[GDGTNT] 7

Chương 7

“Hay quá, cùng ăn cơm được không?”

“Cậu không nói một lời, khoá cửa.”

 

Thái độ nghiêm túc của Lâm Tử Hoành làm cho Dương Vũ Đằng không biết phải trả lời lại như thế nào, cậu ‘vâng’ một tiếng rồi lấy một con cua, dùng đồ kẹp cắt cua ra, cúi đầu ăn.

Hai người trên biển chơi đến chiều mới quay về đất liền, lúc lên bờ thuyền trưởng còn nhiệt tình vẫy tay với Dương Vũ Đằng, bảo là rất mong chờ sẽ gặp lại cậu.

Sau khi lên xe Lâm Tử Hoành nói địa chỉ cho tài xế, Dương Vũ Đằng không biết đó là đâu, nhưng chắc chắn không phải địa chỉ nhà. 

Lâm Tử Hoành quay qua nói với cậu: “Em với Charles cũng hợp nhau nhỉ.”

Dương Vũ Đằng ù ù cạc cạc nhìn anh: “Charles là ai ạ?”

“…tay thuyền trưởng lúc nãy chứ ai.” Lâm Tử Hoành nhíu mày, giống như là gặp chuyện gì đó không vui lắm. “Em chỉ toàn lo nói chuyện với người ta, người nhà gọi em cái gì em cũng không biết.”

Dương Vũ Đằng ngại ngùng cười, cậu đánh trống lảng, hỏi: “Giờ mình đi đâu vậy anh?”

Lâm Tử Hoành đáp: “Đi mua quần áo?”

Dương Vũ Đằng: “……”

“Sao lại mua quần áo cơ? Đồ em mặc là đồ mới mua mà.” Cậu nhìn Lâm Tử Hoành, dường như hiểu ra gì đó, “À, là em đi mua với anh đúng không?”

“Đúng rồi đó, buổi tối anh có đặt chỗ ở nhà hàng rồi, mặc quần cụt đi vào lại chả đặc biệt quá ấy.” Lâm Tử Hoành liếc liếc chiếc đồng hồ 20 triệu trên tay, nói tiếp: “Giờ này đường về nhà tắc lắm, đi mua một bộ mới mặc luôn sẽ tiện hơn.”

Theo địa chỉ anh nói, tài xế dừng xe trước một cửa hàng Balmain, nhân viên dường như đã biết trước có khách quý lẹ làng đón tiếp. Quản lý của cửa hàng đích thân ra giới thiệu những mẫu mới nhất của mùa tới, Lâm Tử Hoành liếc qua một lượt rồi gật đầu: “Lấy hết đi, chọn cho tôi một bộ đơn giản chút để thay ngay, còn lại thì gói lại gửi về nhà.”

Balmain là một hãng thời trang cao cấp của Pháp được thành lập bởi Pierre Balmain vào năm 1945.

“Dạ vâng, mời anh đi cùng tôi sang bên này ạ.”

Dương Vũ Đằng còn chưa kịp hiểu mô tê gì đã bị cô quản lý Beta nhiệt tình kéo vào phòng thử đồ. Bên trong có sẵn áo sơ mi và quần tây, cùng một đôi giày da kèm tất trắng. Cậu đoán, nhà hàng mà Lâm Tử Hoành đặt tối này là nhà hàng đạt tiêu chuẩn Michelin, phải ăn mặc cho chỉnh tề mới được vào.

Sau khi thay xong, cậu mở cửa đã nhìn thấy Lâm Tử Hoành ngồi bên ngoài chờ cậu, anh nhìn lên, đôi mắt rất sáng.

“Đẹp lắm.” Anh nói, “Nhìn em giống như hoàng tử bé trong phim.”

Dương Vũ Đằng quay người nhìn vào gương, phía sau áo sơ mi đen có thêu một vài hoạ tiết, phong cách giản dị mà sang trọng, gương mặt cậu xinh đẹp, trẻ trung, khí chất quyền quý. Quần tây được cắt may cực kỳ vừa vặn với cậu, vòng eo vừa phải, hai chân thon dài, đúng như lời Lâm Tử Hoành nói, giống như một vị hoàng tử vậy.

Từ nhỏ cậu đã nghe rất nhiều người khen ngợi rằng mình rất đẹp, thế nên cũng thấy không có gì lạ, cậu nhún vai: “Người đẹp vì lụa thôi, anh rể chưa thay đồ ạ?”

Quản lý mang một bộ khác theo size của Lâm Tử Hoành đến, anh đứng lên nhận lấy rồi vào phòng thay.

Khi anh thay xong bước ra cậu nhìn thấy chỉ là một sự kết hợp đơn giản của áo sơ mi và quần tây, nhưng trông anh cao quý như một vị thần Hy Lạp.

