[GDGTNT] 26

 Chương 26

“Chê anh cái gì đây? Chê anh lấy vợ hai hay trâu già gặm cỏ non?”

“……”

 

Dương Vũ Đằng hầu như không thể tưởng tượng được dáng vẻ thư sinh nho nhã của Lâm Tử Hoành làm sao có thể ra tay ác động như vậy được, mãi đến khi lên xe, trong đầu cậu vẫn mãi nghĩ đến chuyện này, Lâm Tử Hoành nhìn ra cậu có tâm sự, hỏi: “Sao thế? Đang nghĩ gì à?”

“Không có gì cả…” Dương Vũ Đằng lặng một chút rồi hỏi ngược lại: “Em nghe nói dạo này Khương Ngạn Phong nát lắm, nợ tiền đủ chỗ, là do anh làm đúng không?”

Lâm Tử Hoành nhìn cậu, cong môi cười: “Anh làm đấy, anh còn thấy chưa đủ kia kìa, nhà họ Khương sau lưng cậu ta vẫn còn sống tốt lắm, chỉ có điều gần đây không dám dính dáng gì đến thôi.”

Dương Vũ Đằng thở ra một hơi, không nói nữa, Lâm Tử Hoành lại hỏi: “Sao thế? Em nghĩ anh ra tay ác quá sao?”

“Không, hắn ta vốn cũng không phải người tốt, đáng bị như vậy, nhưng em sợ anh hại hắn thê thảm thế, hắn sẽ liều mạng làm mấy chuyện bậy bạ thì làm sao bây giờ?” Dương Vũ Đằng nghĩ đến sự điên cuồng của Khương Ngạn Phong đêm hôm đó, tự dưng có cảm giác sợ hãi, “Mà chắc em xem phim nhiều quá rồi, cứ lo hắn sẽ báo thù anh…”

Lòng Lâm Tử Hoành chợt ấm, anh cười, vỗ vỗ bàn tay cậu: “Em bé an tâm, chắc chắn anh sẽ sống lâu trăm tuổi, không dễ gì bị người ta hại được đâu, Khương Ngạn Phong cũng không to gan đến vậy. Cơ mà để an tâm thì anh sẽ chấm dứt chuyện này, cho cậu ta bài học vậy là được rồi.”

Tuy tên Khương Ngạn Phong kia đã làm ra chuyện làm anh tức muốn giết người, nhưng bây giờ Dương Vũ Đằng đã nói như vậy, anh cũng sẵn lòng vì Omega của mình mà buông tha cho hắn. Để lại cái mạng hắn cũng chẳng ảnh hưởng gì lắm đến cuộc sống của anh.

Dương Vũ Đằng ngẩng đầu nhìn xe chạy hướng không giống như về nhà, bèn hỏi sắp đi đâu, lại nghe anh cười bảo: “Tối có tiệc, không từ chối được, nhưng không dám đi một mình, phải phiền em đi cùng anh.”

“Sao lại không dám?” Dương Vũ Đằng nghe thấy thật buồn cười, “Anh có gì mà không dám chứ?”

“Người tổ chức là ông chủ Dư của Viễn Hàng, anh không đi thì không nể mặt nhưng ông ấy có mời cả Kỳ Dung.” Nói tới đây gương mặt anh mang theo ý cười, quay sang nhìn Dương Vũ Đằng, “Anh sợ vợ anh ghen, nên chỉ đành phiền vợ đi cùng vậy, khổ tâm lắm.”

 

Thế là buổi tiệc tối đó, tránh cũng không khỏi việc gặp Kỳ Dung, Kỳ Dung vừa nhìn thấy Dương Vũ Đằng, đã nhận ra ngay lập tức. Ông chủ Dư để một chỗ bên cạnh mình cho Lâm Tử Hoành, Dương Vũ Đằng vừa định tìm chỗ khác thì Lâm Tử Hoành đã nắm cổ tay cậu, nói: “Em ngồi với anh đi.”

Người bên cạnh nghe xong hiểu ý chuyển sang chỗ khác, Lâm Tử Hoành ra hiệu cho Dương Vũ Đằng ngồi xuống. Ông chủ Dư cười lớn, đánh giá hai người, vỗ vai Lâm Tử Hoành nói: “Tử Hoành, cậu không định giới thiệu à?” 

