[GDGTNT] 37

Chương 37

“Bọn họ bắt nạt anh thì làm sao bây giờ? Em phải bảo vệ anh chớ.” 

“Bắt đầu rồi”

 

Lâm Tử Hoành bị sự chủ động của cậu thổi bùng màu nóng, anh ôm lấy sau đầu cậu rồi hôn, tay Dương Vũ Đằng chu du trên những đường nét cơ bắp, chậm rãi đi xuống, bàn tay lành lạnh luồn vào trong quần anh, kéo quần xuống, gậy thịt nóng hổi cương cứng được cậu nắm trong tay, Lâm Tử Hoành bắt đầu phát ra tiếng thở gấp.

Dương Vũ Đằng quỳ giữa hai chân anh, đôi mắt nhìn anh chăm chú, cúi đầu ngậm lấy gậy thịt đã cương cứng, nhấm nháp từng chút đầu khấc, bờ môi mềm mại từ từ đã ngậm trọn lấy hai phần ba.

“Ưm…” Lâm Tử Hoành rên lên một tiếng, anh dựa vào đầu giường, tay nắm lấy cái gối đầu để qua một bên, anh chỉnh ánh sáng cho đèn ngủ sáng hơn một chút, nhìn rõ hơn động tác của Dương Vũ Đằng.

Tóc đen trước trán cậu rũ xuống, theo động tác lên xuống mà rung rinh, quần áo trên người khi nãy hôn môi đã được cởi ra một nửa, áo sơ mi rơi hờ trên bờ vai. Dưới ánh đèn da thịt càng thêm trắng mịn, lúc chạm vào chắc chắn sẽ mềm như nước chảy

Dương Vũ Đằng mút mát dương vật anh một hồi, gương mặt và vành tai đều đỏ, cậu ngẩng lên nhìn Lâm Tử Hoành, đôi mắt ngập nước, xinh đẹp lại quyến rũ: “Anh có thích không?”

Ánh mắt Lâm Tử Hoành thâm sâu, trên mặt đầy ham muốn: “Thích, không được nữa thì đừng làm, họng em sẽ đau đấy.”

Dương Vũ Đằng nghe xong thì cười, mặc kệ anh, tiếp tục cúi đầu nuốt lấy gậy thịt thi thoảng còn mút túi tinh, ngón tay bao quanh dương vật, từ đầu khấc đến tận gốc, chẳng mấy chốc miệng cậu đã tràn ngập mùi pheromone của Alpha. Đây là mùi Tequila làm người ta yên tâm, hoocmon giống đực khiến Dương Vũ Đằng choáng đầu, cậu đỏ mặt nuốt lấy cả cây, quy đầu chạm đến nơi sâu nhất trong họng, pheromone đậm đặc trong miệng, cậu cảm thấy thứ đó càng lúc càng to hơn.

“Đừng nghịch nữa, em bé qua đây nào.” Bàn tay Lâm Tử Hoành lần đến mông cậu, mượn chất lỏng chảy ra từ hậu huyệt, ngón tay thử cắm vào một chút, chẳng bao lâu ngón tay lẫn bàn tay đều dính đầy chất dịch, “Em còn nghịch tiếp anh ra rồi thì lát còn gì bắn vào trong cho em hửm.”

Anh để Dương Vũ Đằng quỳ trên giường, muốn eo cậu thấp xuống, mông nâng lên, ba ngón tay lần lượt đưa vào di chuyển, thấy vai cậu run rẩy, Lâm Tử Hoành không khỏi đau lòng chồm lên hôn sau tai cậu, vừa dỗ vừa đẩy dương vật thẳng cứng vào trong.

Chiếc eo mềm của Omega được anh ôm trọn vào lòng, vách thịt mềm mại hút chặt tính khí nóng hổi, Lâm Tử Hoành càng cắm càng hăng, anh trải từng nụ hôn từ dái tai đến vai cậu, tấm lưng trắng kia thoáng cái đã lưu lại những vết đỏ tươi, xung quanh còn vương chút nước bọt.