Dương Vũ Đằng thoáng chốc không biết có phải mình bị ảo giác không, nhưng cậu thấy đồ hai người mặc rất giống đồ đôi.

Thay quần áo xong, Lâm Tử Hoành bảo cậu đi thôi, rồi dẫn người ra khỏi cửa hàng, phía sau vẫn là một hàng nhân viên cúi chào lễ phép. Dương Vũ Đằng biết bộ đồ này chắc chắn sẽ có mặt trong tủ đồ của cậu, thế nên hỏi ngay: “Khi nào mình đi chơi bài với hội bạn anh nữa ạ? Trước khi em nhập học có chơi được không?”

Lâm Tử Hoành hỏi: “Sao thế, em thích chơi à?”

“Không phải, hôm nay lại tốn nhiều tiền quá rồi.” Dương Vũ Đằng níu níu ống tay áo, giải thích: “Phải kiếm lại chứ.”

Lâm Tử Hoành dở khóc dở cười, cái suy nghĩ kiếm tiền thế này sao mà đáng yêu thế, anh đưa tay lên vuốt vuốt tóc cậu: “Có tấm lòng này là đủ tiền rồi, không cần phải làm thế đâu.”

 

Nhà hàng ở khá gần, Lâm Tử Hoành bảo muốn đi bộ qua, ai ngờ đang đi nửa đường thì trời đổ một cơn mưa phùn. Dương Vũ Đằng thấy cũng không sao nhưng Lâm Tử Hoành thì kéo cậu vào dưới một mái hiên, nói: “Chờ anh một chút, anh đi mua dù.”

Ngoài những cửa hàng quần áo sang trọng, con phố này chỉ có nhà hàng và khách sạn xếp hạng sao, cửa hàng tiện lợi thật chẳng thấy đâu cả, Dương Vũ Đằng nói: “Không sao đâu anh, mưa cũng không lớn.”

Bờ vai Lâm Tử Hoành đã ướt nước mưa, anh lắc đầu: “Em chờ anh, anh sẽ về ngay.”

Thoáng cái anh đã đi rất xa, Dương Vũ Đằng chỉ có thể đứng tại chỗ chờ anh quay lại. Không khí vì mưa nên ẩm đi rất nhiều, cái nóng bức của cuối hè như được gột rửa, không khí mát mẻ mùa thu mấp mé quẩn quanh trên từng ngóc ngách. 

Dương Vũ Đằng lấy điện thoại và tai nghe ra, cậu nhét tai nghe vào tai tìm một bài hát để nghe giết thời gian thì chợt một đôi giày da màu nâu dừng lại trước mặt.

Cậu ngẩng đầu lên, nhìn thấy người đó đang cầm ô, tiếng nhạc còn chưa kịp phát, đã nghe thấy tiếng mưa càng lúc càng to và giọng nói ngạc nhiên của người đó.

“Vũ Đằng!” Người kia dường như không ngờ trước cuộc gặp đỡ này, thế nhưng sự vui vẻ đã lẹ làng thế chỗ cho sự ngạc nhiên, trong mắt anh ta hiện lên ý người, “Tình cờ quá, sao em lại ở đây?”

Dương Vũ Đằng cũng không ngờ sẽ gặp được người này, nghĩ đến tin nhắn hôm trước nhận được, cậu hơi thất thần: “Em với anh rể định qua nhà hàng gần đây ăn cơm, trời mưa to nên anh ấy đi mua dù rồi. Còn anh thì sao?”

“Anh cũng định đi ăn trong khu này đấy, em muốn mình đi chung luôn không? Anh tính hỏi em mai có thể gặp không, ai ngờ hôm nay có duyên ghê.” Người con trai cũng đi vào mái hiên, để dù xuống hỏi: “Tôi nay em ăn ở đâu? Hỏi anh rể em xem đi chung tiện không, có anh với hai người bạn nữa, đông mới vui.”

Dương Vũ Đằng do dự một chốc, chân cậu hơi nhích ra ngoài, trước khi cậu bước ra khỏi mái hiện đã nghe thấy giọng Lâm Tử Hoành.

“Vũ Đằng, chờ có lâu không?” Lâm Tử Hoành che một cái ô màu đen, bên trên là logo của Patek Philippe*. Anh đến gần, dù biết rõ Dương Vũ Đằng đang đứng dưới mái hiên anh vẫn nghiêng ô về phía cậu, nhướng mắt liếc anh chàng bên cạnh rồi hỏi: “Hai người quen nhau à?”

*Patek Philippe & Co. là một nhà sản xuất đồng hồ đeo tay và đồng hồ bỏ túi cao cấp của Thụy Sĩ, được thành lập năm 1851 có trụ sở tại Geneva và thung lũng Joux. Hãng thiết kế sản xuất đồng hồ và bộ chuyển động đồng hồ, trong đó có những chiếc đồng hồ cơ cực kì tinh xảo.