“À, đây là Vũ Đằng, người nhà của tôi.” Lâm Tử Hoành cười giới thiệu: “Vũ Đằng, đây là anh Dư.”

Dương Vũ Đằng đứng lên, cúi người: “Chào anh Dư ạ!”

Ông chủ Dư trông thấy dáng vẻ cậu như vậy thì bật cười, “Haha bạn nhỏ đáng yêu ghê, ngồi đi nào, chúng ta đều ngồi cùng bàn cả, không cần cung kính thế đâu.”

“Cơ mà, hai người có thể tìm được nhau thế này, anh cũng vui mừng thay.” Ông chủ Dư nói tiếp: “Hồi trước anh còn tưởng cậu muốn theo gót anh, làm một ông già cô đơn, hoá ra là do tiêu chuẩn cao, đã chọn thì phải chọn tốt nhất.”

Người ngồi trên bàn này đều là những người ưu tú nhất của các ngành nghề trong tầng lớp thượng lưu, nhưng không khí bữa ăn rất gần gũi và thoải mái, không hề có những chủ đều nặng nề thái quá. Dương Vũ Đằng chỉ ngồi nghe, thi thoảng nghe Lâm Tử Hoành nói thì cậu cười, đáp lại, Kỳ Dung thì cứ im lặng, không nói gì.

Ăn xong ra về, mọi người đều chào hỏi ông Dư một tiếng, sau đó thì chờ tài xế đến đón. Kỳ Dung mặc một cái áo blazer, đi ra từ bên trong, cười dịu dàng, trên người có mùi hoa sen thoang thoảng: “Hôm nay nhà anh có việc nên tài xế không thể đến đón được, cho anh quá giang được không? Sẵn mình nói chuyện luôn nhé.”

Dương Vũ Đằng nghe thế, lòng hơi rối, đây vốn là một trong những hoạ sĩ mà cậu thích nhất, có thể trực tiếp nói chuyện chính là cơ hội không dễ gì có được. Nhưng với quan hệ hiện tại của cậu và Lâm Tử Hoành, cả những việc ngày trước Kỳ Dung đã làm cùng anh, trong lòng chẳng muốn nói chuyện với anh ta chút nào cả. Thậm chí cả mùi pheromone của anh ta cậu ngửi thấy cũng khó chịu.

Cậu chợt có một suy nghĩ, Kỳ Dung tản mùi thế này, phải chẳng là để cho Lâm Tử Hoành ngửi thấy?

Suy nghĩ đó làm lòng cậu rối lên, suốt đường ra xe cậu cứ ngửi mãi mùi của Kỳ Dung, mãi không thôi…

Chợt, cậu nghe Lâm Tử Hoành lên tiếng: “Để anh gọi taxi cho em.”

Cả Kỳ Dung lẫn Lâm Tử Hoành đều ngạc nhiên, đặc biệt là Kỳ Dung, trên mặt hiện rõ ràng không tin được như vậy, “…không cần phiền phức vậy đâu, em đi cùng xe với hai người là được rồi, nếu anh gấp thì cứ về thẳng nhà anh rồi em xuống cũng được, nhà em cũng không xa lắm.”

“Thế thì cũng tiện nhưng phóng viên thì rất thích bao đồng, kiểu mà thấy em trong xe anh bước xuống lại viết bậy viết bạ, với anh hay với em đều không tốt lắm.” Lâm Tử Hoành bấm số thư kí, gọi dặn dò thư kế đặt xe cho Kỳ Dung, sau đó cười dịu dàng nhưng lại cực kì nghiêm túc nói: “Xe sẽ đến ngay, anh là người sắp kết hôn, không muốn mang phiền phức đến cho em, thông cảm nhé.”

Kỳ Dung: “…”

Sau khi lên xe, Lâm Tử Hoành cứ nhìn Dương Vũ Đằng suốt, đến nổi cậu phát bực: “Anh nhìn em mãi làm gì thế?”

“Lần này anh đã rạch ròi giới hạn với cậu ta rồi, em vẫn không vui sao?” Lâm Tử Hoành ôm vai cậu, cố ý nói thật nhỏ: “Em khó chiều thật đấy.”

Lâm Tử Hoành đẩy anh ra, cười: “Ai cần anh chiều đâu, mà anh nói bậy bạ gì đó? Gì mà sắp kết hôn.”

