[GDGTNT] 36

Chương 36

“Ông đã xem tôi là như vậy, thế tôi cũng không cần một người ba như ông”

“Không được phụ lòng em”

 

Sau khi Dương Vũ Đằng hạ cánh thì nhận được điện thoại của ba Dương gọi tới, vừa bấm nút nghe, cậu đã nghe ngay giọng ba mình quát vào điện thoại: “Mày đã làm cái quái gì thế hả, ăn chơi bậy bạ với ai ở Tây Ban Nha, bây giờ người ta gửi cả chứng cứ đến nhà kia kìa. Sao tao lại có đứa con như mày chứ, đúng là nghiệp của nhà họ Dương mà.”

Cậu với Lâm Tử Hoành đang ngồi trong xe, khoang xe rất yên tĩnh chẳng có tiếng động nào, giọng của ba Dương thì to, như xuyên qua tai Dương Vũ Đằng khuếch đại ra ngoài.

Lâm Tử Hoành dường như rất khó có thể tin được ba Dương lại có thể nói với con mình những lời như vậy, nhưng vì anh đang lái xe, nên chỉ nắm lấy cổ tay Dương Vũ Đằng, để điện thoại lên trước, mở loa ngoài.

Ba Dương ở đầu dây bên kia vẫn tiếp tục mắng nhiếc không ngừng: “Nhà họ Dương tuy là không quá giàu có thật, nhưng vẫn còn biết thể diện, tao đưa mày đến chỗ Lâm Tử Hoành cho mày có cơ hội tốt quyến rũ hắn ta, mày không làm được thì thôi. Còn chạy đi Tây Ban Nha chơi bời, có phải mày điên rồi không?”

Lâm Tử Hoành hít sâu một hơi, vẻ mặt đã đen lại, vừa định mở miệng, Dương Vũ Đằng đã đặt tay lên bàn tay anh, thấp giọng hỏi: “Ai đã gửi cái phiếu đó cho ba?”

Cậu vừa xem kĩ tờ phiếu đó lại, tuy tên bệnh viện đúng là tên của bệnh viện cậu đã khám hôm đó thật, nhưng nội dung kiểm tra lại rất mờ và sơ sài, chỉ có thể nhìn thấy đó là kiểm tra của khoa Omega, kết luận là nghi ngờ vô sinh do khoang sinh sản từng bị tổn thương. Nhưng những chỉ số kiểm tra cụ thể đều không có, giống như những thông tin đó không hề tồn tại, chỉ ghi chung chung rồi thành một tờ phiếu kết quả.

“Mày còn mặt mũi hỏi à?” Ba Dương nghiến răng mắng: “Chú hai của Lâm Tử Hoành gửi đấy, chẳng phải mày nói Lâm Tử Hoành chưa chạm vào mày bao giờ sao? Thế cái tờ kết quả đó là sao? Còn là ở Tây Ban Nha, rốt cục là mày lăng loàng với thằng nào mà thành ra như vậy, mày…mày về nhà ngay cho tao!”

Dương Vũ Đằng nghe ba mình dùng những lời khó nghe như vậy chì chiết mình, trái tim lại chẳng có tí cảm giác buồn nào, giống như đã chẳng còn quan tâm gì đến ông ấy từ lâu, cậu mím môi, nói: “Ông ấy gửi cho ba là ba tin ngay à? Mà thôi, ba tin thì tin, nhưng mà ba gọi con về, ba nỡ bỏ mất sự giúp đỡ từ Lâm Tử Hoành sao?”

Ba Dương nói: “Mày còn biết gì là tôn ti trật tự không? Sao mày dám nói với ba mày như thế hả? Để tao báo cho mày luôn là tao có một đứa cháu, xinh đẹp không thua chị mày. Tao sẽ giới thiệu cho Lâm Tử Hoành, nó biết điều hơn mày nhiều. Bây giờ, trước khi cả gia tộc họ Lâm biết thì về nhanh cho tao, đừng có có để danh tiếng cái nhà này bị huỷ hoại vì mày nữa.”