 Dương Vũ Đằng giới thiệu: “Đây là đàn anh thời đại học của em, Khương Ngạn Phong, vừa hay gặp nhau ở đây.”

Khương Ngạn Phong chìa tay ra: “Xin chào chủ tịch Lâm, nghe danh đã lâu.”

“Ừm, xin chào.” Lâm Tử Hoành cũng bắt tay lại. Nhưng ánh mắt chỉ dịu dàng nhìn Dương Vũ Đằng, anh hỏi cậu: “Em đói chưa?”

“Không đói lắm ạ.”

Khương Ngạn Phong cười, mở lời: “Tôi vừa hay định hẹn Vũ Đằng trước khi nhập học gặp nhau, hôm nay lại trùng hợp gặp được em ấy. Nhóm tôi còn 2 người nữa, anh có phiền khi chúng tôi cùng ăn chung không?”

Lâm Tử Hoành nghe xong thì cười: “Không sao, Vũ Đằng chắc cũng muốn được ăn chung với bạn bè mà.”

Dương Vũ Đằng cũng không biết có gì mà cứ cảm thấy sượng sượng sao ấy, mưa mỗi lúc một to rồi, trời cũng tối hơn. Mấy cửa hàng sau lưng Lâm Tử Hoành cũng dần bật đèn, trong màn mưa ánh sáng xanh đỏ có vẻ mờ ảo hơn ban ngày nhiều. Còn có cả sự trống trải và cô đơn.

Cậu nói: “Em sao cũng được, anh rể cứ sắp xếp đi.”

Lâm Tử Hoành cười bảo với Khương Ngạn Phong: “Vậy cậu cứ hẹn bạn đến đi, ở nhà hàng Bá Tước ấy, đến thì báo tên tôi với phục vụ là được. Trời mưa lạnh tôi sợ Vũ Đằng sẽ cảm, chúng tôi đi trước.”

 Khương Ngạn Phong đáp: “À đúng đúng đúng, để tôi gọi họ, lát gặp.”

Đến khi Khương Ngạn Phong đi qua một bên gọi điện, Lâm Tử Hoành giơ tay ôm vai Dương Vũ Đằng, một tay còn lại của thì anh cầm ô, bàn tay anh rất ấm, cậu có thể cảm nhận được độ ấm đó qua lớp áo sơ mi, cậu nghe anh thấp giọng hỏi mình: “Có lạnh không?”

“Không ạ, trời mưa thế này mát hơn ban ngày nhiều.” Dương Vũ Đằng đi theo anh về phía trước, thấy đèn giao thông nhấp nháy, băng qua con đường lát đá xám xanh, thấy Lâm Tử Hoành không nói gì, cậu có hơi thấy lạ, hỏi: “Anh rể, anh sao thế?”

Lâm Tử Hoành nói: “Không có gì, anh đang nghĩ chuyện lúc nãy thôi. Khương Ngạn Phong đó với em khi còn học đại học thân nhau lắm sao?”

Dương Vũ Đằng suy nghĩ một chút rồi nói: “Cũng được, hồi đó anh ấy là tay trống trong ban nhạc còn em là hát chính, nên tính ra thân hơn những người khác.”

“Tình bạn học đường là đáng quý nhất đấy. Trước giờ ít nghe em kể chuyện ở trường, xem ra cậu ta đối xử với em cũng không tệ nhỉ.” Dương Vũ Đằng cười nhẹ một tiếng, giống như rất hài lòng: “Thế anh đúng là nên mời cậu ta một bữa ra trò rồi, cảm ơn người ta cho đàng hoàng.”

Dương Vũ Đằng nói: “Cũng không cần khách sao vậy đâu anh.” Nói tới đây cậu chợt không biết phải nói gì tiếp, thế nên lời nói trở thành một câu cảm ơn: “Cảm ơn anh rể.”

“Cảm ơn anh làm gì chứ?” Lâm Tử Hoành liếc cậu một cái, cánh tay gần như ôm trọn người trong vòng tay, giọng anh nữa thật nữa đùa, “Lần sau em còn thế nữa là anh giận đấy.”

Dương Vũ Đằng cũng không biết bắt đầu từ khi nào, quan hệ của cậu và Lâm Tử Hoành đã không còn là người ngoài nữa. Cơ mà cậu không muốn nói tiếp vấn đề khó xử này với anh.

Lúc đến trước cửa nhà hàng Bá Tước, phục vụ giúp hai người cất ô, dẫn thẳng vào phòng đã đặt trên tầng 3. 

