[GDGTNT] 4

Chương 4

“Cậu giả heo ăn hổ à?”

“Em ấy là độc nhất vô nhị.”

 

Dưới sự kiên quyết của Dương Vũ Đằng rằng mình không muốn nuôi thú cưng, Lâm Tử Hoành cuối cùng mới chịu từ bỏ suy nghĩ dẫn cậu đến pet shop, cơ mà anh cũng không lái xe về nhà. Dương Vũ Đằng nhìn thấy cảnh sắc lạ lẫm hai bên đường, hỏi: “Còn phải đi đâu hả anh?”

Đồ cần mua, Lâm Tử Hoành đều đã dặn bên cửa hàng giao đến địa chỉ nhà hết rồi, anh nghe cậu hỏi thì đáp: “Đi ăn cơm, còn mua cho em tinh dầu bạc hà nữa.”

 Ăn cơm? Dương Vũ Đằng tròn mắt, nhìn thấy đồng hồ trên xe đã chỉ hơn 11h rồi, hoá ra hôm nay cậu không chỉ lãng phí tiền bạc còn xài sang cả thời gian.

Xe chạy ra hướng ngoại thành tầm nửa tiếng thì đến một resort, Lâm Tử Hoành lái xe vào cổng, xuống xe đưa chìa khoá cho bảo vệ, dẫn Dương Vũ Đằng vào trong, anh hỏi lễ tân: “Hứa Minh Kiệt đâu? Còn đang chơi bài à?”

Lễ tân cười nói: “Đang đánh Texas hold ’em* ạ, cậu nói là chưa đói, muốn chờ ngài đến rồi mới ăn.”

(*Texas hold ‘em là một trong những biến thể phổ biến nhất của game bài Xì Tố, trong đó mỗi người chơi được chia 2 lá bài tẩy và sẽ phải kết hợp với 5 lá bài chung trên bàn chơi để tạo ra kết hợp 5 lá mạnh nhất có thể.)

Lâm Tử Hoành nắm tay Dương Vũ Đằng, dẫn cậu vào trong, giải thích: “Đây là resort của bạn anh, nó nói nhảm mà nói dai lắm. Lát nữa nó có nói gì với em thì em cứ coi như không nghe, không hiểu, mặc kệ nó.”

Hai người đi vào trong xong, nhân viên lái một chiếc xe điện đến, sau khi lên xe chừng ba bốn phút, xe ngừng trước một cách cổng lộng lẫy. Hai cô gái đứng ở đó mỉm cười mở cửa cho họ.

Trang trí bên trong lấy chủ đạo là phong cách cổ điển nước Anh thế kỷ 18, trần nhà được treo những tấm rèm thép, lót dưới sàn là thảm thủ công kiểu Thổ Nhĩ Kỳ màu đỏ sang trong. Một cái bàn dài chạm trổ hoạ tiết chim thiên nga, có bốn người đang chơi bài. Không ai hút thuốc cả nên không khí rất trong lành.

“Nào nào nào, lấy thêm hai cái ghế cho anh Lâm nào, huhu em sắp thua tuột quần rồi này, chỉ có anh cứu được em hoy.”

Một Alpha ngồi chỗ đầu trên bàn nhìn thấy Lâm Tử Hoành thì đứng dậy, ra hiệu ngừng chơi, chạy đến trước mặt Dương Vũ Đằng: “Em là Dương Vũ Đằng đứng không? Anh là bạn thân của nó – Hứa Minh Kiệt. Sau này em có gì mà tìm nó không được thì cứ tìm anh cũng được nha.”

Nói xong, anh ta còn nheo mắt cười đến là chói mắt.

Dương Vũ Đằng chợt hiểu tại sao lúc nãy Lâm Tử Hoành dặn cậu cứ làm như không biết gì.

“Lượn cho nước nó trong.” Lâm Tử Hoành mặt không cảm xúc kéo Dương Vũ Đằng về lại phía mình, hai người ngồi xuống, anh hỏi cậu: “Em từng chơi bao giờ chưa?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Em biết chơ một chút thôi, không rành lắm, các anh chơi đi, em không làm phiền đâu.”

“Đừng lo, ngời không cũng chán mà, chơi cho vui, thua thì anh trả cho em.” Lâm Tử Hoành lấy ra một đống chip cược đặt trước mặt anh và Dương Vũ Đằng, sau đó nói với Hứa Minh Kiệt: “Ngồi xuống đi, nếu mày thua thì để bọn tao đi ăn đấy.”

