[GDGTNT] 9

Chương 9

“Anh nhìn từ đầu đến cuối, sắc mặt vẫn thản nhiên không thay đổi.”

“Người xưa hay nói ‘trống ngực liên hồi’”

 

Sân golf cũng ở khu gần nhà, tầm 4-5 cây số, trên đường đi Khương Ngạn Phong gửi tin nhắn đến, Dương Vũ Đằng mới biết sân này là của nhà họ Khương. Tuy cậu chưa đến bao giờ nhưng nghe nói là một nơi khá riêng tư và không có quá nhiều người.

Mưa cả đêm hôm qua, nên không khí sáng nay trong lành cực kì, Dương Vũ Đằng mặc một bộ đồ thể thao màu trắng, vừa đeo găng tay vừa đi theo Lâm Tử Hoành vào trong. Trên cỏ vẫn còn đọng nước, vốn định sẽ đi bộ nhưng Lâm Tử Hoành thấy thế lại gọi nhân viên lái xe đến. Sau khi cả hai đã lên xe, anh hỏi Dương Vũ Đằng: “Em thích chơi môn này không?”

Dương Vũ Đằng thành thật đáp: “Cũng không thích lắm, cơ mà ba em vì chuyện làm ăn rất thường dẫn em đi chơi golf. Em thấy môn này chẳng thú vị gì hết, chắc do em đánh dở nên mới thấy không vui.”

Lâm Tử Hoành nói: “Không sao, lát nữa anh dạy em, đánh golf có thể luyện được khả năng quan sát, rất có ích khi em vẽ tranh.”

Nói được mấy câu, xe đã dừng lại từ từ, Dương Vũ Đằng thấy Khương Ngạn Phong ở trước mặt vẫy tay với hai người, có thêm một Omega đứng bên cạnh anh ta, trông dáng người thì rất đẹp nhưng vì đội mũ lưỡi trai khá thấp nên nhìn không rõ mặt.

Khương Ngạn Phong vậy mà dẫn theo một Omega xuất hiện trước mặt mình, Dương Vũ Đằng có hơi ngạc nhiên, nhưng cậu thấy nhẹ nhõm đi nhiều, có lẽ là vì mình sẽ không  còn là mục tiêu để anh ta nhắm vào. Ấy vậy mà một giây tiếp theo, trong lòng cậu lại bắt đầu xem thường chính mình, chẳng lẽ là vì mới ở chung với Lâm Tử Hoành mấy ngày nay mà cậu đã sinh ra cảm giác ngôi sao, ảo tưởng mình được mọi người yêu thích?

“Chủ tịch Lâm, Vũ Đằng, để tôi giới thiệu một chút, đây là Tiểu Trác đánh hay lắm nhé, lần nào tôi cũng là người thua.” Khương Ngạn Phong cười vỗ vai Omega, đùa: “Tiểu Trác hôm nay phải biểu hiện cho tốt đấy, phải để chủ tịch Lâm chơi thật vui.”

Omega mỉm cười ngọt ngào, đi đến gần bên Lâm Tử Hoành, chào hỏi: “Chào chủ tịch Lâm, nghe danh anh đã lâu, không ngờ anh còn trẻ như vậy, trên thương trường xuất sắc, ngoài đời thì lại quá đẹp trai.”

Đã đến mức này, nếu không nhìn ra thì chắc chắn là đồ ngốc. Nhưng Dương Vũ Đằng không ngờ rằng Omega mà Khương Ngạn Phong mang đến kia không phải là của anh ta, mà là chuẩn bị cho Lâm Tử Hoành.

Cậu còn chưa nói gì, Khương Ngạn Phong đã tự nhiên đi về phía cậu, giống như chia thành hai đội vậy.

Tiểu Trác bên kia vẫn cười nói với Lâm Tử Hoành, trên bãi cỏ xanh, hai người trông hơi trái ngược, Dương Vũ Đằng nhìn thấy vẻ mặt Lâm Tử Hoành thay đổi. Khương Ngạn Phong cũng đã đến bên cạnh cậu, nói: “Vũ Đằng, em ít khi chơi golf nhỉ, để anh dạy em. Chơi dễ lắm, tay em chỉ cần thả lỏng, sau đó….”

