[GDGTNT] 31

Chương 31

“Quả nhiên lại là hắn…”

“Nghe đâu gần đây tập đoàn họ Lâm đang bàn chuyện quyền thừa kế, nếu mà họ thấy những tấm ảnh này, ôi thật là thú vị.”

 

Trong hội trường Dương Vũ Đằng không nhìn thấy ánh sáng mặt trời, cậu đang bận làm phiên dịch cho triển lãm, Thạch Trí Điền theo sắp xếp thì đang đứng bên khu phía ngoài, điện thoại cậu cứ rung không ngừng, khỏi xem cũng biết là tin nhắn Thạch Trí Điền gửi, ba phút trước cậu ta đã bắt đầu không ngừng chụp đủ thứ gửi sang.

“Sao cái triển lãm này đông người quá vậy! Người kiểu gì cũng có nữa chứ!” Thạch Trí Điền gửi một icon nổi giận, “Tôi thấy đây giống y cái chợ ông ạ, chẳng còn tính nghệ thuật gì cả, chả trách Kỳ Dung không đi, tôi mà biết sớm là ngăn ông khỏi tham gia rồi!!!”

Cũng đã một thời gian Dương Vũ Đằng không nghĩ đến người này, nhìn thấy cái tên đó, lòng cậu hơi dao động, “Kỳ Dung vốn cũng tham gia sao?”

Thạch Trí Điền: “Phải, trong danh sách khách mời có tên anh ta, còn có bài diễn thuyết nữa, nữa không biết tại sao không tới. Ủa mà, tôi có nghe mấy chuyện hồi trước của anh ta với chủ tịch Lâm, thiệt hả ông? Có khi nào anh ta biết ông đến nên mới rút không?”

Dương Vũ Đằng: “Chuyện? Chuyện gì? Tôi không biết. Tôi với anh ta cũng gặp nhau chẳng mấy lần, ông đừng nghĩ nhiều, chắc là bận việc gì thôi.”

Thạch Trí Điền: “Ông không biết à? Thế để tối tôi kể cho nghe, u là trời, lại có người tới nữa, tôi mệt quá đi!”

Cậu nhìn thấy thấp thoáng bên ngoài Thạch Trí Điền bị vây quanh bởi một đám người, không nhịn được cười, sau đó cậu nhắn tin cho Lâm Tử Hoành “nghe nói Kỳ Dung vốn sẽ đến tham gia triển lãm nghệ thuật, cuối cùng thì không thấy đâu.”

Lâm Tử Hoành một lát sau mới trả lời, rất ngắn gọn: “Không biết nữa, anh đang họp, lát nói với em, ngoan nhé.”

Dương Vũ Đằng đọc tin nhắn xong, cũng không làm phiền anh nữa. Lâm Tử Hoành rất bận, chẳng mấy có thời gian rảnh rỗi, trong thời gian hai tuần cậu ở Barcelona, hai người vốn chỉ nhín chút thời gian ban đêm video call. Vì lệch múi giờ nên Dương Vũ Đằng thường phải thức đến 3h sáng chờ, lúc đó Lâm Tử Hoành mới xong việc về nhà, Lâm Tử Hoành đau lòng cho cậu bảo cậu cứ ngủ đi, anh sẽ canh giờ gọi, nhưng tối cậu vẫn cứ đặt báo thức.

“Nếu thế thì ban ngày sẽ không tỉnh táo, nghe lời anh, ngủ sớm nha, em thức dậy anh sẽ gọi qua ngay, được không?”

Dương Vũ Đằng chả thèm suy nghĩ từ chối: “Không được, cả ngày không nhìn thấy anh, em không ngủ được.”

Lâm Tử Hoành cũng chịu thua sự cứng đầu của cậu, chỉ có thể cố gắng làm xong việc sớm, về nhà gọi điện cho cậu, dỗ cậu đi ngủ.

Nhưng anh không bao giờ nhắc đến những chuyện gì khác, Dương Vũ Đằng cũng không hỏi, Lâm Tử Hoành yêu cậu, cậu yêu anh đây là điều rất rõ ràng, chẳng có gì phải nghi ngờ, nếu như có thể sắp xếp được thời gian, Lâm Tử Hoành e là đã bay sang từ lâu rồi, ngày nào còn chưa sang được, chắc chắn vẫn còn lo sợ có chuyện xảy ra.