Hứa Minh Kiệt ngồi xuống, cười hehe nói: “Tao nói cho mày nghe này, từ xưa người ta đã nói rồi, đừng có vội mừng, không ai biết mèo nào thắng mỉu nào đâu.”

Lâm Tử Hoành nhếch môi: “Nói nhiều, chia bài đi.”

Trên bàn này có ông chủ tài chính, chủ tịch tập đoàn bất động sản, chủ ngân hàng và luật sư quốc tế. Dương Vũ Đằng rõ ràng là người nhỏ tuổi nhất, lúc nhận được chip, cậu mím môi nhìn chăm chăm mãi rất lâu, Lâm Tử Hoành định hỏi cậu không hiểu cách chơi à thì cậu đã hỏi anh trước, “Em, em có thể đặt thêm không?”

Lâm Tử Hoành hơi ngạc nhiên, gật đầu cười nói: “Đương nhiên được, muốn thêm thì thêm.”

Những người khác cũng khá ngạc nhiên, dù sao đây cũng chỉ là vấn đầu tiên, còn chưa bao giờ nghĩ một người trẻ còn chưa bao giờ chơi như Dương Vũ Đằng không sợ mất tiền còn muốn đặt thêm.

Thế là để thêm phần kịch tính, mọi người cũng theo: “Thêm thêm thêm, tôi đặt luôn.”

Thế nhưng, ở lượt sau lại không có ai đặt. Dương Vũ Đằng giơ tay ý là cậu muốn cược, Hứa Minh Kiệt cau mày, nói với Lâm Tử Hoành: “Mày không lo cho bạn nhỏ nhà mày à? Tao chuẩn bị tố rồi đấy, màu đỏ nha.”

Lâm Tử Hoành chẳng quan tâm, bài cũng không buồn nhìn: “Mày nói nhiều thế, có theo không?”

Hứa Minh Kiệt nói: “Tao không theo, tao bỏ, tao đang muốn xem khi lật sẽ ra cái gì.”

Kết quả là sau hai lần tố tiếp theo, Dương Vũ Đằng vẫn không bỏ, thay vào đó cậu theo càng quyết liệt hơn, ông chủ ngân hàng Kiko ngồi bên kia không tin sẽ có phép màu. Ai ngờ khi Dương Vũ Đằng mở bài ra thì trong tay cậu là hai con Ách.

Tất cả mọi người: “…”

“Đù má, đéo tin, giả heo ăn hổ hả?” Hứa Minh Kiệt kêu lên: “Nói là không biết chơi mà.”

Lâm Tử Hoành cũng là lần đầu tiên nhìn thấy Dương Vũ Đằng chơi bài, rất kinh ngạc, nhéo nhéo mặt cậu, “Em không biết đánh thật đấy sao?”

Dương Vũ Đằng nói: “Em ăn may thôi, lần sau không có đâu.”

Mọi người vẫn không tin vào ma quỷ, tiếp tục mở bài, cuối cùng họ còn thua nhanh hơn lần đầu tiên. Dương Vũ Đằng gần như chiếm thế thượng phong, có mấy người không tin cậu lại may mắn như vậy, khi mở là Ách và K.

Cả hội cạn lời tiếp, Dương Vũ Đằng cười cười nhìn Lâm Tử Hoành nói: “Chỉ là may mắn thôi mà, anh muốn chơi nữa không?”

Ở ván thứ ba, gương mặt Dương Vũ Đằng vẫn không có gì thay đổi, thi thoảng cậu còn mỉm cười, điều này khiến cho người ta cảm thấy thật kinh hãi. Rõ ràng cậu chỉ cược rất ít trong ván này nhưng không ai dám theo, từng người một bỏ quân, chỉ còn lại Lâm Tử Hoành.

Dương Vũ Đằng ngẩng đầu lên hỏi anh: “Anh rể, anh muốn theo không?”

Ngón tay Lâm Tử Hoành gõ gõ bàn mấy cái, lắc đầu, cười đáp: “Thắng thua rõ rồi, anh không theo nữa.”

Cuối cùng mọi người bắt đầu chờ mong, muốn xem xem Dương Vũ Đằng sẽ làm gì với một con xì, lúc cậu chọn bài, gương mặt vẫn là vẻ bình tĩnh không đổi, chọn một con sáu và một con bảy.

Hứa Minh Kiệt suýt nữa tắt thở, câu chửi thề vừa hay chưa thoát khỏi miệng đã bị Lâm Tử Hoành trừng mắt cho nghẹn ngược về.