“Đánh golf thôi mà, mọi người cứ chơi cùng, cần gì làm mỗi tôi vui.” Lâm Tử Hoành lạnh lùng nói, mặc kệ Omega kia đã lấy gậy ra, anh nhìn Khương Ngạn Phong: “Trên đường đến đây tôi đã dạy em ấy rồi, em ấy mới học chơi, đừng đổi nhiều cách dạy, em ấy sẽ rối, có đúng không Vũ Đằng?”

Dương Vũ Đằng ngẩng đầu, nhìn Lâm Tử Hoành, khoé miệng cười lên: “Em nghe theo anh rể ạ.”

Khương Ngạn Phong nghe xong thì sững sờ, nhìn Lâm Tử Hoành rồi nhìn Dương Vũ Đằng, trong mắt có chút khó hiểu, anh ta kinh ngạc, dường như đã đột nhiên phát hiện ra điều gì đó khó tin.

So với anh ta, Tiểu Trác vẻ mặt rất bình thường, cậu ta thường chơi golf với những vị khách giàu có, trong số đó người lạnh lùng như Lâm Tử Hoành cũng không ít. Thế nên đánh tiếng: “Tôi vốn còn định bảo hay để tôi dạy cậu Dương chơi ấy, nếu đã được chủ tịch Lâm tận tay hướng dẫn thì quý hoá quá rồi, chắc chắn là cực tốt. Cậu Khương, chúng ta bắt đầu nhé, đánh par được không?”

Khương Ngạn Phong có hơi không biết làm sao, nghe Tiểu Trácnói thì gật đầu, cười ngượng: “Cũng được, chủ tịch Lâm, anh phát bóng đi.”

Lâm Tử Hoành hơi ngước trán lên, cầm gậy, nhìn Dương Vũ Đằng đang đứng yên tại chỗ, gọi cậu: “Vũ Đằng lại đây, anh dạy em phát bóng.”

“Các anh muốn đấu thì đấu đi ạ, em đứng xem thôi, lát mình ra sân luyện sau.”

“Không sao đâu.” Lâm Tử Hoành nắm cổ tay cậu, kéo người đến bên mình. Cánh tay anh từ phía sau vòng ra nắm lấy tay cậu, giúp cậu nắm chặt gây: “Em lấy cột sống làm tâm, lúc xoay người thì bắt đầu tác động từ tay, tăng sức từ từ. Thử xem nào.”

Anh ôm Dương Vũ Đằng từ đằng sau để khi xoay eo cậu có thêm lực, Dương Vũ Đằng chơi golf không tốt lắm, lúc đánh trông hơi giống như đánh bóng chày. Nhưng đường phát bóng chạy theo vòng cung đẹp mắt kia khiến Lâm Tử Hoành cười vỗ tay.

Anh vỗ tay, Khương Ngạn Phong và Tiểu Trác cũng phải vỗ tay theo, làm Dương Vũ Đằng xấu hổ chết đi được, cậu quay đầu nhìn anh nói: “Anh đừng vỗ tay mà, bóng bay đi đâu em còn không biết ấy, em chơi kém lắm, anh đừng làm vậy, em phân tâm.”

Lâm Tử Hoành cười: “Luyện nhiều thì giỏi thôi, đến chơi giải trí thôi mà, đâu ai bắt em nghiêm túc vậy đâu chứ, đúng không cậu Khương?”

Khương Ngạn Phong nhìn cằm Lâm Tử Hoành đặt trên vai Dương Vũ Đằng, đầu óc choáng váng, nhưng anh ta không thể không cười, khó khăn lắm mới nói được: “Phải, chủ tịch Lâm nói đúng, chơi giải trí thôi mà.”

