[GDGTNT] 3

Chương 3

“Giọng của anh rất hay, trầm trầm, ngữ điệu cuối câu luôn có chút dịu dàng”

“Đây là lần đầu tiên cậu hiểu sâu sắc câu “tiêu tiền như nước” có nghĩa là gì”

 

Dương Vũ Đằng thức dậy từ sớm đúng là việc không bình thường, hồi còn đi học, nếu buổi sáng không có tiết cậu sẽ ngủ luôn đến trưa. Lúc ở nhà cũng thế, ba và mẹ cả cũng chẳng quan tâm cậu làm gì, cậu một mình sống trong thế giới của riêng mình, ngay cả người giúp việc cũng không gọi cậu, cậu ăn sáng hay không ăn cũng mặc kệ luôn.

Nhưng ở nhà của Lâm Tử Hoành thì khác, cậu biết thói quen của anh, ngày xưa mấy lúc hè anh đến nhà chơi cậu với anh sẽ ngủ chung một phòng. Khi ấy cậu còn bé, chưa phân hoá, Lâm Tử Hoành với cậu là một người anh lớn cưng chiều đứa em trai. Nhà họ Dương vẫn luôn phải dựa vào nhà họ Lâm, Lâm Tử Hoành đối xử tốt với cậu ba Dương vui không giấu gì, cứ có dịp là mời anh đến chơi.

Dương Vũ Đằng cầm điện thoại lên xem, 7h30, Lâm Tử Hoành chắc đã chạy bộ xong rồi. Cậu dụi mắt xuống giường, nhìn gương mặt vẫn còn ngơ ngác của mình trong gương, không biết vì sao lại nghĩ đến cái đêm mùa hè năm ấy. 

Lúc đó, Lâm Tử Hoành tắm xong thì sang phòng cậu, nằm dựa đầu giường với cậu đọc sách cho cậu nghe. Đêm tháng bảy, mở cửa sổ cũng chẳng mát được bao nhiêu, Dương Vũ Đằng sợ nóng cứ muốn mở điều hoà, nhưng Lâm Tử Hoành vào phòng thì tắt đi, anh nói cái gì mà tiết kiệm điện. Có mấy lần Dương Vũ Đằng nóng không chịu nổi, muốn đuổi anh đi: “Anh tự về phòng mà tiết kiệm, em nóng chết rồi.”

“Em đừng nghĩ về nó nữa sẽ mát thôi, nào, anh đọc sách cho em nghe.” Lâm Tử Hoành lắc lắc quyển sách tiếng Tây Ban Nha dày cộm trên tay, gáy sách đã cũ màu thời gian, anh dựa vào gối, kéo Dương Vũ Đằng nằm xuống, bắt đầu đọc: “…Tự do, đó là báu vật vô giá do trời ban tặng, mọi của cải dưới lòng đất, dưới lòng biển sâu đều không thể sánh bằng nó…*”

(Một câu trích trong tiểu thuyết Don Quijote của văn sĩ Miguel de Cervantes Saavedra. Cuốn tiểu thuyết còn có nhan đề dài hơn là El Ingenioso hidalgo Don Quijote de la Mancha.)

Don Quijote, Dương Vũ Đằng nghĩ thầm, quyển này cậu đã tự đọc ba lần rồi, có một khoảng thời gian còn thuộc lòng nó, bây giờ thực sự chẳng có hứng thú nằm nghe nữa mà.

Hơn nữa, Lâm Tử Hoành lúc đọc mắc khá nhiều lỗi sai, có những đoạn anh không hiểu rõ lắm nghĩa nên đã nói lại theo ý của mình. Mãi sau này Dương Vũ Đằng mới biết anh đang học tiếng Tây Ban Nha, còn cậu là ‘người bạn cùng tiến’ duy nhất cùng anh luyện tập kỹ năng phiên dịch, cậu thường than thầm trong lòng, mong là anh hãy dừng cái trò học hành này sớm chút hộ.

