[GDGTNT] 34

Chương 34

“Cậu bước nhanh về phía trước như thể nếu ở lại thêm một giây nào nữa những vô lực và đau khổ cậu đã che giấu sẽ bị vạch trần một cách tàn nhẫn.”

 “Tất cả là lỗi của anh, anh xin lỗi, anh xin lỗi…em đừng rời xa anh, có được không?”

 

Chạng vạng, Thạch Trí Điền gửi tin nhắn hỏi thăm cậu vài câu, nhưng có vẻ cậu ta cũng đang rất bận, mãi đến tối mới gọi điện qua luôn, nói là đã xin phép với bên trường cho cậu nghỉ rồi, “Ông cứ xem như đi du lịch đi, cứ tận hưởng thế giới hai người với chủ tịch Lâm, khỏi lo chuyện triển lãm nữa.”

Dương Vũ Đằng nghe giọng cậu ta thì như có gì hay ho lắm: “Tôi nghỉ mà sao ông vui thế?”

Thạch Trí Điền cười he he: “Nhờ phước của ông cả đấy, tôi kêu là phải chăm sóc ông, thế là trường cho tôi nghỉ khỏi làm tình nguyện viên luôn, cuối cùng tôi cũng đã thoát được cả đám người đó. Mai tôi sang Mexico chơi vài ngày, chúng ta về nước gặp lại nhoa.”

“Ờ ha, còn chuyện này quên nói ông nghe, hộ chiếu của Khương Ngạn Phong bị mất đâu ấy, nên bên cảnh sát không tra được thông tin về hắn. Hôm nay người ta hỏi tôi có quen hắn không, đương nhiên tôi nói không rồi.” Thạch Trí Điền đắc ý cười, “Giờ hắn trở thành tội phạm xuyên quốc gia rồi, cảnh sát đảm bảo chăm lo kĩ luôn, sau đó sẽ chuyển hắn sang cơ quan của đại sứ quán Đài Loan rồi trẻ về nước xử lý, kiểu gì cũng bị giam một tháng. Mà hắn không chịu hợp tác đàng hoàng chắc kéo tầm nửa năm không chừng.”

Dương Vũ Đằng nói: “Sao tôi thấy ông như có thiên phú làm luật sư thế nhỉ, hồi trước ông học cử nhân ngành này ấy à?”

Thạch Trí Điền phản đối: “Úi dồi, thì cũng nhờ chủ tịch Lâm nhà ông thôi. Không nói với ông nữa, tôi chuẩn bị đi đây, khi nào tôi về sẽ mang đặc sản Mexico cho ông.”

Dương Vũ Đằng thuận miệng hỏi: “Đặc sản gì? Xì gà à?”

Thạch Trí Điền nói: “Đem xì gà thì có gì lạ đâu, nghe nói xì gà bên đó đều là cuốn bởi trai xinh gái đẹp cơ, tôi đem trai xinh gái đẹp về cho ông nhé!”

Dương Vũ Đằng: “…”

Thạch Trí Điền như được mở van nói, càng lúc càng kích động, “Ông đem về mở luôn xưởng xì gà trong vườn á, vườn người ta có cây hoa các kiểu, nhà hai người làm xì gà, đảm bảo đẹp độc lạ, hơn nữa còn giúp chủ tịch Lâm mở rộng quy mô kinh doanh.”

Dương Vũ Đằng không chờ cậu ta nói xong, đã lạnh lùng cúp máy, Lâm Tử Hoành vừa hay đi đến bên cạnh cậu, dùng ánh mắt như hỏi han, Dương Vũ Đằng đáp chắc chắn: “Không sai, cậu ta “cẩu khẩu nan sinh xuất tượng ngà”, tắt đi đỡ tốn tiền điện thoại.”

*Cẩu khẩu nan sinh xuất tượng ngà: Miệng chó không thể mọc ngà voi, cũng như từ nền tảng những tiêu cực, xấu kém khó thể hình thành nên những điều tích cực, cao đẹp.