“Lúc nãy em muốn anh làm gì? Nói lại lần nữa xem.” Lâm Tử Hoành vừa lau mồ hôi cho cậu vừa cười xấu xa: “Anh không nhớ lắm, lỡ làm sai em đừng nổi giận với anh.”

Dương Vũ Đằng bị anh cắm rút không ngừng, um a một câu cũng chẳng thể nói thành lời, cậu cố không để ý đến những lời Lâm Tử Hoành thì thầm bên tai. Nhưng Lâm Tử Hoành lại cứ lặp đi lặp lại, mạnh mẽ di chuyển một hồi lâu, thấy cậu vẫn không trả lời, anh lật người cậu lại, tách hai chân Dương Vũ Đằng gác lên vai mình, vừa nắc vừa dỗ dành: “Em bé, nói lại một lần nữa có được không?”

Động tác bên dưới liên tục không ngừng. Anh vỗ về eo cậu. Cơn khoái tình dường như sắp vượt khỏi đỉnh đầu, làm Dương Vũ Đằng nghẹt thở. Cậu ngửa ra sau, tạo thành một đường cong cực đẹp, mơ hồ có thể nhìn thấy những mạch máu ở cô, gương mặt đỏ và da thịt trắng ngần tạo thành một vẻ lộng lẫy và mong manh.

“Chậm…chậm một chút…” Dương Vũ Đằng rên rỉ, mong anh sẽ buông tha cho mình, “Khó chịu…”

“Khó chịu hay là không đủ.” Lâm Tử Hoành càng nắc mạnh hôn, nhưng vẫn nhớ giờ không phải kì phát tình của cậu, nên không cắm vào khoang sinh sản. Chỉ chạm lên vách thịt mềm bên ngoài khoang, phút chốc Omega cứng người, Lâm Tử Hoành hôn cậu an ủi: “Đừng sợ, đừng sợ, anh không cắm vào…”

Như lạc trong sương mù, Dương Vũ Đằng đã chẳng còn để ý đến xấu hổ, cậu ôm lấy cổ anh, hai chân siết lấy eo Lâm Tử Hoành, giọng nói oà lên như khóc: “Bắn vào trong…anh xã bắn vào trong…”

Lâm Tử Hoành cực kì hài lòng, hôn cậu thật mạnh, mạnh mẽ cắm vào nôi sâu nhất xong, bắn toàn bộ tinh dịch nóng bỏng vào trong. Đã nhịn rất nhiều ngày, lượng tinh dịch vừa đặc vừa nhiều, tuy không kết dịch cũng bắn rất lâu, bắn tinh xong rồi dương vật chỉ mềm đi một chút.

Khẽ di chuyển một chút ở bên trong, cơ thể Dương Vũ Đằng run rẩy từng hồi xong, anh mới từ từ rút ra.

“Không được rút…” Mắt Omega đỏ hồng ngẩng lên, nhìn anh, giọng nói như lông quét qua lòng Lâm Tử Hoành: “Sẽ chảy ra mất…”

Lòng Lâm Tử Hoành mềm nhũn, anh ôm cậu, hôn không ngừng, cười nói: “Em bé, không sao đâu, sẽ có mà, em đừng cứ lo lắng chuyện này nữa.” 

Dù anh đã nói như vậy, nhưng Omega vẫn cực kì cố chấp, ôm eo anh không cho rút ra, hai người cứ giữ tư thế này hơn 10 phút đồng hồ, Lâm Tử Hoành nói nếu còn siết nữa anh sẽ cứng lên đấu, cậu mới thả lỏng người ra, muốn xuống giường đi tắm nhưng đã bị Lâm Tử Hoành ôm ngược về, cười: “Không thì mình làm một lần nữa cũng được.”

Mặt Dương Vũ Đằng càng đỏ, chẳng dám nhìn anh, lòng hối hận vô ngần vì đêm nay đã chủ động.