Dương Vũ Đằng không thể chịu được nói: “Đối với ông tôi là cái gì? Ông có xem tôi là con của ông không? Người ta gửi cho ông một tờ giấy, nói cái gì là ông nghe ngay cái nấy sao? Mẹ tôi đúng là điên mới đưa tôi đến trước nhà ông mà.”

“Do mẹ mày lừa tao trước, mới sinh ra mày, từ nhỏ tới lớn, tao đối với mày còn không đủ tốt sao? Mày chỉ là một đứa con riêng trong khi tao tuyên bố với mọi người rằng mày là con trai thất lạc, mày không biết ơn còn làm oán với tao.” Ba Dương ngừng lại lấy hơi rồi nói tiếp: “Tao hẳn phải biết là mày và mẹ mày đều là một loại mà, dòng máu chó đẻ chảy trong người mày, làm sao mà tốt lành nổi chứ?”

Lâm Tử Hoành đỗ xe bên đường, sắc mặt tái mét, cầm điện thoại lên định nói gì đó, nhưng Dương Vũ Đằng lại ngăn anh lại một lần nữa, lắc đầu, môi run run.

Ba Dương không nghe bên kia nói gì, nóng nảy muốn thúc giục, lúc này bên kia lại chen thêm tiếng của bà Dương, nghe đầy vẻ khinh thường: “…Tôi đã nói có sai, giờ vừa lòng ông chưa…” 

Xe dừng lại dưới gốc cây ngô đồng, lá cây đã một tầng vàng úa xếp chồng lên nhau. Dương Vũ Đằng chớp mắt, nắm lấy bàn tay Lâm Tử Hoành, “Ba, đã lâu như vậy rồi, trong mắt ba, con chỉ là một Omega để đối lấy giàu sang về cho ba sao?”

Ba Dương lạnh lùng đáp: “Ý mày hỏi tao câu đó là gì? Chẳng lẽ tao nuôi mày lớn đến ngần này chỉ là do dư cơm thôi à?”

Dương Vũ Đằng khẽ nhắm mắt, như cảm thấy mệt mỏi, lại như nực cười, cậu cắn môi, kìm nén một tiếng cười tự giễu, trả lời: “Ông đã xem tôi là như vậy, thế tôi cũng không cần một người ba như ông, ông muốn làm gì thì làm đi…từ hôm nay trở đi, tôi không phải là con của ông nữa.”

Cậu nói xong, dù là trong xe hay trong điện thoại đều lặng đi. Lâm Tử Hoành không nói gì, chỉ nắm chặt tay cậu hơn, giống như đang nói với cậu, không sao cả, đừng sợ.

“Mày nói cái gì?” Ba Dương mãi một lúc lâu mới lên tiếng, giọng nói đầy kinh ngạc và không tin: “Mày dám trả treo với tao?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Trong mắt ông, tôi đã không còn giá trị lợi dụng, thế nên có hay không đứa con như tôi cũng vậy thôi. Tôi không muốn nghe ông dùng cái danh “ba” để kể công trong cuộc đời tôi và mẹ tôi nữa, ông làm tôi cảm thấy thật kinh tởm, cả nhà họ Dương cũng khiến tôi kinh tởm.”

“Được…mày giỏi lắm, đã như thế tao cũng sẽ mặc xác mày!” ba Dương nói tiếp: “Đừng tưởng Lâm Tử Hoành sẽ bảo vệ được mày, chú hai hắn sẽ thông báo chuyện này ra, đến lúc đó mày có khóc lóc về xin tao, đừng hòng tao cho mày vào nhà!”

Nói xong, ông ta dập máy, trong xe chỉ còn một khoảng lặng. Dương Vũ Đằng đưa tay lên che mắt, vô lực ngã về phía sau, Lâm Tử Hoành nhanh chóng vươn tay ra ôm chặt lấy cậu: “Không sao, em bé, đừng buồn…”

“Em không buồn, chẳng có gì đáng buồn hết.” Dương Vũ Đằng lắc đầu nguầy nguậy, giọng nói như nghẹn lại, cũng không biết cậu có khóc hay không, “Em chỉ có hơi…hơi thôi. Bởi vì sau này, em đã không còn người thân nào nữa.”