Lâm Tử Hoành đáp: “Sao mà bậy bạ được, lần này về nhà gặp bà nội, sớm muộn gì mình cũng phải vào từ đường bái lạy tổ tiên thôi, sau đó đính hôn. Anh chỉ nói hơi nhanh tiến độ thôi mà, kiểu gì cũng kết hôn thôi, đâu có nói bậy.”

Gia nghiệp nhà Lâm Tử Hoành rất lớn, trong gia tộc có bao nhiêu quy định, Dương Vũ Đằng không rõ lắm nhưng ít nhiều cũng có thể tưởng tượng ra. Trong bộ não nhỏ bé của cậu là hình ảnh mình quỳ trong một cái đường rộng thênh thang, nghĩ tới đây cậu thấy thật buồn cười, thế là hỏi ngược lại anh dò thử: “Ngày xưa anh cũng dẫn chị em đi hết cả một quá trình thế à?”

“Không, anh với chị em chỉ làm một lễ đính hôn đơn giản, chẳng ai quan tâm lắm nên cứ qua loa cho xong.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu: “Sao thế, chê anh à?”

“Chê anh cái gì cơ? Lấy vợ hai hay là trâu già gặm cỏ non?” Dương Vũ Đằng bật cười: “Mà chê cũng có được đâu? Giờ sao mà hối hận được nữa.”

Lâm Tử Hoành nghe cậu nói, muốn nghẹn họng nhưng vẫn cười: “Hối hận gì nữa, anh mới đính hôn có kết hôn đâu, với anh cũng không quá già…”

Dương Vũ Đằng cười lớn, dựa cả người vào lòng anh, Lâm Tử Hoành hết cách, chỉ có thể ôm lấy cậu, cho đến khi xe về đến nhà, đi lên tận phòng ngủ mới buông người ra.

“Sau này muốn ngủ đây hay là về phòng kia?” Lâm Tử Hoành và cậu cùng ngồi trên sofa bên ban công, cũng không bận gì, thế thì ngồi hóng gió thư giãn cùng hương hoa thoang thoảng ngoài vườn nhà vậy.

Dương Vũ Đằng nói: “Sao cũng được, em ngủ phòng cũ cho, trong nhà nhiều người quá mình làm thế người ta nói ra nói vào không hay.”

“Trong nhà có nhiều người là vì nhà lớn quá, việc nhà làm không xuể, để người lại không phải là để chúng ta có nhiều thời gian rảnh đó sao?” Lâm Tử Hoành nói tiếp: “Nhưng nếu em thấy không tự nhiên thì cứ về phòng đi, anh kêu thợ đến làm một cái cửa bí mật thông sang là được chứ gì.”

“Đừng, thế còn kì hơn nữa ấy.” Dương Vũ Đằng phản đối ngay cái suy nghĩ lạ lùng kia, cậu biết nếu mình không nói gì, Lâm Tử Hoành nhất định sẽ làm thật, thế nên tự mình dựa sát lại anh, ôm cổ Lâm Tử Hoành nói: “Thôi để em qua là được chứ gì, anh ở phòng đó lâu, quen rồi dọn sang em cũng phiền lắm.”

Gió đêm lành lạnh, ngồi một lát cả người run cả lên, Lâm Tử Hoành sợ cậu lạnh, ôm người rất chặt vào lòng, thấp giọng nói: “Ừ, cảm ơn em bé nha.”

“Cảm ơn em gì cơ?” Dương Vũ Đằng hỏi.

“Anh đã ở trong căn nhà này lâu vậy rồi, nhưng trước khi em đến, thực tế thời gian anh ở nhà cũng chẳng bao lâu, mỗi đêm anh về ngủ rồi lại đi, như khách sạn vậy.” Lâm Tử Hoành nắm tay cậu, đưa lên tay hôn, “Cảm ơn em đã cho anh một ngôi nhà.”

Dương Vũ Đằng nghe anh nói thế, lòng chợt nói, cậu vươn tay ôm anh,  thì thầm: “Không đâu, anh cho em nhà mới đúng.”

Gió đêm lại thổi đến, ngoài trời dường như có tiếng mưa, tí tách rơi không ngừng. Dương Vũ Đằng áp mặt lên ngực Lâm Tử Hoành, lắng nghe nhịp tim của anh, có hơi buồn ngủ rồi.