Lòng Dương Vũ Đằng rất rối, cậu đứng yên tại chỗ, ngay cả khi có người đứng trước mặt cậu cũng không nhận ra, mãi đến khi người kia gọi cậu, cậu mới hoàn hồn, mỉm cười ngẩng đầu lên trả lời bằng tiếng anh: “Tôi có thể giúp gì cho bạn không?”

Khoảnh khắc nhìn rõ gương mặt kia, nụ cười trên môi cậu chợt tắt, người cậu bất giác lùi về sau.

Như có một cục đá to bự đè lên lồng ngực, hơi thở cậu nặng nề, nhịp tim đập như trống bỏi.

Cậu thật sự không ngờ, không tài nào nghĩ nổi sẽ gặp được người này ở đây – Khương Ngạn Phong.

“Vũ Đằng, khéo quá, em cũng ở đây hả?” Khương Ngạn Phong mặc một bộ vest trắng, đeo thẻ staff, hôm nay hắn còn đeo kính, cả người toát ra vẻ thư sinh đức hạnh. “Anh thấy xa xa có người giống em quá, không ngờ là em thật này.”

Vẻ mặt Khương Ngạn Phong vẫn dịu dàng như cũ, giống như trước đây chưa từng xảy ra chuyện gì giữa cậu và hắn vậy: “Ông bà mình có câu, hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, đến tận Tây Ban Nha còn gặp được em, thật khéo quá, lát nữa em rảnh không? Anh mời em đi ăn nhé.”

Dương Vũ Đằng nhìn mặt hắn thì nhớ đến cảnh tượng ngày hôm đó, tự dưng rợn người. Cậu hít sâu một hơi, lạnh lùng nói: “Xin lỗi, tôi đang làm việc, nếu anh có việc gì cần giúp thì nhờ người khác hỗ trợ giùm.”

“Vũ Đằng, em còn giận anh sao?”

Cậu tránh đi đâu, Khương Ngạn Phong đi theo đến đó, hắn thấp giọng nói: “Vũ Đằng, lần đó anh chỉ muốn đùa thôi, không phải cố ý đâu. Lúc đó anh cũng uống say, đầu óc không tỉnh táo lắm. Thêm nữa em cũng biết mà, anh vẫn luôn thích em, đột nhiên nghe nói em và anh rể em, anh thật sự là…”

“Tôi đang làm việc, anh nghe không hiểu sao?” Dương Vũ Đằng không còn kiên nhẫn với hắn nữa, anh mắt cậu chợt nhìn thấy trên thẻ đeo staff của Khương Ngạn Phong là “khách mời diễn thuyết”, cậu chợt đoán ra được Khương Ngạn Phong đã lấy được tấm thẻ này ở đâu.

Hắn vẫn không chịu đi, cười nói: “Vũ Đằng à, chúng ta làm bạn bao nhiêu năm rồi, sao em lại vô tình thế?”

“Chúng ta đã từng là bạn, nhưng từ hôm anh làm điều đó với tôi thì không phải nữa, tôi không báo cảnh sát là đã nể tình anh lắm rồi.” Dương Vũ Đằng lấy bộ đàm ra, bấm mấy số, “Tôi không muốn dính líu gì đến anh nữa, xin anh hãy tự trọng, nếu anh còn không đi, tôi sẽ gọi bảo vệ đến. Anh đang đeo thẻ của Kỳ Dung đúng không? Anh nghĩ tôi không biết các người đang tính toán gì à?”

Khương Ngạn Phong cười: “Được được được, xem ra em vẫn chưa hết giận rồi, anh đi, được chứ. Nhưng Dương Vũ Đằng này, anh biết mình đã không còn cơ hội với em, nhưng anh chỉ mong có thể tiếp tục làm bạn bè thôi, có thể đi uống ly cà phê là được rồi. Em bận việc của em đi, lát nữa nói tiếp.”

Dương Vũ Đằng nhìn theo bóng hắn ta rời đi xong, mới thở dài ra một hơi, cậu lấy điện thoại ra, gõ vài chữ vào khung soạn thảo, ngón tay do dự một chút, cậu cúi đầu hồi lâu, lại xoá sạch.

Lúc ăn cơm tối, cậu với Thạch Trí Điền nói đến chuyện này, đôi mắt Thạch Trí Điền kinh ngạc trừng to, “Sao hắn lại đến đây? Cố ý đúng không? Chắc chắn là cố ý. Không phải, sao hắn với Kỳ Dung lại chung phe được, vô lý hết sức, ông nói chuyện này cho chủ tịch Lâm nhà ông chưa? Tôi thấy tên Khương Ngạn Phong này mang nợ nhiều quá chắc chắn đang tính toán gì đó rồi.”