“Tiếng Trung của em bé ngày càng xuất sắc rồi nha.” Lâm Tử Hoành đi đến từ phía sau, ôm lấy cậu, “Vết thương còn đau không?”

“Bây giờ khỏi nhiều rồi, không đụng đến thì không đau, mình sắp đi đâu hả anh?”

Lâm Tử Hoành nói: “Anh muốn dẫn em đi ăn, nhưng mà sợ em không khoẻ, nếu không thì em ở nhà chờ nha, anh đi mua về cũng được.”

Dương Vũ Đằng cười nhìn anh: “Hôm qua anh đi mua rồi mà, chẳng phải nói muốn làm quản gia của em sao? Cả cơm cũng không biết nấu cho em hử?”

“Cái này thì…chờ về nước rồi anh đi học vậy, giờ tạm thời không kịp biết nấu rồi, với cả trong nhà cũng không có nguyên liệu nữa.” Lâm Tử Hoành ôm vai cậu kéo đi, “Chúng ta ra ngoài ăn thôi nào, ăn hải sản Tây Ban Nha nhé, sau đó đưa em đi tham quan cảnh đẹp Barcelona…”

Một tiếng sau, xe của hai người đã bon bon trên đường Las Ramblas, đỗ xe xong thì đi vào con đường trồng cây hai bên, Dương Vũ Đằng rất hào hứng với những sạp hàng bán trái cây và đồ ăn vặt. Lâm Tử Hoành thì luôn cảm thấy không sạch sẽ lắm, nhưng vẫn trả tiền, còn xách túi giúp cậu, tay còn lại thì nắm lấy tay cậu cùng dạo bước trên con đường đẹp bậc nhất Châu Âu.

Hai người đi qua mấy cửa tiệm, bên trong bày đầy những đồ thủ công mỹ nghệ và những vật chế tác tinh xảo, Dương Vũ Đằng thậm chí còn thấy cả một chú chim bồ câu bằng kim loại sống động như thật, theo như chủ tiệm nói nó được chế tác từ thế kỉ 18 bởi một nghệ nhân dùng làm quà tặng cho nữ hoàng. Cậu cầm lên tấm tắc khen, Lâm Tử Hoành đứng bên cạnh nói: “Em thích không? Anh đi trả tiền.”

“Khỏi khỏi, chúng ta không thể chỉ ngắm thôi được à? Hơn nữa mấy đồ này mua về cả đống cũng không làm gì.” Dương Vũ Đằng để con chim bồ câu xuống, tiếng cạch vang lên, cậu nói tiếp, “Anh đừng phí tiền nữa, tiền anh kiếm được cũng đâu phải trên trời rơi xuống đâu.”

Lâm Tử Hoành nói: “Cũng đúng, nhưng mà anh có nhiều, em có biết tiền mỗi ngày anh kiếm được để trong ngân hàng có thể mua được gì không?”

Dương Vũ Đằng: “Em không có ý muốn hỏi tài sản của anh đâu…ơ anh ra quầy tính tiền làm gì thế?”

Vừa nói, Lâm Tử Hoành đã để con chim bồ câu lên quầy thanh toán rồi, cả cái đèn chiếu sáng cho nó lẫn giá sắt cũng mua luôn, anh vừa viết địa chỉ cho ông chủ vừa nói: “Vừa hay nhà ở Tây Ban Nha trống quá, thấy thích cái gì cứ mua về trưng đi, anh cũng thích, không tính là lãng phí.”

Nói xong, quẹt thẻ, con chim và cái giá sắt thôi đã tiêu hết 120 nghìn euro của Lâm Tử Hoành, Dương Vũ Đằng xém chút nữa té xỉu, nhân viên trong tiệm cũng trố mắt hết hồn, chắc là chưa từng thấy khách sộp thế này.

Tính tiền xong, nhân viên trong tiệm lại bắt đầu giới thiệu về chiếc vương miệng của vua Louis XVI đội trên đường ra hành huyết đội, Dương Vũ Đằng nghe mà lạnh sống lưng, kéo tay Lâm Tử Hoành lẹ làng rời khỏi tiệm.