“U là trời…thiên tài.” Hứa Minh Kiệt thốt lên, xem đồng hồ rồi hỏi phục vụ: “Đồ ăn chuẩn bị xong rồi đúng không? Đi ăn đi ăn, chơi nữa là còn cái nịt luôn đấy.”

Mặt phục vụ méo xệch: “Cậu chủ, đồ ăn vẫn chưa làm xong, hồi nãy cậu kêu sẽ đánh với ông chủ Lâm tầm 1 tiếng lận, nên bên bếp…”

Cả đám người sượng trân, mặt mũi không biết bày ra vẻ mặt gì. Hứa Minh Kiệt đã ngồi trên bàn poker ngần ấy năm, đây là lần đầu tiên gã thua ê chề như vậy. Trong mọi ván, Dương Vũ Đằng đều chơi hết sức bình tĩnh, càng chơi càng mượt mà, trên mặt không lộ bất kì cảm xúc gì. Hơn nữa, Lâm Tử Hoành cũng không phải ngồi không, hết lần này đến lần khác giúp cậu gài bài, hết vòng này đến vòng khác, không ai thoát được.

“Thắng được bao nhiêu vậy anh?” Dương Vũ Đằng hỏi người bên cạnh: “Có đủ số tiền sáng nay đã tiêu khi mua đồ không?”

Lâm Tử Hoành vốn chẳng để tâm sáng nay đã tiêu bao nhiêu tiền, nghe Dương Vũ Đằng hỏi anh dở khóc dở cười đáp: “Đủ rồi, đủ rồi, em chơi bài giỏi như thế hẳn là nên học tài chính hay kế toán chứ, sao lại học mỹ thuật?”

Dương Vũ Đằng nhìn anh, mím môi: “Học mỹ thuật không tốt ạ? Em không có hứng với tài chính hay kế toán.”

Lâm Tử Hoành đáp: “Ý anh không phải thế đâu, mỹ thuật rất hay, được theo đuổi chuyên ngành mình thích, khi học cũng sẽ vui hơn.”

Địa điểm dùng bữa rất gần phòng chơi bài, đi mấy bước là tới, phong cách phòng này cũng không khác mấy phòng kia, cũng lấy chủ đạo là kiến trúc Anh. 

Các món ăn đều được nấu rất cầu kì và ngon miệng, Dương Vũ Đằng ăn một chút đã no rồi, nghe mấy người kia nói chuyện làm ăn này nọ cậu thấy hơi chán, thế nên lấy điện thoại ra chơi, không nói gì.

Lâm Tử Hoành cũng như nhìn ra được cậu đang buồn chán, thấp giọng nói với cậu: “Resort này của Hứa Minh Kiệt cũng được lắm đó, chỗ chúng ta đang ngồi thì trang trí theo phong cách châu Âu, nếu em đi sang khu khác sẽ gặp phong cách Nhật Bản. Em muốn thì cứ đi tham quan đi, lát nữa anh tìm em sau.”

 “Vâng.” Dương Vũ Đằng gật đầu, rời bàn, ánh trời chiều vừa hay chiếu lên người cậu, thật ấm áp.

Men theo con đường nhỏ cậu đi về phía trước, resort này của Hứa Minh Kiệt chắc chắn là mời một kiến trúc sư rất nổi tiếng đến thiết kế, phong cách của hai khu là hoàn toàn khác nhau nhưng lại hợp nhau đến mức người nhìn không nhận ra mình vừa đi từ khi này sang khu khác.

Cậu đã đi một đoạn khá xa, dưới ánh mặt trời, hàng trúc xanh ươm và hồ nước long lanh loé sáng. Bãi cỏ lớn có một hàng rào trắng, bên kia có hai con ngựa đang thong thả ăn cỏ. Dương Vũ Đằng giơ điện thoại lên chụp mấy tấm ảnh, chẳng cần dùng app cảnh ở đây cũng đẹp xuất sắc. Đúng lúc điện thoại cậu rung lên báo tin nhắn, cậu mở ra xem xong lỡ tay gửi luôn bức ảnh vừa chụp sang.

Thế này thì hơi không hay lắm, Dương Vũ Đằng vừa muốn thu hồi tin nhắn, bên kia đã trả lời rất nhanh, “Em đang ở resort của Hứa Minh Kiệt à?”

Dương Vũ Đằng không biết tại sao người kia lại nhìn ra: “Đúng rồi, sao anh biết?”