“Ở đây thì hắn làm được gì đâu, toàn là bảo vệ rồi, không còn chỗ nào an toàn hơn cả.” Dương Vũ Đằng hớp một ngụm cà phê, cậu cũng không để ý lắm đến chuyện Khương Ngạn Phong, “Chủ tịch Lâm nhà…nhà tôi bận lắm, tôi không muốn anh ấy lo lắng. Ông cũng không được nhiều chuyện, nghe chưa hả?”

Thạch Trí Điền: “Dạ nghe rồi, đại gia yên tâm, ông có đi đâu nhớ dặn bảo vệ đi theo, nếu hắn dám làm gì thì quật hắn một phát cho chết tươi luôn. Ông ăn thêm đi, đừng vì loại người này mà ăn không vô.”

Dương Vũ Đằng đẩy cái bánh sandwich qua một bên, lắc đầu nói không hợp khẩu vị, không muốn ăn lắm, chắc là chưa quen múi giờ.

“Ở bao lâu rồi mà còn chưa quen múi giờ…” Thạch Trí Điền cắn một miếng bánh, tự dưng mắt sáng lên, “Ông không phải là mang thai đó chứ?”

Dương Vũ Đằng mặt không cảm xúc bẻ hai miếng bánh mì nhét vào miệng cậu ta: “Ông xem tiểu thuyết nhiều quá rồi đó, ăn không được thì có à?”

“A a a, ngừng tay, nghẹn chết tôi.” Thạch Trí Điền cố gắng nuốt hết bánh mì, ho khù khụ, một lúc sau mới nói ra hơi: “Đây chẳng phải là điềm lành sao, nếu ông có thật thì chủ tịch Lâm nhà ông là ‘lão thụ khai hoa’* rồi, không phải sao?”

*老树开花: Cây già hoa nở –  nguyên là cây chu sa, loại cây rất ít khi nở hoa, cây cổ thụ từ 20 đến 30 tuổi mới có thể nở hoa, nên gọi là “cây sắt ngàn năm mới nở một lần”, câu này dùng để chỉ sự mới mẻ xuất phát từ điều cũ, hoặc trải qua một thời gian dài.

Dương Vũ Đằng: “….Ông thôi đi! Anh ấy có già đâu, “đàn ông ba mươi như đoá hoa khoe sắc” ông chưa nghe câu này à?”

*Nguyên văn: 男人三十一枝花 Một người đàn ông ở độ tuổi 30, thường đã trải qua vài mối tình, thế nên anh ta đáng tin cậy và có cảm giác an toàn hơn trong việc giải quyết tình cảm. Đồng thời, đàn ông khi bước vào tuổi ba mươi nhìn chung đã có sự phát triển nhất định trong sự nghiệp và có nền tảng kinh tế nhất định.”

 Thạch Trí Điền muốn rớt nước mắt gật đầu, vừa lúc điện thoại Dương Vũ Đằng reo báo có cuộc gọi video, Thạch Trí Điền lanh chanh: “Bắt máy nhanh, bắt máy nhanh, đóa hoa nở rộ tìm ông kìa.”

“Alo, em bé, đang ăn cơm sao? Sao nhìn em buồn vậy?” Lâm Tử Hoành cũng đang ăn, nhưng anh là ăn bữa trưa, “Đồ ăn không ngon à?”

Dương Vũ Đằng trừng mắt với Thạch Trí Điền đang nén cười bên cạnh, lắc đầu nói: “Không phải, ăn cũng được, chiều anh có họp không?”

“Có, hôm nay hơi nhiều việc chắc phải hơi muộn mới gọi tiếp cho em được.” Lâm Tử Hoành thấy ly cà phê cậu cầm trong tay, nhíu mày: “Uống nhiều nước vào, bớt uống cà phê đi, ngày nào cũng không chịu ngủ sớm, còn uống nhiều cà phê, có phải là chờ về để anh phạt không hả?”

Dương Vũ Đằng nói: “Còn một tuần nữa em về đó, để về tới rồi phạt, trên đất của anh cho anh phạt cho tiện.”

Lâm Tử Hoành biết cậu đang không vui, nháy mắt với camera, làm mấy vẻ mặt chọc cười cậu, sau đó nói: “Mạnh miệng ghê ta, mà không chừng ngày mai anh sẽ cho em một bất ngờ đó, em bé ăn cơm ngoan đi, tối anh lại gọi cho em, mi cái nào.”