Thoạt đầu, Dương Vũ Đằng khá mơ hồ trong việc đánh thế nào cho được điểm, thế nên cậu chỉ đánh có hai lần. Nhưng Lâm Tử Hoành thì rất quan tâm, thời tiết đã dần ổn hơn, mặt trời treo trên bầu trời, anh vòng tay qua eo Dương Vũ Đằng dạy cậu nhắm lỗ ở cự ly gần. Giữa hai người dường như chẳng có rào cản nào cả, môi anh dán vào tai cậu từ từ hướng dẫn: “Nhắm vào lỗi rồi nhẹ nhàng đẩy gậy về phía trước. Các cơ phải căng, cánh tay em sẽ dùng để điều khiển phương hướng. Đừng nghĩ nhiều, nó sẽ vào lỗ thôi.”

Nói xong, anh nhẹ nhàng buông lỏng tay ra, sờ sờ cổ tay Dương Vũ Đằng như khích lệ, nhìn cậu chăm chú nghiêng người, lắc cổ tay một cái, bóng theo một đường vòng cung hơi cong trên mặt cỏ, rồi vào lỗ gọn gàng.

“Học thật là nhanh.”  Lâm Tử Hoành hài lòng khen ngợi, lại rất tự hào, “Em tập thêm vài lần nữa, không chừng sau này anh cũng đánh không lại em cho xem.”

 Đây là lần đầu tiên Dương Vũ Đằng tự mình đánh được bóng vào lỗ, cậu cảm thấy rất vinh quang, sau khi chắc chắn bóng đã vào lỗ rồi, cười toe hào hứng quay đầu nói với Lâm Tử Hoành: “Vào lỗ thật rồi kia anh!”

“Sao không chứ, đã nói em là thiên tài mà.” Lâm Tử Hoành tiếp: “Lát nữa đánh gậy dài, cũng thế nhé.”

Nụ cười Dương Vũ Đằng rạng rỡ như mặt trời, lộ ra chiếc răng nanh nhỏ, cậu đổi gậy bảo: “Đi thôi, sang lỗ tiếp theo.”

Vẻ mặt của cậu, làm Lâm Tử Hoành khi nhìn thấy có một cảm giác rất an lòng, xinh đẹp, sáng ngời, còn có chút ngây thơ. 

Lâm Tử Hoành nhìn qua Khương Ngạn Phong, bảo: “Chúng tôi xong lỗ này rồi, đi trước nhé. Các cậu đánh xong thì đi xe qua cho nhanh.”

Khương Ngạn Phong bất đắc dĩ cười, gật đầu: “Vâng, chủ tịch Lâm, chúng tôi sẽ qua ngay.”

Lỗ này không xa lắm với lỗ khi nãy, Lâm Tử Hoành không giao gậy cho caddie* mà tự cầm cho cả mình lẫn cậu, Dương Vũ Đằng vẫn còn đang phấn khích sau lỗ đầu tiên, cậu nói cho Lâm Tử Hoành nghe về cảm giác khi mình chạm vào bóng. Lâm Tử Hoành đáp lại từng câu một bằng giọng điệu vừa kiên nhẫn vừa chiều chuộng.

caddie, nhân viên kéo bao gậy hay làm “két” là những nhân viên phục vụ được thuê để kéo, bảo quản những bao đựng gậy đánh golf cho khách chơi golf 

Sự cưng chiều của Lâm Tử Hoành dành cho Dương Vũ Đằng khiến Khương Ngạn Phong tức nghiến răng, bàn tay anh ta cầm chặt gậy, phát run. Tiểu Trácở bên cạnh đã hiểu ra bảy tá, phần, cười nói: “Nói thật lúc tôi nghe bảo vị hôn thê của anh ta qua đời, mọi người đều đoán già đoán non xem ai sẽ là người tiếp theo trúng thưởng, tôi cũng tự thấy mình không tồi, chỉ chẳng qua là hình như đã hết vé.”

“Cậu có ý gì?” Khương Ngạn Phong nhíu mày, muốn hút thuốc nhưng ở đây không cho hút, thế là bực tức cầm gậy vút mấy cái vào không khí, “Tự dưng nhắc đến chuyện này là sao? Ý cậu là Vũ Đằng với anh rể em ấy là kiểu quan hệ đó sao?”