Đã được Dương Vũ Đằng đồng ý, sáng hôm sau Lâm Tử Hoành đã kêu người dọn đồ từ phòng cậu qua phòng mình, quản gia còn cẩn thận đặt đồ đạt đúng chỗ theo thói quen của cậu nhất có thể. Giá tranh được đặt bên cửa sổ, trong tủ đồ có thêm thật nhiều đồ màu đen, trong nhà tắm bàn chải đánh răng một cái biến thành một đôi, trên giá treo khăn tắm cũng có thêm hai bộ áo ngủ.

Về sự thay đổi quan hệ của cậu và Lâm Tử Hoành, người làm trong nhà chẳng ai nói gì, Dương Vũ Đằng hồi đầu còn ngại, nhưng ai cũng tự giác kín miệng, thái độ với cậu cũng không có gì thay đổi, Dương Vũ Đằng dần cũng kệ luôn.

 

Thứ bảy, Dương Vũ Đằng và Lâm Tử Hoành ăn sáng xong thì xuất phát về nhà chính, lần này sẽ ở lại tầm 3 ngày, thứ hai vừa hay không đi học, Dương Vũ Đằng soạn mấy bộ quần áo vào trong hành lý. Sau khi lên xe, cậu bỗng dưng nghĩ đến một chuyện, nghiêng đầu hỏi Lâm Tử Hoành: “Có gấp không anh? Thời gian ấy?”

Lâm Tử Hoành nói: “Đi khoảng 2 tiếng là tới thôi, ăn bữa cơm trưa ấy mà, không sao đâu. Em sao vậy? Quên đồ sao?”

Dương Vũ Đằng xoay xoay chốt dây an toàn, giọng lí nhí: “Em mới nghĩ ra, anh dẫn em về nhà, em đi tay không thế này có kì quá không? Họ hàng của anh thích gì, không thì chúng ta đi mua quà đi.”

Lâm Tử Hoành lái xe, lắc đầu, cửa sổ xe mở nên gió thổi vào làm tóc anh loà xoà, nhưng vẫn không mất đi chút phong độ nào, gương mặt đẹp trai hút hồn, anh nhếch miệng, nói: “Không cần đâu, khỏi lo cho mấy người đó, có gặp em chào một tiếng, uống ly trà là được rồi.”

“Vậy sao mà được, đây là phép lịch sự mà, dù không xét quan hệ của chúng ta thì em cũng là thế hệ con cháu, phải mang quà biếu chứ.” Dương Vũ Đằng nhíu mày nhìn anh, “Anh đừng có kiểu không có gì nữa, mau ghé siêu thị đi, em tự mua, anh khỏi tốn tiền.”

Lâm Tử Hoành cười: “Em có tiền hả? Tiền tiêu vặt tiết kiệm sao?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Vẽ tranh minh hoạ cũng kiếm được tiền mà, không nhiều như anh thôi, chứ đủ em sống thoải mái.”

“Em bé đỉnh thế, thế nếu lỡ một ngày anh phá sản, sẽ ở nhà cho em nuôi nhé.” Lâm Tử Hoành lại đùa thêm với cậu vài cậu, mãi mới nói nghiêm túc lại: “Quà cáp anh lo xong rồi, bên cửa hàng họ sẽ giao tận nhà luôn, cũng kịp giờ mình tới đó.”

Dương Vũ Đằng hỏi: “Anh mua gì thế?”

Lâm Tử Hoành suy nghĩ, như cũng không rõ lắm, chậm rãi nói: “Mấy món bình thường thôi, nam thì tặng thắt lưng, nữ thì tặng đồ skin care này nọ, mua đại ấy mà, cũng chẳng bao tiền.”

Dương Vũ Đằng: “……”

Hai người lái xe về hướng tây nam, nhà họ Lâm toạ lạc giữa một vườn cây cổ thụ mấy trăm tuổi, đã trải qua biết bao đời chủ nhân. Lần này về mừng ngày đại thọ của cụ bà, hầu như tất cả mọi người trong nhà ai về được đều về hết, đương nhiên cũng có thêm một số “hàng đính kèm” khác.