Dương Vũ Đằng vâng một tiếng, dí mặt vào màn hình, chu môi hôn một cái, tắt máy xong. Nhìn thấy miếng sandwich trên bàn, thực sự là ăn không ngon mà, cậu đứng lên nói với Thạch Trí Điền: “Ăn no chưa? Mình đi thôi, tối nay rảnh đó, chúng ta đi dạo Casa Milan đi.”

“Ừ, mình đi đi, cứ ở đây hoài khó chịu ghê.” Thạch Trí Điền bá vai cậu, sau đó gọi điện cho vệ sĩ rồi kéo Dương Vũ Đằng ra ngoài đứng bên đường chờ vệ sĩ đến đón.

Khi xe đến, trời cũng là thời khắc hoàng hôn, vẻ đẹp mơ mộng của La Pedrera* được phủ một màu vàng lãng mạn. Anh chàng vệ sĩ đậu xe ở đường bên kia, khi Dương Vũ Đằng bước xuống xe, cậu không kìm lòng được giơ điện thoại lên chụp một bức ảnh, xúc động cảm thán: “Gaudi chắc chắn là một người theo chủ nghĩa lãng mạn, vừa lãng mạn lại vừa thú vị, thực sự là một thiên tài.”

*Casa Milà ở Barcelona, hay còn được gọi là “La Pedrera” (Mỏ đá), là một trong những tòa nhà nổi tiếng nhất do kiến trúc sư người Catalan Antoni Gaudì thiết kế. Ngôi nhà được UNESCO công nhận là Di sản Thế giới, được xây dựng từ năm 1905 đến năm 1912 theo phong cách Catalan Modernisme điển hình; tuy nhiên, với tòa nhà này, Gaudì đã đẩy phong cách và các yếu tố đặc biệt của nó vượt quá giới hạn.

Mặc dù thường ngày Thạch Trí Điền rất lanh chanh, nhưng tình yêu nghệ thuật trong cậu ta không kém cạnh Dương Vũ Đằng, kiến trúc của Gaudi được tận mắt chứng kiến như thế này, cậu ta kích động nói không ngừng: “Đi đi đi, chúng ta mau đi xem nơi của thiên tài đi.”

Dương Vũ Đằng: “…Ông có thể nào tém tém lại không, đừng có vồ vập vậy chứ!”

Hai người vào cổng xong, đi lên cầu thang ra ban công, chút ánh sáng cuối cùng còn sót lại lúc chạng vạng mang đến cho tòa nhà bằng đá màu be một màu sách nhẹ nhàng lạ thường. Mặc dù tất cả đều là những đường cong xoắn phức tạp nhưng chúng không hề khiến người ta rối mắt chút nào. Dương Vũ Đằng chụp liên tiếp mấy bức ảnh, góc độ khác nhau, ánh sáng và bóng phản chiếu của đèn đường cũng khác nhau, trông như một mặt biển nhấp nhô nổi trên bầu trời.

Khi Thạch Trí Điền bảo cậu giúp cậu ta chụp một bức hình, cậu ta nhìn thấy những khối vuông ở sau lưng Dương Vũ Đằng, nó tựa như một con quái vật khổng lồ dưới đáy biển hoặc một hành tinh nào đó ngoài không gian. Tuyệt đến mức không nói thành lời.

“Đỉnh quá…thiên tài đúng là thiên tài, tôi nghe nói lúc trước chủ nhà còn phản đối thiết kế này. Sao mà phản đối được nhờ? Tôi thật muốn sờ thử trán họ có nóng không, nhà thế này có nằm mơ tôi cũng mơ không được.” Nói xong, Thạch Trí Điền đi tìm hai vệ sĩ “Bảo họ chụp ảnh cho chúng ta đi. Bây giờ ánh sáng rất đẹp, ảnh chụp chắc chắn đỉnh của chóp.”

Người đứng ở ban công không nhiều lắm, nhưng không thấy vệ sĩ đâu,  hai vệ sĩ ngoại hình lại rất khác biệt, nhìn là nhận ra ngay.

Dương Vũ Đằng nói: “Có phải là chờ chúng ta dưới lầu rồi ông? Ông gọi điện thử xem.”

Thạch Trí Điền vừa định bấm số, điện thoại đã vang lên, sau khi bắt máy cậu ta nói tiếng anh với người kia vài câu, vẻ mặt chợt nheo lại, giọng điện cũng gấp gáp hơn, nói mấy câu liều đều là OK và wait, cúp máy xong, cậu ta mắng: “Mẹ nó.”

Dương Vũ Đằng hỏi: “Sao thế?”

“Tây Ban Nha gần đây có bạo động, hai vệ sĩ của chúng ta trông khác biệt lại bặm rợn, không biết tên nào rảnh hơi báo cảnh sát chỉ điểm hai người đó là thành phần khủng bố.” Thạch Trí Điền bực tức, kéo Dương Vũ Đằng xuống lầu: “Giờ họ đang ở đồn cảnh sát hỏi cung, do vệ sĩ là người gốc Tây Ban Nha nên tiếng anh của anh ta tôi nghe không hiểu tình hình lắm. Bực cả mình, tốn tiền thuê cho đã rồi giờ thế này.”

Lúc hai người xuống lầu, nhìn thấy đã có mấy cảnh sát chờ sẵn, trao đổi vài câu xong, Dương Vũ Đằng đã hiểu tình hình, vì Thạch Trí Điền là người đã thuê họ nên cậu ta phải đến đồn cảnh sát bảo lãnh họ ra.

“Thật là mệt mà, tôi chưa bao giờ nghe đến cái việc thuê vệ sĩ mà phiền vậy luôn ấy, sao các người không học theo nước Mỹ đi, tức chết tôi rồi!” tt mắng xong, nhìn Dương Vũ Đằng nói: “Tôi đi một chuyến nhé, đóng tiền là xong thôi, tôi cũng có liên lạc với Duệ Gia rồi, anh ấy có bạn bên này, lát nữa sẽ qua giải quyết phụ tôi.”

Dương Vũ Đằng muốn đi cùng cậu ta, nhưng nhìn thấy xung quanh mọi người bắt đầu vây quanh bàn tán, chuyện thế này cũng không nên làm cho rối thêm nữa. Cậu tuy cũng tức nhưng cậu là người biết điều, chỉ gật đầu nói với Thạch Trí Điền: “Ông đi đi, có gì thì gọi cho tôi, giải quyết xong về ngay nhé, cần giúp gì thì cũng phải báo cho tôi đấy.”

Sau khi tt lên xe cảnh sát rời đi, lòng Dương Vũ Đằng rối nùi cả lên, cậu đứng bên đường chuẩn bị bắt taxi về khách sạn, nhưng khi vừa ngẩng đầu, vừa hay đã nhìn thấy một người đứng bên kia đường vẫy tay với cậu.

Chuyện đâu đâu tự dưng ập đến, còn thêm việc cảnh sát yêu cầu Thạch Trí Điền đi, giờ là sự xuất hiện của người này, hết thảy mọi chuyện chợt như xâu chuỗi lại trong đầu Dương Vũ Đằng, cậu hiểu ra tất cả.

Quả nhiên lại là hắn…mọi chuyện sẽ còn tiếp diễn thế nào nữa đây?!

Hắn đã bước qua đường, đứng trước mặt, cười với cậu, Dương Vũ Đằng tức giận, cậu nghiến răng nói: “Anh là người báo cảnh sát đúng không? Khương Ngạn Phong, anh rốt cục là muốn làm cái gì hả?”

“Không làm gì cả, xung quanh em có nhiều người vây quanh quá, anh thấy thế thì mình nói chuyện riêng với em không tiện lắm.” Khương Ngạn Phong chỉ chỉ quán cà phê gần đó: “Đây là trung tâm thành phố, là nơi đông đúc, em không cần phải sợ anh sẽ làm gì cả, anh chỉ muốn nói chuyện với em thôi. Em có còn nhớ bức ảnh anh đã gửi cho Lâm Tử Hoành không?”

Hắn nhếch mép cười, gương mặt vốn rất đẹp trai giờ phút này lại trông thật đáng sợ: “Dương Vũ Đằng, tôi không có hứng thú với một Omega đã bị đánh dấu, thứ bây giờ tôi muốn chỉ có tiền. Cậu là người thông minh, hẳn là biết tôi đâu phải chỉ chụp một tấm ảnh thôi chứ, số hình còn lại cậu có hứng xem không? Nếu không thì để tôi gửi cho mấy người nhà họ Lâm xem cho vui nhá, nghe đâu gần đây tập đoàn họ Lâm đang bàn chuyện quyền thừa kế, nếu mà họ thấy những tấm ảnh này, ôi thật là thú vị.”

 

Chương 32

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Nguyen
Nguyen
6 tháng trước

Ui có mùi nguy hiểm nha

MEKUCHINHHIEULATAO
MEKUCHINHHIEULATAO
2 tháng trước

chời đọc mà tức ak