“Sao thế? Anh nghĩ em theo chủ nghĩa vô thần chứ, mấy đồ đó có gì đâu, bây giờ cũng như đồ lưu niệm thôi mà.” Lâm Tử Hoành cười, nhìn cậu nói.

Dương Vũ Đằng nói: “Nhưng em cũng không muốn ông vua Louis XVI đó nửa đêm đến tìm em đâu. Với cả, ở thành phố này, có lẽ cả Chúa cũng sẽ xuất hiện.”

Lâm Tử Hoành: “Sao cơ?”

“Chẳng sao cả, chỉ là hai hôm trước em có nghe một câu nói, có người bảo rằng ‘Thượng đế luôn sẽ cho chúng ta sự sắp đặt tốt đẹp nhất’, em cảm thấy rất hay.” Dương Vũ Đằng nói xong, cúi đầu cười cười, nhẹ giọng tiếp lời: “Nếu như có những chuyện không thể làm gì được, tự bản thân vừa nhìn thấy được kết cục chẳng tài nào thay đổi lại vừa sợ phải đối mặt, thì trông mong vào Chúa cũng là sự chọn lựa không tồi.”

Lâm Tử Hoành nhìn cậu, dịu dàng hỏi: “Em bé, sao thế? Sao tâm trạng hôm nay tự dưng không vui thế này?”

Dương Vũ Đằng mím môi lắc đầu, sau đó cậu ngẩng lên cười: “Không sao hết, em đa cảm ấy, anh biết mà người làm nghệ thuật đều thế. Đi thôi, chúng ta đi ăn hải sản, em hơi đói rồi, chắc sẽ ăn được sạch cả bàn đấy.”

Lâm Tử Hoành chọn một nhà hàng gần Placa de Catalunya*, ngồi trên lầu hai, xa xa có thể nhìn thấy ánh tà dương màu vàng đỏ. Món ăn ở đây rất ngon, đặc biệt là món cơm hải sản Tây Ban Nha. Dương Vũ Đằng ăn liền hai đĩa đầy, cậu thấy chưa đã, muốn ăn thêm thì bị Lâm Tử Hoành khuyên ngăn: “Món này nhiều ớt quá, buổi tối ăn nhiều ớt không tốt cho dạ dày, nếu em thích thì mấy hôm sau mình lại ăn tiếp.”

*Placa de Catalunya là một quảng trường rộng lớn ở trung tâm Barcelona, ​​thường được coi là cả trung tâm thành phố

Vừa nói, anh vừa đặt một miếng giăm bông Iberia vào đĩa cậu, khi ăn kèm một miếng dưa lưới, vị ngọt mặn kết hợp ngon không thể tả.

Nhớ đến vết thương trên người Dương Vũ Đằng vẫn chưa khỏi hẳn, Lâm Tử Hoành cũng không uống giọt rượu nào, hai người chỉ rót nước lọc vào ly, cụng một cái, rồi uống cạn.

Mặt trời lặn dần, trên trời xuất hiện một tầng mây đỏ tía, rực rỡ sắc màu dịu dàng, gió nhẹ thổi qua. Những ngọn đèn nhỏ trên bàn được thắp lên, những ánh lửa nhỏ xinh thắp sáng cả tầng, một ca sĩ ôm đàn guitar cất giọng trong bài hát “La Vida Seguira”. Tiếng hát vang lên, Lâm Tử Hoành nhìn Dương Vũ Đằng giải thích: “Hay lắm đúng không, tuy không hiểu lời nhạc nhưng giai điệu thì rất hay, một bài hát làm cho mọi người cảm thấy thoải mái.”

Dương Vũ Đằng nói: “Em còn tưởng anh muốn yêu cầu mấy bài hát chủ đề trong Don Quijote cơ.”

Lâm Tử Hoành đang lột tôm cho cậu, nghe thì dở khóc dở cười, tay anh dính nước sốt, điểm lên mũi cậu, hai người cùng cười phá lên.