Sau khi ngồi xuống, một cơn gió thôi qua, Dương Vũ Đằng ngứa mũi hắt hơi một cái.

“Lạnh sao?” Lâm Tử Hoành nhíu mày, nói với phục vụ: “Nấu một bình trà gừng nóng mang lên đây, lúc đi ra nhớ đóng cửa.”

“Em không sao, chỉ ngứa mũi chút thôi mà.”

“Em đó, để đến khi phát ốm ra thì muộn rồi.” Anh xoa xoa bàn tay cậu trong tay mình, nó đã ấm hơn nhiều rồi, tuy biết nhiệt độ cơ thể của Omega thấp hơn Alpha nhưng anh vẫn có hơi đau lòng, “Chuyển mùa thời tiết thay đổi nhanh quá, đến khi em nhập học chắc sẽ còn lạnh hơn đấy, tối ngủ đừng mở điều hoà nữa.”

Đang nói, trà gừng được bưng lên, Lâm Tử Hoành rót cho cậu một ly để trước mặt, một lúc sau Khương Ngạn Phong và bạn bè cũng đến. Trong ba người, trừ Khương Ngạn Phong là Alpha ra, hai người còn lại là Beta, Dương Vũ Đằng cũng không quen nhưng họ ít nhiều gì cũng đã nghe danh Lâm Tử Hoành, chào hỏi rất khách sáo, sau khi ngồi xuống thì bắt đầu gọi món.

“Quê tôi vốn ở đây, nghe lúc nghe Vũ Đằng nói sẽ đến đây học thạc sĩ tôi mới biết quan hệ của chủ tịch Lâm với em ấy cơ.” Khương Ngạn Phong rất hào hứng, từ khi ngồi vào bàn đã nói không ngừng, “Ngày xưa Vũ Đằng ở trường kín tiếng lắm, nếu không phải nhờ chung nhóm nhạc chắc tôi cũng không biết nhà em ấy ở đâu, làm gì luôn.”

Một người bạn ngồi bên cạnh lên tiếng: “Cậu cũng kín tiếng mà, nhà họ Khương gia tài tiền tỷ, sản nghiệp to thế mà, vai năm nữa biết đâu bọn này sẽ phải gọi cậu là chủ tịch Khương luôn cho xem.”

“Ôi, công ty nhà tôi làm sao so với công ty của chủ tịch Lâm được chứ, các cậu đừng có làm tôi mất mặt.” Khương Ngạn Phong xua tay: “Vả lại tôi nghĩ kĩ rồi, chẳng phải còn có anh hai tôi sao, sau này anh ấy tiếp quản công ty, tôi tự mở một công ty của riêng mình, ung dung tự tại cho sướng, khỏi bị ai dòm ngó.”

Khương Ngạn Phong vừa nói vừa nhìn Dương Vũ Đằng, cậu nhận ra ánh mắt của anh ta, cũng cười cười đáp lại.

Lâm Tử Hoành ngồi bên cạnh nhìn thấy, không lên tiếng.

“Đúng rồi Vũ Đằng, tuần sau em phải tập trung đó, quản lý kí túc xá trường là bà con của anh, để anh bảo chú ấy sắp xếp cho em ở phòng riêng trong kí túc xá, vậy sẽ tiện hơn.” Khương Ngạn Phong gõ gõ lên di động, ý cười tràn đầy trên gương mặt đẹp trai, “Chờ anh nhắn cái nha.”

“Dạ, làm phiền anh…”

“Vũ Đằng sẽ không ở lại trường.”

Lâm Tử Hoành và Dương Vũ Đằng người trước người sau lên tiếng, vẻ mặt của mọi người đều ngạc nhiên. Trừ Lâm Tử Hoành, anh cầm bình trà lên rót vào cốc cho Dương Vũ Đằng, nói: “Em ấy sẽ ở nhà tôi, mỗi ngày tan học xong sẽ về, chuyện này tôi đã sắp xếp xong xuôi với ban giám hiệu.”

Nói xong, anh quay qua cười trước ánh mắt mở to của Dương Vũ Đằng, anh vỗ vỗ mu bàn tay Dương Vũ Đằng bảo: “Ăn đi.”

 

Tối hôm đó khi quay về nhà, ngoài trời vang lên tiếng sấm, Dương Vũ Đằng không nói lời nào, đi thẳng lên lầu, đóng cửa lại, cách một tiếng, vặn chốt khoá.

Lâm Tử Hoành đứng ngoài cửa, muốn gõ nhưng cuối cùng lại thôi, anh trầm mặc quay về phòng mình.

Rèm cửa trong phòng chưa kéo, bên ngoài lớp kính thuỷ tinh là bóng đêm vô tận, thi thoảng là một tia sáng trắng loé lên, chói mắt.

 

Chương 8

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận