tonny còn ngoái lại nhìn bảng hiệu thật lâu, đến khi được mẹ kéo tay mới chịu rời khỏi.

Ngu Y Kiệt  thở dài một hơi, tốt nhất là về sau không nên gặp lại vị khách này nữa, nếu còn gặp lại, câu quả thực không biết nên xử lý như thế nào.

 

Một tuần sau.

 

Y Kiệt  đang bận không ngừng tay, mấy nữ sinh chen chúc tại quầy thanh toán, một bên thảo luận về cậu một bên chờ lấy trà sữa của mình, lúc này người gọi Tonny kia lại đến.

 

Ngu Y Kiệt nhìn thấy anh, trong lòng lộp bộp một tiếng.

 

Đám nữ sinh thấy một anh trai anh tuấn cao lớn đi vào càng thêm hưng phấn, ánh mắt đều sáng cả lên. Bên kia, đối mặt với nhiều người lạ như vậy Tonny lại có chút bối rối, đem Simpson trong ngực siết thật chặt. Ngu Y Kiệt vội vàng đem trà sữa đặt vào tay khách, vui vẻ chào tạm biệt các cô, sau đó đi về trước.

 

“Tonny …?”

 

Ngu Y Kiệt  mở miệng xong liền hối hận, Tonny căn bản vẫn không quan tâm gì đến cậu, thật sự là xấu hổ mà. Ngu Y Kiệt kéo một cái ghế qua, ra hiệu, Tonny nghe lời ngồi lên, mắt còn dán chặt vào mấy bịch bánh quy hôm trước đã ăn. Ngu Y Kiệt thấy vậy bèn lấy một gói đưa cho anh:

 

“Muốn ăn sao? Cho cậu nè.”

 

Tonny đem Simpson để qua một bên đưa tay nhận lấy bánh bích quy, vụng về mở bao. Ngu Y Kiệt  thấy được trên túi xách của Tonny có dán một dòng “Lưu Đồng – Tonny – địa chỉ – số điện thoại”, xem ra anh đúng là không có năng lực hành vi rồi, đã lớn như vậy gia đình còn sợ đi lạc.

 

Một lát sau mẹ của Tonny tìm đến, nhìn thấy con trai ở chỗ của Ngu Y Kiệt có ăn có uống, bà mới thở phào an tâm.

 

“Hôm nay lại làm phiền cháu rồi. Đứa nhỏ này thường xuyên thích cái gì thì lấy cái đó, lại không biết phải trả tiền, làm cho người khác mỗi lần nhìn thấy liền đuổi nó đi. Có lần ta dẫn nó đi mua đồ người ta cũng không muốn bán, chỉ có mình cháu không đuổi nó, còn cho nó ăn… Thật sự cảm ơn cháu nhiều lắm.”

 

“Cái này … Không cần khách khí đâu ạ, thế nhưng, mỗi lần cậu ấy đi lung tung, làm sao cô tìm được?”

 

“Trong điện thoại di động của Tonny có gắn định vị, đứa nhỏ này có bệnh tự kỷ, nếu không dẫn nó ra ngoài nó sẽ buồn bực nhốt mình trong phòng quăng ném đồ đạc, dẫn ra ngoài thì lại tự mình chạy lung tung, lúc còn bé thì không sao… hiện tại… cũng đã 23 tuổi rồi.”

 

Ngu Y Kiệt nghe được ba chữ “bệnh tự kỷ” trong lòng liền toả ra một trận lạnh buốt, trách không được mẹ Tonny từng nói anh lỗ tai nghe thấy nhưng tâm thì không, ai cũng không thể tiến vào thế giới nội tâm kia, cũng không có khả năng lý giải hành vi của anh.

 

“A, không có ý doạ cháu đâu, bệnh này đúng là …”

 

“Không có … Cháu chẳng qua là cảm thấy tiếc quá, Tonny cùng cháu không hơn kém nhau mấy tuổi …”

 

“Gia đình đã từng dẫn nó đi nước ngoài trị liệu một thời gian rất dài, lúc ở Mỹ gọi nó bằng tên Tonny, nó liền có chút phản ứng, thế nên từ đó về sau cả nhà đều gọi nó như vậy, rất ít gọi tên thật. Cũng hơn 20 năm rồi…À cậu bé, cháu năm nay bao nhiêu tuổi? Đang làm thêm ở cửa hàng này sao?”

 

“Cháu năm nay 21, cửa hàng này là cháu mở buôn bán, không phải làm thêm.”

 

“Còn nhỏ tuổi hơn Tonny a. Tuổi này hẳn là phải học đại học chứ, làm sao sớm như vậy liền mở tiệm?”

 

Ngu Y Kiệt  trầm mặc không đáp.

 

Cậu thực sự cũng rất muốn được học đại học, nhưng mà cậu là bồng bột bỏ nhà đi, giờ không còn mặt mũi nào nhìn bố mẹ nữa, lại còn chưa tốt nghiệp cấp 3, mà dù là có học hết đi chăng nữa lên đại học tiền học phí lại rất cao cậu không đủ sức gánh vác, mà thôi đi, bây giờ coi như mình cũng có nghề nghiệp, không lông bông như lúc trước đã là tốt lắm rồi. Nếu như nói đối với thành phố này cậu còn có cái gì quyến luyến, thì đó chính là những kỉ niệm cậu đã từng cùng người nào đó trải qua, cả hai tay trong tay đi qua rất nhiều con phố, cùng nhau ăn những món rất ngon, cùng nhau tưởng tượng về tương lai tươi sáng sau này, bây giờ tất cả đều đã chôn vùi trong lòng, thành những mảng kí ức vụn vỡ.

 

Mẹ Tonny biết mình giống như đã nói sai gì đó vội vàng xin lỗi, Ngu Y Kiệt lúc này mới kịp phản ứng đáp lời: “Không sao, cháu nghĩ không học đại học cũng có thể làm việc khác mà, không làm việc xấu là được. Hơn nữa cháu ở đây cũng không có bạn bè người thân, mở cửa hàng cũng cảm thấy bớt cô đơn.”

 

“Cháu là từ nơi khác tới?”

 

“Vâng, quê cháu ở rất xa nơi này.”

 

Tonny đã ăn xong, phủi sạch vụn bánh trên tay, sau đó uốn người đứng lên khiến cho mẹ anh cùng Ngu Y Kiệt  đang nói chuyện giật nảy mình. Tonny đứng yên tại chỗ, rất lâu sau mới nói ra hai chữ: “Cảm ơn”.

 

Mẹ Tonny trên mặt không nén được mừng rỡ, bởi vì Tonny rất ít khi mở miệng, đừng nói đến lời nói lịch sự như thế này. Thanh âm của Tonny rất êm tai, nghe có chút ngây thơ, nhưng cũng khó trách, anh bây giờ trong thế giới của mình chỉ sợ vẫn là một đứa bé.

 

Mẹ Tonny kéo cánh tay anh, Tonny nói ra được hai chữ này, bà vừa kiêu ngạo lại vừa thật vui mừng.

“Xem ra Tonny rất tín nhiệm cháu, nếu không ta nghĩ nó cũng sẽ không chạy xa như vậy tìm đến đây. Hôm nay ta vốn định dẫn nó đi dạo ở một khu khác.”

 

“Nếu như Tonny thích thì cứ thường xuyên đến chơi cũng được.”

 

“Như vậy sao được, sẽ ảnh hưởng đến việc làm ăn của cháu đó. Còn những món thằng bé đã ăn nữa, để ta thanh toán cho cháu.”

 

“Không cần đâu ạ, cứ xem như cháu mời Tonny một bữa vậy.”

 

“Nhưng… cháu mở tiệm buôn bán cũng không dễ dàng gì.”

 

Bà muốn lấy tiền ra trả, thế nhưng đều bị Ngu Y Kiệt  từ chối: “Cô à, cô cũng đã lâu rồi mới thấy Tonny vui vẻ như vậy mà, cho nên chút tiền ấy không đáng đâu.”