Giọng của ca sĩ hơi khàn, pha chút giọng gió, nhẹ mà động lòng. Dương Vũ Đằng gật đầu nói: “Hay quá, những bài hát tiếng Tây Ban Nha trong trí nhớ của em luôn là kiểu du dương trầm buồn. Không ngờ có một bài hát vui tươi thế này.”

Cậu nói xong, nhìn Lâm Tử Hoành cười: “Em cũng không ngờ có một bài như vậy trong list nhạc của anh đấy. Ai giới thiệu cho anh thế?”

“Anh cũng có phải chớp mắt thì 30 tuổi đâu, người già thì cũng từng trẻ mà.” Lâm Tử Hoành đút tôm vào miệng cậu, ngón tay lau lau nước sốt dính bên mép, sau đó tự nhiên đưa lên miệng mình: “Ăn nhanh nào, trời tối gió to lắm đây, dễ bị cảm lạnh.”

Nghe xong nhạc, ăn xong cơm, Lâm Tử Hoành lái xe đưa cậu đến La Pedrera, hôm trước cậu đã đi tham quan được một nửa rồi nhưng vẫn rất ngưỡng mộ sự tráng lệ của nó. Sau khi đi một vòng bên trong, lúc đến cửa, Dương Vũ Đằng không khỏi thốt lên: “Tầng lớp trung lưu ở Tây Ban Nha thời ấy hạnh phúc thật. Có thể mời được Gaudi làm kiến trúc sư.”

Lâm Tử Hoành nói: “Nếu em thích, khi về mình thay đổi thiết kế ở nhà cũng được. Bây giờ thì không thuê Gaudi được nha, chỉ có thể tự em làm thôi đó.”

“Thiết kế trong nhà đã đẹp lắm rồi ấy, không cần làm gì nữa đâu.” Dương Vũ Đằng vươn tay nắm lấy tay anh, chậm chậm dẫn anh đi về phía trước, “Ý nghĩa của nhà đâu phải nằm ở lớn nhỏ đẹp xấu, đúng không nào.”

“Em nói đúng, em bé.” Lâm Tử Hoành ngừng bước, tay cũng buông tay cậu ra, chuyển sang nắm cổ tay cậu cùng dừng lại, anh mỉm cười nói: “Đây mới là ý nghĩa thật sự của nhà.”

Dương Vũ Đằng ngoái lại rồi cũng dừng bước nhìn anh, sau lưng Lâm Tử Hoành là La Pedrera và ánh đèn rực rỡ của đại lộ Geyas, lúc này gió nổi lên, thổi tung vạt áo và phần đuôi tóc của anh.

Cậu nhìn vào mắt Lâm Tử Hoành, nhìn thấy tình yêu vô tận từ đôi mắt ấy đang trìu mến ngắm nhìn mình, vào thời khắc này, không ai lên tiếng, nhưng dường như Dương Vũ Đằng đã đoán được anh sẽ làm gì.

“Em bé…” Tay Lâm Tử Hoành buông cậu ra, đưa vào túi áo khoác như mân mê thứ gì đó.

Trái tim Lâm Tử Hoành loạn nhịp, chắc thèm suy nghĩ cậu đã mở miệng ngăn anh lại: “Chúng ta, chúng ta về thôi.”

Lâm Tử Hoành sững sờ, anh không ngờ cậu sẽ có phản ứng như vậy, anh khó hiểu nhìn Dương Vũ Đằng như muốn tìm kiếm một lời giải thích từ ánh mắt cậu, nhưng Dương Vũ Đằng đã nhanh chóng rời đi. Bên cạnh anh, không còn ai nữa.

“Em bé, em sao thế?” Lâm Tử Hoành bước về phía trước, ôm vai cậu, dịu dàng hỏi: “Có phải là xảy ra chuyện gì anh không biết rồi không?”

Dương Vũ Đằng quay mặt sang nhìn một hướng khác, gió lại thổi lên, thổi mắt cậu cay xè, cậu bước nhanh về phía trước như thể nếu ở lại thêm một giây nào nữa những vô lực và đau khổ cậu đã che giấu sẽ bị vạch trần một cách tàn nhẫn.