Lúc về đến nhà, người ra đón là mấy đứa em họ của Lâm Tử Hoành, mặt ai cũng rạng rỡ tươi cười, nói: “Anh cả làm chi cực quá, sao lại tự lái xe làm gì?”

“Không sao, thi thoảng lái xe cũng vui.” Lâm Tử Hoành dẫn Dương Vũ Đằng vào nhà, cậu thấy sân nhà rất rộng, có nhiều lối vào và lối ra, nhưng tường và cửa lại rất cao, gạch lát thì đầy màu sắc. Đây là miền nam nhưng cả căn nhà lại chẳng có chút thiết kế nào nơi dòng sông Dương Tử mềm mại chảy qua, ngôi nhà mang phong cách miền Bắc, kiên cố và nặng nề, từng góc cạnh đều thoát lên hơi thở của tháng năm.

Cậu vừa đi vừa reo lên: “Nhà đẹp thật đấy, khác hẳn với phong cách kiến trúc nhà cửa em từng học luôn.”

Lâm Tử Hoành nói: “Nếu em thích thì cứ đi ngắm nghía thoải mái trong hai ngày mình ở đây đi, nhưng mà gần đây nhà hơi đông người, lần sau có cơ hội anh lại dẫn em về nữa xem cho đã. Mang cả giá vẽ của em nữa, thích ngồi đâu vẽ cũng được.”

Cậu em họ dẫn đường cho hai người cũng lên tiếng: “ Bà nội nghe anh sắp về vui lắm ấy, tuy không nói được nhưng mắt bà có ý cười. Không thì anh nghỉ ngơi một chút rồi qua thăm bà đi.”

“Không cần đâu, đi luôn đi.”

Đi thẳng một đường, xuyên qua cánh cửa nặng nề và hành lang dài, đã đến nơi. Rõ ràng vẫn còn mùa thu nhưng cửa đã treo màn rất dày, người làm đứng bên ngoài vén rèm cửa ra, có hơi ấm và mùi thơm từ trầm hương được đốt toả ra.

Bên trong yên tĩnh hơn bên ngoài rất nhiều, có mấy người phụ nữ trung niên đứng bên trong,  đều là chị họ của Lâm Tử Hoành, thầy hai người bước vào thì nhoẻn miệng rồi gật đầu chào.

Đây là lần đầu tiên Dương Vũ Đằng gặp tình huống này, cậu bất giác căng thẳng, lòng bàn tay lạnh tanh nhưng đổ đầy mồ hôi.

Lâm Tử Hoành dẩn cậu đến bên chiếc giường trong phòng, màn được vén lên hai bên, cụ bà nằm đó nghe thấy tiếng động khe khẽ giương đôi mắt lên, nhìn rõ hai người rồi môi mấp máy như muốn nói gì đấy lại nói không ra lời, tuy đã lớn tuổi rồi nhưng đôi mắt bà lại rất sáng, nhìn một lượt Lâm Tử Hoành từ trên xuống dưới xong lại nhìn Dương Vũ Đằng.

“Nội, chúng con về rồi.” Lâm Tử Hoành khuỵu người xuống, nắm bàn tay Dương Vũ Đằng đặt vào tay bà nội đang nằm, cười nói: “Con dẫn cháu dâu về chúc thọ cho nội đây.”

 

Chương 27

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
7 ngày trước

Ai mà cũng được như Lâm tổng, biết nghĩ tới cảm giác của vợ mình, không muốn vợ phải bận lòng ghen tuông thì các loại trà xanh, tuesday làm gì còn đất dung thân 🤣
Anh xứng đáng tặng huân chương chồng cực phẩm lắm Lâm tổng ạ! Còn em Mèo từ ngày biết sợ mất anh thì bện hơi anh rồi, cứ bám dính anh miết thôi, cưng xỉu😘

Nguyên
Nguyên
6 ngày trước

Thích tình cảm của hai bạn nè. Một người bề ngoài dịu dàng nhưng bản chất tư bản, lưu manh giả danh tri thức, một người như con mèo dính hơi người, có chút cá tính đỏng đảnh ❤️ Cảm ơn các bạn dịch truyện nhé. Mong đợi các chương tiếp theo. Mình thích couple này kinh khủng. Các bạn ấy vừa hài vừa sâu sắc. Đặc biệt thích vũ đằng phong cách rất Nhật bổn :))