 

“Ài, đứa nhỏ này, thật là, cám ơn cháu. Ta cùng Tonny đi về nhé, có thể hôm nào đó nó sẽ còn tới quấy rầy cháu…”

 

“Không sao mà, cô đi về cẩn thận.”

 

Mẹ Tonny lôi kéo anh đi ra ngoài, thế nhưng Tonny không hề nhúc nhích, anh vươn tay ra bắt lấy cổ tay Ngu Y Kiệt , nắm thật chặt. Mẹ Tonny sợ anh làm gì cậu liền đến ngăn cản: “Tonny, nghe lời, chúng ta về nhà thôi.”

 

Tonny ánh mắt không còn vô hồn như trước, trong đó lấp lánh như còn nhiều điều muốn nói, Ngu Y Kiệt  vỗ nhè nhẹ mu bàn tay anh: “Tonny, về nhà đi, anh muốn đến lúc nào cũng đều có thể mà.”

 

“Tonny về nha …”

 

Tonny từng chữ nói ra , sau đó buông lỏng tay, cùng mẹ anh đi ra khỏi cửa hàng. Ngu Y Kiệt  vuốt vuốt cổ tay mình, nhỏ giọng: “Khí lực thật là lớn …”

 

Ngu Y Kiệt quay người muốn thu dọn đồ đạc, đột nhiên thấy được Simpson của Tonny, cậu cầm Simpson ra ngoài tìm thì hai người đã đi mất rồi, cũng không biết như thế nào lại đi nhanh như vậy. Ngu Y Kiệt thở dài đem Simpson đặt trên quầy tính tiền, cậu nghĩ ngày mai hoặc là hôm nào đó Tonny sẽ liền tìm tới mang nó về.

 

Buổi chiều, sau khi dọn dẹp xong Ngu Y Kiệt lên mạng tìm chút tư liệu về bệnh tự kỉ, trong đầu liên tưởng đến dáng vẻ của Tonny, cậu cảm thấy trong lòng có phần không thoải mái. Xem cả một hồi lâu, ngoại trừ các nghiên cứu, định nghĩa, giải thích khó hiểu còn lại đều phương pháp trị liệu, tất cả đều vừa vất vả vừa lâu dài, khó trách mẹ của Tonny mặc dù nhìn qua rất xinh đẹp nhưng trong mắt đều là mỏi mệt.

 

Ngu Y Kiệt đưa tay sờ sờ đầu Simpson, nó nhìn cậu ngơ ngác, thật giống Tonny. Ngu Y Kiệt đem nó để lại ngay ngắn, Tonny chắc ngày mai sẽ đến mang nó về, dù sao nó cũng là đồ chơi anh rất thích mà.

 

 

Kết quả đợi đến hơn một tuần vẫn không thấy Tonny, Ngu Y Kiệt nhìn Simpson ngốc nghếch bị bỏ quên bên quầy một hồi, sau đó nói với nó: “Tonny sao lại không đến tìm mày chứ?”

 

Y Kiệt đột nhiên nhớ tới cậu đã từng thấy địa chỉ nhà Tonny, tuy rằng không nhớ rõ số nhà, nhưng tên đường thì rất quen tai, cậu quyết định ôm lấy Simpson: “Tonny không đến thì chúng ta đi tìm Tonny thôi!”

 

Bán xong ly trà sữa cuối cùng, Ngu Y Kiệt đặt Simpson vào giỏ, bỏ thêm mấy túi bánh quy, sau đó đóng cửa hàng.

 

Sau khi mở bản đồ trong điện thoại ra nghiên cứu hướng đi một chút, Ngu Y Kiệt liền bắt xe bus rời đi. Lúc ngồi trên xe cậu mới nhận ra cái địa chỉ kia quen thuộc như vậy là bởi vì nó nằm trong khu biệt thự rất nổi tiếng của thành phố này, giá một căn nhà ở chỗ này đắt đến dọa người luôn.