Nhưng giọng của Lâm Tử Hoành rất hay, trầm trầm, ngữ điệu cuối câu luôn có chút dịu dàng, dù cho là đoạn bịa ra nghe cũng rất xuôi tai. Dương Vũ Đằng ôm gối nằm cạnh anh, nhìn vào hàng mi dày và gương mặt cương nghị của Lâm Tử Hoành, lắng nghe giọng nói nhẹ nhàng của anh, dần dần bị cuốn vào nó.

Cảm giác này, đột nhiên trở nên thật quen thuộc khi cậu bước xuống cầu thang, nhìn thấy Lâm Tử Hoành đang ngồi bên bàn. Những ký ức trong tâm trí cậu chồng lên nhau, hoà cùng khung cảnh hiện thực. Hợp nhau một cách tuyệt vời.

Lâm Tử Hoành ngẩng đầu lên, nhìn thấy cậu, ngạc nhiên: “Em dậy sớm thế, qua đây ăn sáng đi.”

Dương Vũ Đằng hỏi anh: “Anh rể ăn xong rồi ạ?”

“Chưa, chờ em ăn chung.”

Hai người ngồi vào bàn xong, người giúp việc đã nhanh nhẹn mang đồ ăn lên. Cháo trắng và mấy món thanh đạm, còn có bánh mì nướng phết mứt trái cây. Trước mặt Dương Vũ Đằng có hai cốc, một cốc là cà phê, cốc kia…cậu thấy là đông trùng hạ thảo.

Khi Lâm Tử Hoành nhìn cậu, vừa lúc bắt gặp ánh mắt của cậu cũng nhìn mình.

“Anh rể, sức khoẻ em tốt lắm mà.” Dương Vũ Đằng trông như rất chán ghét cái đám đông trùng hạ thảo dài dài kia, chứ đừng nói đến uống, “Em không cần dùng cái này đâu.”

Lâm Tử Hoành húp một muỗng cháo, chậm rãi giải thích: “Ăn đi, không có vị gì đâu, em vẫn còn tuổi lớn, bổ sung dinh dưỡng vẫn tốt mà.”

Giọng anh nhẹ nhàng, nhưng có chút nghiêm khắc, Dương Vũ Đằng do dự một chút, nín thở uống, cả mấy con đông trùng hạ thảo cũng ăn hết. Đúng như lời anh nói chẳng có mùi vị gì hết.

Lúc ăn sáng, Lâm Tử Hoành thấy cậu không rau, anh cười: “Em vẫn kén ăn như ngày xưa nhỉ.”

Dương Vũ Đằng giải thích: “Em có thể uống vitamin mà.”

Lâm Tử Hoành đáp: “Đâu có giống nhau, em đó…mà thôi ăn đi. Hôm qua anh bảo em có gì muốn mua thì nói anh ấy, đã nghĩ ra hết chưa?”

Dương Vũ Đằng nhất thời không biết nói gì, cậu nhìn anh thật lâu, hỏi: “Anh rể, anh đi mua với em thật ư?”

“Đương nhiên rồi, anh ở nhà tới khi em khai giảng luôn. Nên em muốn mua gì thì nói anh, anh dặn thư ký xem thử chỗ nào tốt nhất, chúng ta đi qua đó mua.” Lâm Tử Hoành vừa nói vừa gắp một miếng rau vào bát cậu, “mua đồ xong mình đi dạo nhé, anh nhớ hồi xưa em có nuôi một bé chó, giờ còn nuôi không? Nếu em thích thì mình nuôi một bé ở đây cũng được.”

Đồ trong nhà này cái gì cũng có giá trị mắc muốn xỉu, Dương Vũ Đằng hiểu lỡ có đụng vỡ cái gì chắc bán nhà cũng đền không nổi. Vậy nên cậu lắc đầu: “Không nuôi đâu anh, mai mốt nhập học em cũng không rảnh chăm.”

Lâm Tử Hoành nghe câu nói, không đáp, lát sau mới cười lái qua chuyện khác: “Lát ăn xong em thay quần áo đi, anh chờ em.”

Lúc Dương Vũ Đằng ăn sáng thì mặc một chiếc áo thun đen, khi lên thay đồ xong cậu cũng chỉ thay thành áo sơ mi đen, người cậu rất gầy, mặc áo sơ mi tối màu càng gầy rõ hơn, cậu mở hai cúc áo trên, để lộ cái cổ trắng ngần và một mảng ngực. 

Lâm Tử Hoành ngồi trên sofa xem ipad, nhìn thấy cậu đi xuống, ánh mắt anh không rời người cậu, đứng lên bảo: “Đi thôi.”

Cậu vốn nghĩ Lâm Tử Hoành sẽ gọi tài xế đến đưa hai người đi, nhưng không ngờ Lâm Tử Hoành lại dẫn cậu ra garage, chọn chiếc Bentley rồi ngồi vào. Chiếc xe toát lên vẻ bóng bẩy sang trọng, Dương Vũ Đằng lên xe, nói: “Em còn tưởng anh sẽ bảo tài xế lái xe.”

“Bình thường mỗi khi muốn nghỉ ngơi hoặc có tài liệu cần xem anh mới kêu tài xế, anh thích tự lái hơn, em có bằng lái chưa?”

Dương Vũ Đằng gật đầu: “Có rồi ạ.”

Lâm Tử Hoành nhìn cậu, cười, vỗ vỗ vô lăng: “Muốn thử không, lát nữa ra đường lớn anh để em lái.”

Dương Vũ Đằng nghe mà hết hồn, cậu cười khổ, thành thật đáp: “Anh rể, xe này đắt lắm, em đền không nổi.”

“Đền gì chứ, một chiếc xe thôi mà.” Lâm Tử Hoành khởi động, xe vững vàng lăn bánh, anh vừa điều khiển vừa nói với Dương Vũ Đằng: “Khi về em cứ chọn một chiếc mình thích. Nếu anh hay tài xế bận, em muốn đi đâu thì cứ tự lái đi, nhớ chú ý an toàn.”

Lời anh nói hết sức nhẹ nhàng, nhưng thể bảo Dương Vũ Đằng chọn cây bút tờ giấy vậy, cậu không đáp, mắt nhìn ra cửa sổ, cảnh vật lướt qua hai bên đường. Mùa thu ở đây đậm sắc vàng, khác hẳn ở quê nhà cậu, dù là cảnh vật hay con người.

“Đêm qua ngủ có ngon không? Có bị nóng không?” Tốc độ xe được tăng lên, con đường như một vệt thẳng dài, Lâm Tử Hoành rút một điếu thuốc kẹp vào giữa hai ngón tay, “Anh nhớ em rất sợ nóng.”

Dương Vũ Đằng nói: “Ngon ạ, mở điều hoà nên không nóng.”

Lâm Tử Hoành rít một hơi thuốc, giống như rất không đồng tình với câu nói của cậu: “Điều hoà không nên mở thường xuyên, mùa này nóng là do quy luật của nó, từ bé anh đã nói với em phải tiết kiệm điện, còn phải bảo vệ môi trường.”

Ý kiến này vừa hay trùng với một đoạn trong Don Quijote cậu vừa nghĩ ra vào buổi sáng. Dương Vũ Đằng không khỏi bật cười: “Em đâu có mở cả đêm, em mở mát rồi tối có nhớ tắt mà.”

Cậu vốn muốn nói tiếp là mình không có lãng phí, nhưng Lâm Tử Hoành đã cắt ngang: “Em còn thức đến tối mới tắt á? Làm gì vậy?”

Dương Vũ Đằng thỏ thẻ, “…em chat với bạn, nhưng mà chút xíu thì em ngủ rồi, chắc đi máy bay mệt quá nên ngủ cũng không sâu.”

“Lát mua một ít tinh dầu bạc hà đi, ngửi mùi sẽ ngủ ngon hơn.”

Dương Vũ Đằng muốn nói gì đó nhưng lại cảm thấy không nên, nên gật đầu: “Vâng, lát nữa em mua.”

Đồ cậu muốn mua rất đơn giản, giá vẽ, vải vẽ, mấy hoạ cụ này nọ, Lâm Tử Hoành gửi tin nhắn cho thư kí, lát sau đã nhận được địa chỉ của một tiệm bán rất nổi tiếng. Sau khi dừng xe, anh dẫn Dương Vũ Đằng vào trong, cậu nhìn thấy một hộp bút chì màu 58 nghìn, một ống cắm bút 34 nghìn, Dương Vũ Đằng thấy giá muốn xỉu, cậu lắc lắc tay Lâm Tử Hoành: “Anh rể, em không cần dùng mấy đồ mắc vầy đâu, ở chỗ bán văn phòng phẩm em cũng mua được mà, chỉ có mấy trăm thôi…”

Một nhân viên mặc vest, đi giày da nhanh chóng đi lên, cười bảo: “Thành phần cacbon hoá của bộ chì này được cấp bằng sáng chế độc quyền, còn không độc hại. Màu đen này nếu cậu để dưới nắng sẽ có thể trở thành màu xanh mưc. Màu có thể thay đổi theo khúc xạ ánh sáng.”

Anh ta lấy cái ống cắm bút trên giá, đưa cho Dương Vũ Đằng: “Ống cắm bút này được làm từ gỗ cây lê, tuy không to lắm nhưng là đồ thủ công, khắc bằng tay hoàn toàn. Thợ khắc cũng rất nổi tiếng, anh có thể thấy con dấu của ông ấy dưới đáy đó ạ.”

Dương Vũ Đằng còn chưa kịp lên tiếng, Lâm Tử Hoành đã nói: “Lấy hai cái đó đi, tiệm các cậu còn gì nữa không? vải vẽ, giá vẽ, màu sơn gì đó cứ lấy mỗi cái một bộ gửi đến nhà tôi.”

Dương Vũ Đằng: “…”

“Anh có mắt nhìn ghê, bộ màu dầu này là phiên bản giới hạn, được xem là Hermès trong giới hoạ cụ, bản thường chắc anh thấy rồi, bản này còn tốt hơn, giá chỉ 68 nghìn thôi.”

“Giá vẽ thì tôi nghĩ nên dùng của hãng Dalbergia odorifera. Rất hợp với ống cắm bút anh đã chọn. Chất liệu gỗ balsa này mang đi cũng rất nhẹ.”

“Cọ này thì…”

Sau nửa tiếng trong tiệm hoạ cụ, lúc đi ra, đầu óc Dương Vũ Đằng vẫn xoay mòng mòng, mấy cái mà Lâm Tử Hoành bảo mua mua mua kia cộng lại chắc cũng mua được một chiếc Porsche rồi đấy. Tuy nhà họ Dương cũng coi như khá giả, nhưng so với độ siêu giàu của Lâm Tử Hoành thì như một trời một vực, lần đầu tiên Dương Vũ Đằng hiểu sâu sắc câu “tiêu tiền như nước” có nghĩa là gì. 

Lúc hai người rời đi, nhân viên trong cửa hàng xém điều muốn quỳ lạy hết, Dương Vũ Đằng còn nghĩ, nếu hôm nay hai người mà đi bằng SUV* đến, chắc chắn nhân viên sẽ thay nhau chất đồ lên xe Lâm Tử Hoành.

(SUV là viết tắt của chữ Sport Utility Vehicle có nghĩa là loại phương tiện cơ giới thể thao đa dụng.)

“Đi may vài bộ đồ nhé, sau này thỉnh thoảng cũng có tiệc hay họp mặt, em mặc đi cùng anh.”

Nói xong, Lâm Tử Hoành dẩn cậu sang cửa hàng Hermès, vừa bước vào nhân viên đã cúi chào rất lịch sự, cửa hàng trưởng còn đích thân đi ra, cười: “Ngài Lâm, sao ngài lại đích thân đến vậy, thời gian ra mẫu mới là thứ tư tuần sau cơ ạ.”

“Tôi dẫn người nhà đến mua đồ thôi, có Paul ở đây không?” lht dặn: “Bảo anh ta ra làm, người khác không được.”

“Có ạ, ngài cứ yên tâm, mời ngài lên phòng VIP trên lầu ngồi chờ một chút nhé.”

Sau khi cửa hàng trưởng dẫn hai người vào, anh ta còn mang đến hai chai nước khoáng, cẩn thận mở nắp rót sẵn vào ly cho hai người. Không bao lâu sau, một người đàn ông người Pháp bước vào, là một Omega tầm 40 tuổi.

“Ồ cậu bé thật xinh đẹp, để ta đo cho cậu trước nhé. Muốn mặc một bộ vest đẹp thì đồ lót bên trong cũng phải đẹp đã.” Người đàn ông ra hiệu cho Dương Vũ Đằng đứng lên, sau đó ngồi xổm xuống bắt đầu đo cho cậu từ mắt cá chân đến những khu vực nhạy cảm của Omega, không phải tự dưng mà Lâm Tử Hoành đặc biệt nhấn mạnh phải là ông mới được.

Dương Vũ Đằng thầm nghĩ không biết một bộ đồ làm ra sẽ có giá mấy nghìn hay thậm chí là mấy mươi nghìn euro, đến khi đo xong, chọn chất vải, cậu nhìn Lâm Tử Hoành cầu cứu, anh nhẹ giọng bảo: “Nếu không biết cái nào tốt, thì cứ chọn theo sở thích.” Sau đó Dương Vũ Đằng chỉ vào hai hình trên catologe xem như xong chuyện.

Lúc ra về, Dương Vũ Đằng nhìn Lâm Tử Hoành nói với anh: “Anh rể, em chưa từng dùng nhiều tiền như vậy bao giờ đâu, anh đừng như vậy, em không quen.”

Lâm Tử Hoành đáp: “Có gì đâu, đồ cần dùng mà. Em thật sự không muốn nuôi mèo nuôi cún chó gì sao? Hay nuôi một con cú kiểng nhé, ít rụng lông, kích thước cũng bé.”

Dương Vũ Đằng bất lực: “Không cần mà, anh làm thế em cảm thấy mình giống Harry Potter lắm đó, còn mua cú nữa chứ…”

Lâm Tử Hoành nghe cậu nói bật cười, anh vò vò tóc cậu: “Thế anh là gì đây? Hagrid? hay là bà dì?”

“Không phải mà, chúng ta…không phải như vậy.” Dương Vũ Đằng chớp mắt nói: “Anh là Lucius Malfoy*, dòng đời đưa đẩy nên phải nuôi Harry Potter.”

Lâm Tử Hoành: “….”

(Lucius Malfoy là con trai của Abraxas Malfoy cùng Narcissa Black, cha của Draco Malfoy và ông nội của Scorpius Malfoy. Lucius từng nhập học tại Hogwarts và giữ chức Huynh trưởng nhà Slytherin. Sinh ra trong gia đình quý tộc thuần huyết khiến Lucius xây dựng lòng tin vào sự vượt trội và những đặc quyền mà chỉ giới thuần huyết được thừa hưởng. Lucius còn là thành viên Tử thần Thực tử ngay từ trận chiến giới Phù thuỷ đầu tiên.)

 

Chương 4

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Lâm – không có gì ngoài tiền- Tử Hoành!😎 một chương vừa đọc vừa ngửi thấy mùi tiền nồng nàn trong không khí🤣

PICACHU
PICACHU
10 tháng trước

Thế giới của người siêu giàu đúng là…😂😂😂
Tưởng đâu chưa có truyện để đọc, vô đọc 1 lèo luôn. Tks ad.