“Em có anh, trước đây chẳng phải em đã nói, anh cho em nhà sao?” Lâm Tử Hoành ôm lấy cậu vào lòng, bàn tay quàng qua vai, “Anh luôn ở đây, nhà cũng luôn ở đây, chỉ cần em muốn, anh có thể trở thành bất kì vai trò nào trong cuộc đời em.”

Dương Vũ Đằng tâm trạng vốn đang rất tệ, khi nghe anh nói thì lại bất giác cười, đẩy anh ra, đôi mắt đỏ hồng nhìn anh nói: “Anh vừa vừa phải phải thôi.”

Lâm Tử Hoành cũng không có ý gì, nghe cậu nói vậy tự dưng cũng cười, vuốt ve tóc cậu, nói: “Làm anh hai, làm anh rể biết bao lâu rồi, còn sợ gì không làm chỗ dựa cho em?”

“Thôi đi.” Dương Vũ Đằng cười, rút một miếng khăn giấy, chùi chùi mặt: “Sau này nhất định anh sẽ là một người ba tốt.”

“Đương nhiên, chúng ta đều sẽ như thế.” Lâm Tử Hoành hôn lên trán cậu, rồi khởi động xe, tiếp tục hành trình.

Con đường rộng lớn phía trước, ánh nắng chói chang, những chiếc lá vàng vừa rơi xuống nóc xe bị gió cuốn bay lên, chớp mắt đã không thấy đâu nữa.

Một tuần sau, Lâm Tử Hoành ngồi trước một chiếc sofa ba chỗ rất lớn, bên cạnh là giám đốc tài chính và cố vấn pháp luật, còn có cả thư kí đứng một bên. Trên bàn đặt mấy ly nước, Lâm Tử Hoành lắc lắc ly, nói ngắn gọn: “Thế bây giờ, trong tay chú hai nắm nhiêu cổ phần?”

“Ông ấy đã mua đứt quyền sở hữu cổ phiếu của mấy khu nhà, bao gồm cả những công ty chi nhánh cũng đã sáp nhập vào một phần của công ty cũ, tính chung thì cũng không nhiều lắm, khoảng 2% hoặc 3% đều bị chú hai của anh mua hết.” Giám đốc tài chính nhanh chóng bấm máy tính lát sau đã ra một con số, “Tổng cộng ông ấy có 34,86%, ít hơn anh 8,23%.”

Lâm Tử Hoành nói: “Lúc tôi đi Tây Ban Nha, ông ấy chắc bận lắm nhỉ. Số cổ phần còn lại là 10% chia điều cho các giám đốc điều hành tại các bộ phận khác, đúng không?”

“Vâng.” Cố vấn pháp luật nói: “Ngoài ra, còn có một số vốn tự có thì nằm trong tay mấy người họ hàng của anh, có cần tôi thu mua cho anh không? Lỡ như chú hai anh ra tay thật thì cũng có cái để đối phó.”

“Khỏi, việc thu mua nhà họ Khương sao rồi?” Lâm Tử Hoành nhấm một ngụm nước, nhìn giám đốc tài chính.

Người kia lập tức trả lời: “Rất thuận lợi, có Jason ra tay thì sẽ ổn, chiều này chắc sẽ kí hợp đồng thôi ạ. Tôi nghe giám đốc Khương đã sắp xếp cho thư kí sang Tây Ban Nha, chắc là để xử lý chuyện của thằng con trai.”

Jason chính là quản lý mới mà Lâm Tử Hoành đã thuê, sau hai chỉnh nhà họ Khương, ước chừng ông Khương đó đã ghim sâu cái tên này lắm rồi.

Giám đốc tài chính nói tiếp: “Buổi sáng tôi có gọi điện hỏi thì bảo công ty đã phong toả rồi, tôi cũng đã thuê công ty đòi nợ chờ sẵn, chắc chắn chạy không thoát.”

“Tốt lắm, gọi điện cho chú hai tôi, bảo hai ngày nữa sắp xếp cùng ăn bữa cơm, chọn chỗ kín đáo chút, đừng có rùm beng.” Lâm Tử Hoành nói với thư kí xong, dựa vào lưng sofa, hai chân gác lên nhau: “Cảm ơn các cậu, chiến nhanh thắng nhanh.”