 

Xe đến trạm, Ngu Y Kiệt  bước xuống đi bộ, nghĩ nghĩ số nhà, làm sao cũng không nhớ nổi, còn ấn sai liên tiếp mấy lần.

 

Cậu lúng túng đỏ bừng mặt, lại ấn chuông một nhà nữa, mở cửa là một bác gái, cậu cảm thấy khả năng lại sai rồi, rất không có sức nói:

 

“Chào bác, cháu tìm Tonny … Không, cháu tìm Lưu Đồng …”

 

“Thiếu gia cùng phu nhân đều không ở nhà … Cháu có chuyện gì không?”

 

Ngu Y Kiệt nghe nói như thế hai mắt đều sáng lên, xem ra là tìm đúng nơi rồi, nhưng Tonny lại không ở nhà. Ngu Y Kiệt không biết phải giải thích thế nào, với tình hình của Tonny mà nói mình là bạn của anh thì ngay cả quỷ cũng không tin nổi.

 

“A… kh..không có gì, anh ấy không ở nhà vậy hôm khác cháu lại đến.”

 

Ngu Y Kiệt hơi cúi người chào tạm biệt bác gái rồi quay người đi ra, trong lòng loạn một đoàn, mình vội vã chạy tới đây đến cùng là vì cái gì cơ chứ, vì con thú bông thôi sao? Nghĩ đi nghĩ lại cậu đều cảm thấy đầu óc chắc bị mặt trời chiếu nhiều quá nên hỏng rồi.

 

Ngu Y Kiệt vừa đi vừa suy tư, đi một lúc cũng ra khỏi khuôn viên của khu biệt thự. Đột nhiên có một chiếc xe dừng ngay trước mặt cậu, người từ trên xe bước xuống chính là Tonny. Cửa sổ xe dần dần hạ xuống, cậu thấy mẹ của Tonny ngồi bên trong mỉm cười:

 

“Cậu bé, sao lại tới đây?”

 

“Chào cô … Tonny để quên đồ ở chỗ cháu, lâu quá không thấy anh ấy đến lấy, nên cháu mang đến cho Tonny. Vừa vặn hai người đều không ở nhà, cháu liền phải trở về.”

-TBC-


Simpson nhổi bông của Tonny :))

14-35-cm-Đồ-Chơi-Sang-Trọng-Cartoon-font-b-Bart-b-font-Cartoon-Mềm-font.jpg

 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
11 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
saranghae1995
4 năm trước

Ôi, thiệt ngọt ngào và dễ thương làm sao! Đồng Đồng trong này ngu ngơ, đáng yêu, nhưng đằng sau vẻ đáng yêu ấy là một nỗi niềm đau xót. Hy vọng là bạn Cá, với tấm lòng trong sáng của mình, sẽ giúp Đồng Đồng vượt qua căn bệnh này. Thương hai đứa quá đi!

danvosan1234
danvosan1234
4 năm trước

Chủ nhà có thể up lên wattpad không? TTvTT Ta đọc mấy lân rồi không chán mà khổ nỗi không có mạng TvT

danvosan1234
danvosan1234
4 năm trước
Trả lời  aandy1106

Nó bảo ko thể mở liên kết này QAQ

gnner
3 năm trước

 Ngu Y Kiệt mỉm cười đem trà sữa đưa cho khách ->  Ngu Y Kiệt mỉm cười đưa trà sữa khách

có hay không thực hiện được giấc mộng của mình? -> Có hay không thực hiện được giấc mộng của mình?

Tonny đem Simpson để qua một bên -> Tonny để Simpson qua một bên 

Có lần ta dẫn nó đi mua đồ người ta cũng -> tôi/ cô/ dì (tớ nghĩ là xưng hô ta của mẹ Tony ko hay lắm, nếu bạn có beta lại thì có thể xem xét những trường hợp này nha, ❤❤❤

gnner
3 năm trước
Trả lời  aandy1106

Iu bạn

bluelycoris12763
3 năm trước

thích mấy anh công như này

trackback

[…] Chương 1 […]