Nhưng cũng may anh chỉ đùa thôi, không hề điên cuồng mà làm thêm một lần nữa, lúc tắm xong nằm lên giường, Dương Vũ Đằng nghe anh nói: “Anh hẹn với chú hai gặp mặt ăn cơm, tối mai, em muốn đi với anh không?”

Dương Vũ Đằng chẳng buồn suy nghĩ, đáp ngay: “Ừm, em đi với anh.”

“Ông ta đã sai người đi điều tra bệnh viện ở Tây Ban Nha, tuồn ra một tờ kết quả thật giả lẫn lộn, đến giờ e là ông ta sẽ không ngại gì mà nói ra những điều không nể mặt ai, anh sợ em nghe thấy rồi khó chịu.” Lâm Tử Hoành trầm giọng nói tiếp: “Ý anh hỏi em hôm nay, thực ra là anh muốn nói, tự anh có thể giải quyết được hết, không thì thôi em đừng đi.”

Dương Vũ Đằng nói: “Em có yếu đuối thế đâu, hơn nữa em mà không đi, bọn họ bắt nạt anh thì làm sao bây giờ? Em phải bảo vệ anh chớ.” 

Lâm Tử Hoành cười, ừ một tiếng rồi nói: “Em muốn bảo vệ anh à?”

“Chứ sao.” Dương Vũ Đằng nhìn anh, cũng cười theo, cậu dựa sát vào anh, nói: “Vậy nha, đi chung, trước đây chẳng phải đã nói có chuyện gì cũng phải giải quyết cùng nhau sao? Chuyện này, em tin tưởng hoàn toàn vào năng lực của anh, nên để em đi theo anh ra oai tí nha. Dù sao thì chú hai anh cũng là vì con nuôi của ông ấy thôi, nhìn thấy em chắc chắn sẽ chướng mắt lắm cho coi, đến lúc đó em với anh làm cho ông ta tức chết luôn.”

“Được.” Lâm Tử Hoành hôn cậu, trầm giọng: “Nghe theo lời em, vợ chồng đồng tâm, dời non lấp biển, có gì cũng sẽ cùng nhau vượt qua.”

Thoáng cái đã đến ngày hẹn, Lâm Tử Hoành đi đón Dương Vũ Đằng tan học về xong lái xe thẳng đến nhà hàng, thư kí không đặt nhà hàng của nhà họ Lâm, mà đặt bữa tại nhà hàng Black Pearl One Diamond có cảnh đêm đẹp nhất thành phố.

“Ăn ở nhà hàng của nhà, ông ấy e là chắc chắn kiếm chuyện. Ra ngoài tốt hơn, phải biết cân nhắc thể diện.” Lâm Tử Hoành nói xong thì dừng xe, rút chìa khoá. Xuống xe đưa cho bảo vệ xong, anh mỉm cười khoác vai Dương Vũ Đằng đi vào: “Mà nếu ông ta muốn chết thì anh cũng bó tay.”

“Từ bé em cứ luôn nghĩ tình cảm gia đình ở nhà em là nát bét lắm rồi, nhà họ Lâm bên anh là gia đình mẫu mực truyền thống, anh chị em trong nhà phải yêu thương đoàn kết với nhau, em còn rất hâm mộ nhà anh đó.” Dương Vũ Đằng thở ra một hơi: “Ai ngờ nhà anh còn phức tạp hơn nhà em nữa, yêu quý gì nhau đâu.”

Lâm Tử Hoành nói: “Gia tộc lớn, tình thân là thứ quý báu nhất cũng là thứ rẻ mạt nhất, nói thật chị em không mất sớm, anh nghĩ hai chị em em sẽ có cơ hội hiểu nhau nhiều hơn đấy, mặc dù cô ấy kiệm lời nhưng là người rất tốt.”

Hai người đứng chờ thang máy, Dương Vũ Đằng yên lặng một hồi, thở ra một hơi, nhìn những ngôi sao ngoài cửa nói: “Có lẽ chị đang ở trên trời nhìn chúng ta.”

Lâm Tử Hoành chớp mắt: “Anh thấy chắc cô ấy không rảnh nhìn chúng ta đâu, chẳng phải đã được ở cạnh người mình yêu sao, bây giờ không chừng đã có một lễ cưới trên thiên đường rồi, hạnh phúc không thua gì chúng ta đâu, ngày nào cũng vui vẻ yêu thương, làm gì có thời gian nhìn mình chứ.”

Không khí căng thẳng đã bị lời của Lâm Tử Hoành làm tiêu tan, Dương Vũ Đằng dở khóc dở cười, lúc này cửa thang máy mở ra, hai người lần lượt đi vào, mấy giây sau cửa lại mở ra, tầng này đã được bao hết.

Lúc Lâm Tử Hoành và Dương Vũ Đằng đi vào phòng, đã nhìn thấy chú hai và thím hai đã đến, còn có con trai chú hai, ngoài ra còn có cô gái đã từng gặp ở nhà chính lần trước ăn vận trang điểm kĩ càng – Lạc Nhi.Vừa thấy Dương Vũ Đằng, ánh mắt cô ta đã hiện rõ khó chịu, tuy thế cô ta lại trở về dáng vẻ thiện lương rất nhanh, cười ngọt ngào nhìn Lâm Tử Hoành.

Thực sự chẳng hiểu cô gái này đang nghĩ gì nữa, Dương Vũ Đằng khẽ lắc đầu, cho dù không có cậu ở đây, ba của cô ta cũng đã tính xong chuyện tranh quyền với Lâm Tử Hoành rồi, sao cô ta còn có cái suy nghĩ mình sẽ được kết hôn với anh nhỉ.

Chẳng lẽ đây là kiểu khôn nhà dại chợ ấy hả?

“Tử Hoành.”

Chú hai đứng lên, đưa tay chỉ vị trí chủ toạ, cười cười: “Con ngồi đi.”

Lâm Tử Hoành cũng không khách sáo, gật đầu mỉm cười, vẫn giống như trước đây khi ở nhà chính họ Lâm, anh bảo Dương Vũ Đằng ngồi bên phải mình, bên trái anh là chú hai, theo sau nữa là thím hai, em họ và Lạc Nhi.

Mà giữa Dương Vũ Đằng và Lạc Nhi, vừa hay sao là hai chỗ trống, vạch ra một khoảng cách rất xa.

“Tử Hoành, hôm nay ngồi ăn cùng nhau đều là người nhà cả, chúng ta cứ ăn tự nhiên, chú thấy mình chẳng nên câu nệ làm gì, có việc cứ nói thẳng ra để giải quyết.” Uống xong mấy ngụm trà, chú hai cười nói tiếp: “Mà có gì giấu giếm đâu, họ hàng ruột thịt mà.”

Lâm Tử Hoành gật đầu: “Chú hai nói phải, ăn thôi, vừa ăn vừa nói.”

Thím hai bên kia vừa húp canh vừa hỏi: “Các con mới đi Tây Ban Nha về đấy nhỉ? Khí hậu bên đấy tốt không?”

“Tốt lắm ạ.” Dương Vũ Đằng đáp, “Trời trong gió mát, cảnh cũng đẹp.”

“Nghe đâu lúc bên đó bị ốm nhỉ, giờ con đã khoẻ chưa? Thím hai cười nói: “Tử Hoành đúng thật là thương con, vừa nghe con ốm, nó đã bay sang ngay, Tây Ban Nha xa thế kia cũng không ngại vất vả.”

Lâm Tử Hoành buông đũa xuống hỏi: “Ai nói với thím chuyện Vũ Đằng bị ốm vậy?”

Thím hai sửng người, ngại ngùng cười cười: “Thím nghe nói thôi, dạo này nhiều chuyện quá, sao mà nhớ ai nói đâu. Với cả Omega của con không khoẻ, cậu ấy dù gì cũng là người nhà họ Lâm rồi, chú thím là quan tâm con cháu thôi, chẳng lẽ không đúng sao?” Thím hai thở dài một hơi, lại nói: “Tử Hoành, con yêu thương chiều chuộng Omega của mình không có gì sao, nhưng có những chuyện không thể tuỳ hứng được, đặc biệt là chuyện người thừa kế của gia tộc.”

Bắt đầu rồi, Dương Vũ Đằng thầm nghĩ.

Cậu không nhìn chú hai, đứng lên múc cho Lâm Tử Hoành một bát cháo tổ yến, đặt xuống trước mặt anh xong thì múc cho mình, sau khi ngồi xuống đàng hoàng thì bắt đầu ăn.

Lâm Tử Hoành lạnh lùng nói: “Chuyện người thừa kế thì sao?”

“Chú vốn định anh xong mới nói, nhưng nói luôn rồi thì có thứ muốn cho con xem.” Chú hai nhận một tờ giấy thím hai đưa cho, hẳn là tờ kết quả đã chụp gửi cho ba Dương, ông ta đưa ra trước mặt Lâm Tử Hoành, ai ngờ Lâm Tử Hoành không thèm xem, chỉ để bừa lên bàn, chú hai gắt giọng: “Con xem đi, cậu ta đã như vậy, con làm sao kết hôn với cậu ta được.”

Lâm Tử Hoành chẳng buồn chớp mắt, chỉ uống một hớp rượu, cười, nhìn qua Dương Vũ Đằng nói: “Vị được quá, để về nhà anh bảo đầu bếp học nấu món này.”

Dương Vũ Đằng nói: “Được thôi, chỉ cần không phải anh nấu là được.”

Hai người cười cười nói nói, như hoàn toàn chẳng nghe thấy lời nói của chú hai, đứa em họ đứng phắt dậy kêu: “Anh cả, ba em nói chuyện với anh kìa, anh đã thấy thứ đó chưa?”

“Cái gì?” Lâm Tử Hoành liếc qua, đôi mắt như đinh, mang theo lạnh lùng, cậu em thấy thế thót cả tim tằng hắng một cái, tự động ngồi xuống, lẩm bẩm: “Không…không có gì.”

“Tờ kết quả đó, mọi người lấy ra từ đâu, tôi không có hứng biết, đây là cấu thành tội xâm phạm quyền riêng tư của người khác, chuyện này nói với luật sư sẽ hay hơn.” Lâm Tử Hoành như chẳng có hứng ăn cơm nữa, anh dựa người về phía sau, hai tay đặt trên đùi, ngón tay hơi cong lại, nhìn chú hai cười: “Chuyện này vốn cũng chẳng cần đến tay mọi người, nhưng hôm nay đã ngồi ở đây rồi, thế tôi cũng nên nói rõ. Bất luận sau này tôi và Vũ Đằng có con hay không, tôi cũng chỉ kết hôn với duy em ấy, chuyện của tôi, không đến phiên các người xía vào.”

Chú hai gầm ghè: “Xem ra cậu đã biết từ lâu rồi nhỉ? Cậu cưới về một Omega không thể sinh con, đây không chỉ là chuyện của riêng cậu mà là chuyện của cả nhà họ Lâm. Tử Hoành, nhà họ Lâm không phải của mình cậu, tôi cũng có cổ phần, chúng ta là máu mủ ruột rà, phải cùng nhau đồng tâm hợp lực. Nhưng nếu cậu cứ muốn kéo gia tộc vào con đường cùng, thì đừng trách chú, chú chỉ vì nghĩ cho tương lai họ Lâm sau này thôi!”

“Thế chú muốn làm gì?” Nụ cười của Lâm Tử Hoành vẫn không đổi, nhìn ông ta, hỏi: “Để con nghe xem chú hai có cao kiến gì đây.”

Chú hai giận điên người, trừng mắt với Lâm Tử Hoành, nói: “Không được cưới Omega này, nghe lời chú, chú giúp cậu chọn một người tốt hơn. Còn không thì cậu không được phép ngồi ở vị trí chủ của họ Lâm nữa. Chú không có ý tham, nhưng đây là việc phải làm, chú nói ra lòng cũng đau lắm.”

 

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận