[GDGTNT] 22

Chương 22

“Có lẽ anh cũng đã từng như vậy.”

“Anh đã làm gì chọc giận em sao?” 

 

Lâm Tử Hoành nghĩ đây có lẽ là những giây phút tuyệt diệu nhất trong ba mươi năm cuộc đời mình, kỳ phát tình của Dương Vũ Đằng kéo dài suốt ba ngày, hai người ở miết trong phòng, ăn cơm tắm rửa cũng không ra ngoài, giống như quay lại khoảng thời gian Dương Vũ Đằng dưỡng thương, chỉ khác là lần này thay vì chăm sóc lo lắng lại là cùng nhau vượt qua cơn hứng tình.

Sáng sớm ngày thứ tư, Lâm Tử Hoành mở mắt, anh cúi đầu nhìn Dương Vũ Đằng đang say ngủ trong lòng mình, gương mặt trắng nõn đầy vẻ mệt mỏi, lông mi thật dài khẽ rung. Anh mải ngắm nghía đến ngây người, sau đó nhẹ nhàng đặt lên trán cậu một cái hôn.

Hôn vừa xong, Dương Vũ Đằng cũng mở mắt, cậu còn hơi lơ mơ, nhìn thấy Lâm Tử Hoành đang nhìn mình, mãi một lúc sau cậu mới tỉnh hơn.

Dương Vũ Đằng nhích người ra sau, giữ khoảng cách với Lâm Tử Hoành, cậu lấy áo choàng tắm khoác lên người rồi ngồi dậy, vẻ mặt phức tạp.

“Sao vậy em bé?” Lâm Tử Hoành thấy cậu hơi lạ, cũng ngồi dậy, vuốt ve tóc cậu, hỏi: “Còn khó chịu hả?”

Dương Vũ Đằng lắc đầu, thở dài đáp: “Không, hết rồi.”

Lâm Tử Hoành ngạc nhiên: “Hết….”

“Kỳ phát tình của tôi, hình như kết thúc rồi.” Dương Vũ Đằng cúi đầu, cậu nhíu mày: “Tôi đi tắm đây.”

Lâm Tử Hoành cười, muốn đưa tay ra ôm cậu: “Tắm chung nhé.”

Nhưng Dương Vũ Đằng lại lùi lại, cậu lắc đầu: “Không cần, tôi tự làm được, anh…về phòng anh tắm đi.”

Cậu nói xong, cột lại dây lưng áo, đi vào nhà tắm, khoá cửa lại. Một loạt động tác liên tục không cho Lâm Tử Hoành có bất kì cơ hội nào mở miệng, tiếng nước vang lên, xối lên người Dương Vũ Đằng từ đầu đến chân.

Dương Vũ Đằng cúi đầu nhìn những vết đỏ trên ngực mình, chớp mắt nghĩ đến chuyện mấy ngày nay, tuy lý trí trong kì phát tình của cậu lúc có lúc không, nhưng ít nhiều gì cũng nhớ khá rõ những gì mình đã làm. Kì phát tình kéo dài suốt ba ngày, trong ba ngày ấy, cậu và Lâm Tử Hoành đã làm rất nhiều lần…

Dương Vũ Đằng xoa sữa tắm lên người, phiền lòng không đặng, bắt đầu từ hôm đi tiệc, mỗi một chuyện xảy ra cậu đều cảm thấy rất kì lạ. Tiểu Trác, Kỳ Dung cả kì phát tình tự dưng không báo mà đến, cái này nối tiếp cái kia, cứ như chẳng muốn cho cậu thời gian để mà thở.

Nước ấm chảy trên cơ thể, cậu nhớ đến nhiệt độ cơ thể nóng rực và những xúc cảm khi da chạm da với Lâm Tử Hoành, cậu cũng không thể quên được mình đã rên rỉ thế nào mỗi khi lên đỉnh. Thế nhưng khi tất cả đã qua rồi, những kí ức kia lại khiến cho cậu càng không biết nên làm sao để đối mặt.

Sau hai mươi phút, Dương Vũ Đằng ra khỏi phòng tắm, Lâm Tử Hoành đã không còn ở đó nữa. Cậu thay đồ, cầm điện thoại đi xuống lầu, nhưng cũng không thấy Lâm Tử Hoành đâu, quản gia bưng đồ ăn để lên bàn, nói với cậu: “Ông chủ mới ra ngoài, bảo tối sẽ về muộn một chút, dặn cậu đừng chờ cứ ăn cơm trước đi.”

Dương Vũ Đằng không biết mình có bị ảo giác không, nhưng nghe giọng quản gia hôm nay nghe giọng quản gia cứ đáng yêu sao ấy. Cậu bắt đầu ăn, chợt điện thoại vang lên, cậu nghĩ là Lâm Tử Hoành gọi, không ngờ là một dãy số lạ.

“Alo, bạn yêu, hôm nay bạn rảnh không, mình gặp nha?”

Dương Vũ Đằng múc một muỗng cháo, nghe thấy giọng nói ngang của người kia, buồn cười không chịu nổi, nói: “Vừa hay rảnh.”

 

Buổi trưa, mặt trời chói chang, Dương Vũ Đằng ngồi trong một quán cà phê sân vườn, nói với phục vụ: “Cho tôi một ly Cold Brew*, cảm ơn.”

(Cold Brew Coffee là cách pha cà phê bằng nước lạnh hoặc nước ở nhiệt độ phòng “hãm” bột cà phê trong khoảng thời gian dài (12 – 24 tiếng) )

Tiểu Trác ngồi đối diện cũng nói: “Cho tôi giống cậu ấy đi, anh bé này đẹp trai quá nha, kiểu tóc xịn thiệt.”

Phục vụ đỏ mặt, nói ngay: “Ờ thì, các anh thích pancake không? Ăn cùng khi uống cà phê hợp lắm ấy, xem như tôi mời.”

“Cảm ơn nhiều nha.”

Đợi khi phục vụ đi rồi, Dương Vũ Đằng mới bất lực nhìn Tiểu Trác hỏi: “Đi nghẹo người ta làm gì thế?”

Tiểu Trác đáp: “Ối dồi, chin nhỗi chin nhỗi, bệnh nghề nghiệp tái phát, không có cố ý đâu nha, cơ mà anh ta cũng thấy vui mà, đâu ai mất gì đâu nè.”

Hôm nay Tiểu Trác ăn vận còn giống học sinh hơn cả Dương Vũ Đằng, áo thể thao, đội mũ bóng chày, quần ngắn đến gối, và một đôi giày NIKE màu trắng. Cậu ta nhận ra Dương Vũ Đằng đang đánh giá vẻ ngoài của mình, cười giải thích: “Tối nay tôi còn có mối, “daddy” thích style này, cậu thì sao? Tối nay định ăn gì thế?”

“Giờ mới buổi trưa mà.” Dương Vũ Đằng dở khóc dở cười, nhưng vẫn trả lời: “Về nhà ăn cơm thôi.”

Tiểu Trác nháy mắt, nụ cười mang theo hàm ý sâu xa: “Mấy hôm nay cậu cũng thích lắm nhỉ? Người toàn mùi luôn. Hehe cảm ơn tôi đi, sau đêm đó thì thành công tồi đúng không?”

Dương Vũ Đằng: “….Cậu đã làm gì?”

Tiểu Trác nhún cai: “Có làm gì đâu, báo ân cậu thôi, cậu có nhớ mùi hoa nhài không, nó có thể giúp khuếch tán mùi của Omega, tôi vốn là định tự xài cơ, nhưng mà cậu có lẽ cần hơn tôi. Với cả cậu nói mà, cậu không không biết làm sao để đối mặt nên tôi giúp cậu một chút thôi.”

Dương Vũ Đằng nghe thế nhíu mày, môi cậu run run mãi mới cất nên lời: “Cậu đánh thuốc tôi sao?”

“Đánh thuốc khó nghe quá à, tôi là giúp cậu.” Tiểu Trác rút một tờ khăn giấy, sẵn gấp một con hạc, nói tiếp: “Chai thuốc đó tuy bé nhưng có giá cả chục nghìn ấy. Không chỉ không gây ra tác dụng phụ, còn không ảnh hưởng đến kì phát tình.”

Dương Vũ Đằng: “…Cậu bị lừa rồi.”

Tiểu Trác: “???”

“Thứ thuốc ấy có ảnh hưởng đến kì phát tình, tôi đó xong về tôi phát tình suốt ba ngày mới hết.” Dương Vũ Đằng đau hết cả đầu, xoa xoa huyệt thái dương nói: “Tôi mới có chút hảo cảm với cậu, cậu lại đi làm chuyện này, làm sao tôi tiếp tục làm bạn với cậu được chứ?”

Tiểu Trác ngạc nhiên, lẹ làng lên tiếng: “Không, không phải đâu. Lúc tôi mua người ta nói không bị sao mà, là hàng nhập khẩu đó.”

Còn muốn giải thích tiếp, nhưng phục vụ đã mang đồ uống lên rồi. Dương Vũ Đằng nhìn thấy thoáng cái Tiểu Trác đã thay đổi vẻ mặt, mỉm cười nhìn người phục vụ, lúc nhận bánh còn đưa con hạc giấy có ghi số điện thoại của mình.

Người phục vụ lại đỏ mặt rời đi, Dương Vũ Đằng hỏi: “Cậu thích anh ta à?”

Tiểu Trác kêu: “Không, nhưng ngày nào stress quá sang đây tìm người nói vài câu cũng hay mà đúng không?”

Nói xong, cậu ta lại nghĩ đến việc phát tình đang nói, hai tay chắp lại xin lỗi: “Cậu Dương, tôi xin lỗi, tôi không có ý đó đâu. Ấy mà kì phát tình này xong, tôi thấy cậu trông cũng hồng hào mà, chủ tịch Lâm có giúp cậu không?”

Dương Vũ Đằng gật đầu, nhìn Tiểu Trác bắt đầu nói tiếp: “Hôm đó cậu chẳng phải nói là trong lòng mình có khúc mắc đó ư? Lần đánh dấu đầu tiên quá vội vàng cậu không hiểu được trái tim minh. Nhưng lần phát tình này thì sao? Cậu nhớ rõ mà, nếu cậu không thích người ta, cậu có chịu cho anh ấy đánh dấu cậu lần thứ hai không?”

Những điều Tiểu Trác nói hoàn toàn đúng, Dương Vũ Đằng suy nghĩ một lát, thấp giọng đáo: “Nhưng thế này thì tôi cảm thấy, tình cảm của hai chúng tôi càng phức tạp hơn ấy, nhức đầu thật…”

Tiểu Trác: “Cậu là bị ngốc hay thần kinh thô vậy? Được chủ tịch Lâm đánh dấu là chuyện được biết bao nhiêu người ao ước, có một Alpha ưu tú như anh ấy yêu thương, tôi có nằm mơ chục năm cũng không với tới ấy.”

Dương Vũ Đằng bất đắc dĩ nói: “Cậu tưởng tượng thôi, anh ấy đâu có…”

Cậu nghĩ mãi nghĩ mãi cũng không nghĩ ra được từ nào để hình dung chính xác về Lâm Tử Hoành, anh đúng là rất ưu tú, nhưng đây cũng chỉ là vỏ bọc để che giấu sự lưu manh anh đã làm với cậu trên giường.

Tiểu Trác thấy vẻ mặt cậu lúc giãn lúc nhăn, bật cười: “Tôi nói với cậu rồi, cậu đừng có nghĩ mấy chuyện đâu đâu nữa, cậu có biết chủ tịch Lâm là một Alpha “chất” thế nào không hả? Kỳ Dung hôm ấy với ai cũng trưng ra vẻ kiêu ngạo khó gần, chỉ có nhiệt tình với mỗi chủ tịch Lâm nhà cậu, có có biết tại sao không?”

Dương Vũ Đằng nghe nhắc đến Kỳ Dung, nhớ lại hôm đó, cũng tò mò muốn biết: “Quan hệ của hai người ấy tốt lắm sao?”

“Hai người hình như quen biết nhau lúc chủ tịch Lâm đi du học ở Anh, nhà họ Kỳ cũng là gia tộc có tiếng.” Tiểu Trác rất rõ về mấy chuyện của giới nhà giàu, “Tôi nói cho cậu chuyện này, cậu đừng giận nha, có vẻ như cái đồng hồ Kỳ Dung quý nhất chính là của chủ tịch Lâm tặng đấy.”