“Không có, không có gì hết.” Dương Vũ Đằng không trả lời câu hỏi của anh, cậu muốn né tránh vấn đề này, quay người đi: “Chúng ta về thôi, em mệt rồi.”

Hai người ngồi trong xe không nói gì, nhưng khi về đến nhà, Dương Vũ Đằng dường như thật sự đã rất mệt, sắc mặt kém hơn khi mới ra ngoài rất nhiều. Thay đồ ngủ xong liền nói muốn đi nằm, Lâm Tử Hoành mang quần áo bỏ vào máy giặt, nói với cậu, “Em ngủ trước đi, lát nữa anh về phòng sau.”

Dương Vũ Đằng khẽ gật đầu, lên giường nằm mãi vẫn không có cảm giác buồn ngủ, cuối cùng cậu ngồi tựa đầu giường, ngẩn người.

Một lát sau, Lâm Tử Hoành đẩy cửa đi vào, thấy cậu còn ngồi, anh bưng một ly nước nóng để bên giường, nói: “Anh có cho vào chút mật ong, đợi tí nguội rồi uống nhé.”

Dương Vũ Đằng gật đầu, lại nghe anh hỏi tiếp: “Em bé, hôm nay em sao thế?”

Cậu đáp: “Không có gì mà, em mệt thôi.”

Lâm Tử Hoành nhìn vào mắt cậu, vẻ mặt anh cũng chẳng có chút gì thay đổi, giọng nói vẫn dịu dàng như cũ: “Em biết hôm nay anh muốn làm gì mà, tại sao lại ngăn anh lại?”

Quả nhiên anh muốn nói đến vấn đề này, Dương Vũ Đằng bị nói trúng, lại không biết giải thích lý do là gì, cậu chỉ có thể cúi đầu thở dài: “Em…không có, em chỉ có thấy bây giờ không thích hợp lắm thôi.”

“Không thích hợp cầu hôn hay không thích hợp kết hôn?” Lâm Tử Hoành hỏi xong, dường như có hơi do dự, lại hỏi thêm một lần, “Đến cùng là đã xảy ra chuyện gì, em có thể nói cho anh nghe được không?”

Mày Dương Vũ Đằng nhíu chặt, cậu cúi gằm mặt nhìn những bông hoa thêu trên chăn, lòng dao động, nhưng lại không nói nên lời.

“Em bé.”

Bất ngờ, Lâm Tử Hoành ôm chặt lấy cậu, cùng lúc ấy cậu cũng lấy ra một tờ giấy đặt xuống đầu gối anh.

Khoảnh khắc anh nhìn thấy tờ giấy ấy, trái tim như chịu một nhát dao, siết chặt lại, giống như đã ngừng đập trong một tích tắc, mà cũng không biết rằng khi đập lại nó đang đập ở tần số nào.

Mắt Dương Vũ Đằng đã đỏ, ngón tay níu chặt chăn, hơi thở lúc nóng lúc lạnh.

“Anh xin lỗi, em bé…anh xin lỗi.” Giọng nói của Lâm Tử Hoành run run, cả vòng tay ôm lấy cậu cũng run rẩy, trong giọng nói của anh có một sự đau đớn tột cùng, như không thể ngừng tự trách mình, anh liên tục lặp đi lặp lại với Dương Vũ Đằng: “Tất cả là lỗi của anh, anh xin lỗi, anh xin lỗi…em đừng rời xa anh, có được không?”

 

Chương 35

5 4 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
8 tháng trước

Em bé đúng là “điểm yếu” của Lâm tổng. Một người sẵn sàng tàn nhẫn với cả thế giới, nhưng lại luôn dịu dàng, cưng chiều em. Anh chẳng sợ trời chẳng sợ đất, chỉ sợ mất em😢
Vẫn biết anh đã có lỗi với em nhưng nếu đã xác nhận trái tim mình thuộc về anh, thì đừng buông tay nhau nhé. Coi như đây là thử thách mà ông Trời thử thách tình yêu của hai người.
Lại ngược rồi… 😔