Nói xong thì đứng lên đi ra cửa, mọi người đi theo sau, Lâm Tử Hoành nhìn lại, cười nói: “Không cần đi theo, tôi không đến công ty, đến giờ rồi, tôi phải đi đón vợ tan học.”

Mọi người: “…”

5h rưỡi chiều, Dương Vũ Đằng đi từ trong trường ra, từ xa đã thấy xe của Lâm Tử Hoành. Cậu mở cửa bên ghế phụ, vào xe xong nói với anh: “Thật sự anh không cần đón em đâu, em đạp xe về nhà nhanh lắm, giờ nhà họ Khương bị đòi nợ đủ kiểu rồi, không có ai rảnh bắt em đâu, anh yên tâm.”

“Anh mới nói chuyện với bên đó xong, an tâm rồi mới qua đó em đây.” Lâm Tử Hoành cười: “Tối về nhà ăn cơm nha, hồi trưa anh mới học được món mới, lát thử xem.”

“…Không cần mà.” Dương Vũ Đằng nghĩ đến dáng vẻ anh xuống bếp, đã thấy sợ, sau khi trở về từ Tây Ban Nha Lâm Tử Hoành như muốn thực hiện lời mình từng nói, mỗi ngày đều dành thời gian xuống bếp nấu cơm, nhưng thành quả kinh khủng đến mức, không nói đến Dương Vũ Đằng, ngay cả những người khác trong nhà cũng nuốt không nổi.

Dù sao thì chẳng ai muốn nhìn thấy căn bếp tang hoang và ba cái chảo vỡ hằng ngày.

“Vị thì sẽ được lắm đấy.” Lâm Tử Hoành bật nhạc, bữa cơm này không chạy khỏi rồi, Dương Vũ Đằng đành từ bỏ việc thuyết phục, cầm điện thoại  lên, mở weibo xem tin tức.

Nhưng weibo không hiểu sao không vào được, đăng nhập vào thì bị thoát ra.

Dương Vũ Đằng tưởng điện thoại mình bị nhiễm virus, lúc này tự dưng lại mở được, vừa vào đã thấy ngay một chữ “HOT” to tướng trên hot search. Dương Vũ Đằng vốn nghĩ là scandal của một minh tinh nào đó, xem kĩ lại thì thấy tên của Kỳ Dung.

Nội dung bài báo cũng rất giật gân, đầu tiên là một Alpha xuất thân từ một đoàn kinh kịch, nói rằng Kỳ Dung là người chơi bời theo cảm tính, sau khi thống kê rất nhiều bằng chứng, không ngờ bình luận trong chưa đầy 2 tiếng đã lên tới cả trăm, trước tiên là có 4 Alpha nhảy ra vạch mặt Kỳ Dung. Bình luận mới nhất nói Kỳ Dung là một kẻ chuyên lừa tình lừa tiền, là một Beta giả dạng Omega, chuyên tiếp cận những đại gia để kiếm lời. Bên ngoài hào nhoáng bao nhiêu bên trong thối tha bấy nhiêu.

“Chẳng trách mùi pheromone của anh ta ngọt như vậy, em còn tưởng anh ta bị ảnh hưởng bởi kì phát tình của em chứ. Ai ngờ lại thế kia! Đáng sợ ghê!”

Dương Vũ Đằng cứ nhìn hoài bài viết, lúc Lâm Tử Hoành chờ đèn đỏ thì đưa cho anh xem, nhưng dường như anh chẳng để ý, nhún vai: “Chẳng có gì thú vị, anh đã nói là không có hứng thú với cậu ta rồi.”

“Chuyện này không biết ai tung ra nhỉ?” Dương Vũ Đằng nhìn anh, cười cười: “Đừng có nói là anh không biết nha, em không tin đâu.”

“Anh đã nói với em rồi mà, chuyện trong nghề phải đưa cho chuyên gia làm. Anh có nợ Tiểu Trác một ân huệ, giờ anh đã tìm thấy cơ hội để trả ơn.”