 Tiểu Trác đáp: “Bây giờ không phải nhưng mà chẳng mấy chốc sẽ thế thôi. Ngày xưa tôi nghe người ta nói, Lâm Tử Hoành là một người lạnh lùng khó gần, bình thường muốn mời được anh ta đi đâu không phải chuyện dễ. Vậy mà hôm nay anh hẹn được anh ta ra chơi golf, tôi còn tưởng nhà họ Khương các anh bản lĩnh máu mặt chứ, ai dè…”

Khương Ngạn Phong cãi lại: “Không thể đâu, cậu không hiểu Vũ Đằng, em ấy là người có lòng tự trọng rất cao, muốn em ấy và anh rể mình thành kiểu quan hệ…đó đó. Tôi tin em ấy sẽ không đồng ý.”

“Cũng không hẳn là vì lợi ích gia tộc thôi đâu, tôi nghĩ anh ta thích cậu ấy thật, trong mắt anh ta không có chỗ cho bất kì ai, vậy mà hôm nay lại quan tâm ân cần người khác như vậy.” Tiểu Trác nói xong, cười ha ha búng ngón tay: “Cậu Khương, cậu có gấp cũng vô dụng thôi. Hồi đi học cậu không chịu theo đuổi người ta, bây giờ thì độ khó của game đã khó hơn nhiều lắm rồi.”

“Cậu nói gì đó, ai gấp?” Khương Ngạn Phong nghe mấy lời cà khịa, nhăn mày: “Đánh nhanh đi, đánh xong còn sang kia, đừng để chủ tịch Lâm chờ.”

Tiểu Trác chỉ chỉ bóng dưới dất: “Cậu đánh hỏng hết bóng của tôi rồi, còn nói không gấp?”

“…..” Khương Ngạn Phong bị xát muối hết lần này đến lần khác, tức giận gào lên: “Tôi không tin, tôi chỉ là không có nhiều tiền bằng Lâm Tử Hoành thôi, nhưng mặt khác tôi đều không thua kém. Được rồi, đi thôi, cứ nghĩ đến hai người kia ở riêng cạnh nhau là tôi sẽ khó chịu không tả nổi.”

Khi Khương Ngạn Phong và Tiểu Trácđến, Lâm Tử Hoành và Dương Vũ Đằng đã lại rời đi. Họ đã đánh xong 18 lỗ, chỉ còn lại caddie nói với Khương Ngạn Phong: “Chủ tịch Lâm nói hôm nay anh ấy đánh không tốt nên không muốn chơi nữa. Để hôm nào có hứng lại sẽ hẹn cậu Khương đấu trận khác.”

Khương Ngạn Phong ngơ người, không ngờ lại không kịp, anh ta lấy điện thoại ra gọi cho Dương Vũ Đằng, chuông reo mấy tiếng xong bị ngắt.

Thực ra thì sau khi cậu chủ nhỏ Dương Vũ Đằng tràn đầy tham vọng tự tin lốp một cú thật xa, thì bóng bay luôn xuống nước, sự hào hứng nãy giờ của cậu phút chốc tan tành. Cậu bỉu môi bảo không chơi nữa, để Lâm Tử Hoành tự đánh tiếp.

Lâm Tử Hoành vốn dĩ chẳng có hứng thú với môn thể thao chán phèo này, mục đích chính của anh hôm nay là làm cho Dương Vũ Đằng vui. Cậu đã vui vẻ rồi tự nhiên anh cũng chẳng thèm ở lại đây làm gì. Thế là sau khi dặn dò caddie xong anh dẫn người rời đi. Đến lúc Khương Ngạn Phong đến nơi đã chẳng thấy bóng dáng người đâu nữa.

Về phần Dương Vũ Đằng, hôm nay khi nhìn thấy Khương Ngạn Phong chuẩn bị Omega cho Lâm Tử Hoành, ấn tượng của anh ta trong cậu bỗng giảm đi mấy phần, người anh vui vẻ tốt bụng ngày nào thoáng cái trở thành một kẻ xảo quyệt đạo đức giả. Thấy anh ta gọi đến, cậu không do dự dập máy luôn.

“Ngày mốt khai giảng rồi, lát nữa về nhà em tự chọn xe đi học nhé. Ferrari em thích không? Hay muốn dáng thấp thì có Maserati.” 

Dương Vũ Đằng từ chối ngay: “Không cần đâu, trường gần nhà mà, em đi xe đạp cũng được, anh mà cứ bắt em lái xe của anh là em ở trường luôn đấy.”

Lâm Tử Hoành có hơi không biết làm sao: “Anh đâu có bắt buộc em, nhưng mà mấy hôm thời tiết sấu hay em phải mang giá vẽ theo thì đi xe đạp bất tiện lắm.”

Vấn đề này có vẻ khó thuyết phục đây, lúc dừng đèn đỏ, Lâm Tử Hoành quay mặt qua, nghiêm túc nhìn cậu. Dương Vũ Đằng cũng nhìn anh, nhìn vào đôi mắt sáng của anh, giống như bị thôi miên, cậu nói: “Hôm nào như thế thì anh rể đưa đón em nhé.”

Nói xong, Dương Vũ Đằng cũng tự mình ngạc nhiên, còn chưa kịp chờ người kia nói gì, tim cậu đã đập loạn cả lên.

Còn Lâm Tử Hoành thì bị câu nói của cậu làm đơ người, những phân tích anh vốn đã chuẩn bị nói cho cậu nghe như nghẹn lại, dường như anh cũng chưa bao giờ ngờ Dương Vũ Đằng sẽ có một ngày ỷ lại vào mình. Một chút ngạc nhiên một chút vui mừng lấp lánh trong mắt anh, cả giọng nói cũng thế: “Đ…được, thế em khỏi lái xe. Anh đưa đón em, lúc nào cũng được.” 

Hai người cùng nhìn nhau, Dương Vũ Đằng lại ngửi thấy một mùi thơm quen thuộc, hơi đăng đắng lại như có một chút cồn hoà vào hơi thở ấm áp của người đàn ông trước mặt đây, ánh mắt cậu bất giác chuyển động trên người Lâm Tử Hoành, cậu biết mình rất sỗ sàng nhưng lại không muốn dời mắt đi.

Dương Vũ Đằng giờ phút này rất tỉnh táo, không có những kí ức xưa cũ chồng chéo hay một ý thức mơ hồ nào, cậu nhận thức được rõ ràng nhịp tim mình đang đập không kiểm soát.

Hay cũng có thể nói đó giống như là người xưa hay nói ‘trống ngực liên hồi*’

Bản gốc dùng 怦然心动 – Phanh nhiên tâm động: câu thành ngữ chỉ sự gấp rút, rung động của trái tim khi gặp phải một điều gì đó

 

Chương 10

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

3 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
11 tháng trước

T nghĩ ko phải đến tận giờ VĐ mới rung động, mà thật ra cậu ấy đã động lòng với TH từ lâu rồi. Nhưng có lẽ vì quen nhau từ nhỏ, nên cậu ấy cứ nghĩ đó là tình cảm anh em đơn thuần, sau này lại vì mối qh anh rể – em vợ mà cậu lại càng ko nhận ra. Cơ mà số Trời đã định, có thay đổi bao nhiêu cách gọi thân phận, thì cuối cùng cũng trở về đúng vị trí là người-yêu-của-TH thôi😙 iu nhau lẹ đi hai bạn trẻ, cho anh zai đại học mưu mô kia 1 vé Game Over đi😏

Trang
Trang
11 tháng trước

Hay quá. Cảm ơn bạn đã dịch nhed

Song Anh
Song Anh
11 tháng trước

Chần chậm thích anh… chầm chậm sánh bc bên anh… chần chậm ở bên anh rồi từ từ cùng nhau già đi… câu chuyện của họ làm mình nhớ tới bài này của Mạc Văn Uý. Rất sâu sắc