“Anh quen với em họ của anh ta, có được cậu ta cho xem ảnh rồi, hôm nay khi nào em về? Anh gặp em được không?”

Dương Vũ Đằng nhìn giờ, nghĩ thấy ở đây cũng khá xa trung tâm thành phố, bèn nói: “Hôm nay chắc không kịp rồi, hôm khác đi, cũng giờ như cũ nhé.”

Tin nhắn gửi xong, mấy phút sau đã trả lời, là một tin nhắn thoại: “Được, em nói sao cũng được, tới đó sẵn ra mắt anh rể em luôn, dù sao thì sớm muộn gì cũng gặp mà.”

Dương Vũ Đằng sững lại, đứng yên không biết trả lời tin nhắn này như thế nào, đang rối thì nghe được tiếng của Lâm Tử Hoành và Hứa Minh Kiệt ở sau lưng, chắc là họ đã ăn xong, đang đi dạo.

Chỗ cậu đứng có một hòn non bộ, bên cạnh là một cái ghế đá để khách có thể ngồi ngắm cảnh, Dương Vũ Đằng ngồi xuống ý là chờ họ luôn. Không ngờ hai người đi đến gần hồ thì đột nhiên dừng bước, chắc là đang hút thuốc.

“Ê mày, nhà họ Dương đang tính toán cái gì vậy? Đưa con trai nhỏ sang nhà mày thật sự chỉ là để đi học đơn giản thế à?” Trong giọng nói của Hứa Minh Kiệt có mang theo mấy phần châm chọc, “Còn là Omega nữa chứ.”

Lâm Tử Hoành nói: “Omega thì sao? Chuyện này không liên quan đến mày, khỏi cần mày lo.”

Dương Vũ Đằng không ngờ mình thế mà lại như đang nghe lén chuyện riêng của người ta, mặc dù đối tượng họ nhắc đến là cậu, nhưng cậu cứ cảm thấy có gì đó không hay. 

Cậu đứng lên chuẩn bị rời đi thì bỗng nghe Hứa Minh Kiệt nói tiếp.

“Cái hôn ước đó của mày với nhà họ Dương tính ra đâu có tính, vợ chưa cưới của mày cũng mất rồi, nhà đó còn không chịu buông tha cho mày sao? Cơ mà tao thấy cậu nhóc đó được phết, còn đẹp hơn cô chị ngày xưa, mày cũng thính thích rồi đúng không? Nói thật với tao đi,tao sẽ không cười mày đâu.”

Bước chân của Dương Vũ Đằng chết lặng tại chỗ, giống như tất cả trọng lượng đều dồn xuống chân khiến cậu không nhấc lên nổi, lòng cậu rối ren, vừa muốn rời khỏi thật nhanh vừa lại muốn nghe tiếp Lâm Tử Hoành sẽ nói gì.

Ánh mặt trời đã gay gắt hơn, từ trên cây cao rọi xuống, không có một chút gió nào thổi qua, cậu nghe thấy giọng nói trầm ấm của Lâm Tử Hoành từ sau tảng đá truyền đến tai mình.

“Tao không thích mày so sánh như vậy, em ấy và chị mình là hai người hoàn toàn khác nhau.” Lâm Tử Hoành như đang rít một hơi thuốc, lời nói ngừng lại một chút, lát sau lại vang lên, giọng điệu vẫn trầm ấm như trước không có gì thay đổi, “Đối với tao, Dương Vũ Đằng là độc nhất vô nhị.”

 

Chương 5

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
4 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Ơ, người bé Đằng gửi tin nhắn cho là … ng yêu em sao🤭🥺
Vậy là bé nó vốn ko có cảm tình gì với Tử Hoành?!😢

PICACHU
PICACHU
10 tháng trước
Trả lời  Pipo1211

Chuẩn bị ngược nữa rồi. Nghĩ tới cảnh dẫn ng yêu đến giới thiệu..chòi ơi.😢😢😢

Daisuki
Daisuki
10 tháng trước

Ui trời lại là ông Minh Kiệt tấu hài quá kkk

Nguyên
Nguyên
8 tháng trước

Tốt nhất là không nên nghe sau lưng chuyện người ta bàn về mình. Vì dù nội dung ra sao thì cũng chửi tự mình khó chịu thôi. Nhiều chuyện mình tự hiểu là được, nghe qua miệng người khác chói tai lắm. Mình có kinh nghiệm mấy lần rồi nên biết :))