Dương Vũ Đằng biết anh ghim Kỳ Dung chuyện đã tiếp tay cho Khương Ngạn Phong, nhưng không ngờ Tiểu Trác lại thần thông quảng đại như vậy, kiếm được cả một hội anti Kỳ Dung lao vào tạo phốt.

Về đến nhà xong, Lâm Tử Hoành cởi áo vest muốn xuống bếp nấu ăn đã bị Dương Vũ Đằng kéo tay lên lầu, cười nói: “Anh đừng làm nữa, nhà bếp không hợp với anh đâu, người xưa có câu “quân tử xa bếp*”, câu này là dành cho anh đấy.” 

* xuất phát từ một câu của Mạnh Tử · Lương Huệ Vương: “Quý nhân giống như dã thú, nhìn thấy cuộc sống của mình, nhưng không thể chịu đựng được khi nhìn thấy cái chết của mình; nghe thấy tiếng nói của mình, không thể chịu ăn thịt của mình.” …  Trong “Sách Lễ · Viên Trang” ” còn nói,” quân tử xa bếp, người nào có nghị lực thì sẽ luyện được… ” có nghĩa là quân tử có tấm lòng nhân từ, không nỡ nhìn thấy sát khí, vì vậy nên tránh xa bếp. . Không xấu hổ về việc không biết nấu ăn

“Anh còn đặc biệt dặn dò quản gia nói đầu bếp khỏi nấu cơm cơ.” Lâm Tử Hoành hết cách theo cậu vào phòng ngủ, đóng cửa xong nói,  “Giờ phải chờ cơm lát nữa mới ăn được.” 

“Muộn tí cũng không sao, em không đói.” Dương Vũ Đằng đến bên cửa sổ, bấm đóng rèm, phòng phút chốc tối đen, cậu quay đầu nhìn Lâm Tử Hoành cười nói: “Nằm một lát đi, gần đây anh nhiều việc quá, không mệt sao?”

Nụ cười dịu dàng của cậu nhìn đến mức hầu két của Lâm Tử Hoành khẽ nuốt, đưa tay lên cởi áo sơ mi xong, áo ngủ cũng chẳng buồn mặc, khoả thân nằm lên giường, vẫy tay với Dương Vũ Đằng: “Thế thì qua đây, để anh ôm em ngủ một lát.”

Dương Vũ Đằng đi qua, ngửi mùi trên người anh, nhíu mày nói: “Hết mùi rồi.”

“Mùi gì?”

“Mùi của em.” Omega chống khuỷu tay trên người anh, nhoài người cắn ngực anh, đôi mắt sáng ngời: “Không ngửi thấy mùi bạc hà, toàn là mùi khói thuốc.”

“Thê hôm nay em cắn nhiều đi, cắn chỗ nào cũng được.” Lâm Tử Hoành ôm cậu, vừa cười vừa hôn Dương Vũ Đằng, bàn tay theo vạt áo đi lên, nhẹ nhàng xoa xoa eo gầy, nhẹ giọng thì thầm: “Sao hôm nay lại chủ động thế? Hiệp sĩ giúp em đánh quái thú nên muốn lấy thân báo đáp hả?”

“Đã đáp bao nhiêu lần rồi mà…” Dương Vũ Đằng bị anh vuốt ve đến mềm nhũn, cơ thể dán sát vào lòng anh, ngẩng đầu cắn môi, vẻ mặt nghiêm túc, nhỏ giọng nói: “Không được phụ lòng em, nhớ bắn vào trong đấy.”

 

Chương 37

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
7 tháng trước

Trên thương trường anh đáng sợ thứ 2, ai dám nhận là CN, nhưng vào phòng ngủ, đáng tiếc anh ko phải kẻ nguy hiểm nhất đâu Lâm tổng ạ. Cánh cửa phòng ngủ đóng lại, còn ai nguy hiểm hơn 1 Omega chủ động chứ😎
Câu chốt chương này mang tính sát thương cao quá đấy Em bé!🤤

Sina
Sina
7 tháng trước

Ối giồi ôi, đoạn cuối chất quá cơ 😍😍😍