“Đương nhiên đây cũng không thể nói là chủ tịch Lâm có ý gì với anh ta được, nhưng mà chắc chắn là không phải quen biết xã giao, cậu phải đề phòng kẻo quá muộn đó.”

Nếu như là thức khác, có lẽ Dương Vũ Đằng sẽ không bận tâm, nhưng Tiểu Trác nói là đồng hồ, còn cả những lời Kỳ Dung nói khi thấy chiếc đồng hồ đeo trên tay cậu, cậu chột dạ, hỏi: “Là đồng hồ thế nào?”

Tiểu Trác nói: “Để tôi tìm ảnh cho cậu xem, anh ta đeo đi cũng nhiều tiệc lắm.”

Cậu ta cúi đầu xem điện thoại một lúc, thoáng cái đã tìm ra, dù là nhiều sự kiện khác nhau nhưng Kỳ Dung cũng chỉ đeo một chiếc đồng hồ. Dương Vũ Đằng phát hiện đó là hiệu Roger Dubuis, tuy khác màu nhưng giống hệt kiểu Lâm Tử Hoành hay đeo. Lòng cậu dấy lên một cảm xúc không nói thành lời.

Tiểu Trác: “Dù là bây giờ chưa có chuyện gì, nhưng tôi cảm thấy chắc chắn có vấn đề. Cậu phải cẩn thận.”

Lòng Dương Vũ Đằng rất loạn, cậu bưng cà phê lên uống một hớp to, lạnh lùng cất giọng: “Tôi có thể cẩn thận kiểu gì đây?”

Tiểu Trác: “Alpha theo đuổi Kỳ Dung rất nhiều, nhưng anh ta không quan tâm ai cả. Tôi mong anh ta không phải người toan tính, con người của nghệ thuật, thanh cao không vướng bụi trần.” 

Dương Vũ Đằng không nghe Tiểu Trác nói, cậu đang bận nghĩ, dáng vẻ dịu dàng của Lâm Tử Hoành khi đeo đồng hồ cho mình, khi ấy phải chăng cũng đã như vậy đeo lên cho Kỳ Dung. Trái tim lạnh toát, lan ra cả người.

Lúc này tin nhắn của Lâm Tử Hoành cũng vừa hay nhắn đến, hỏi cậu đang ở đâu, Dương Vũ Đằng nhìn tin nhắn, lòng rối ren, cậu không trả lời, tắt máy luôn.

 

Buổi tối Lâm Tử Hoành về đến nhà, thấy người giúp việc đang dọn dẹp bàn anh, anh đưa áo khoác cho quản gia, đi thẳng lên lầu, gõ cửa phòng Dương Vũ Đằng, bên trong không ai đáp, cửa hé mở ra một khe nhỏ, anh liền đẩy vào.

Vào phòng xong, anh thấy Dương Vũ Đằng đang bưng nước uống gì đó, trên tay cậu hình như là một hộp thuốc, thấy anh đi vào thì giấu ra sau lưng, Lâm Tử Hoành nhíu mày hỏi: “Sao lại uống thuốc? Em không khoẻ sao?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Không.”

“Không thì em uống thuốc làm gì chứ, đưa anh xem nào.” Lâm Tử Hoành đi qua, dỗ dành: “Đừng nghịch nữa mà, nếu em không khoẻ thì nói anh, anh bảo bác sĩ đến khám, em tự ý uống thuốc bậy bạ nguy hiểm lắm.” 

Bị bắt gặp tại trận, Dương Vũ Đằng có muốn trốn cũng không trốn thoát, cậu có hơi bực, đưa hộp thuốc sau lưng mình cho anh: “Đấy, anh muốn xem thì xem đi.”

Đưa xong, cậu đi qua giường ngồi xuống, không nói gì, trông thấy vẻ mặt Lâm Tử Hoành kinh ngạc hỏi cậu: “Sao em lại uống thuốc này?”

Đó là thuốc tránh thai, buổi chiều đi gặp Tiểu Trác về cậu đã ghé hiệu thuốc mua.

“Trong kì phát tình làm nhiều quá, uống thuốc có gì lạ à?”

Lâm Tử Hoành hít sâu một hơi, mới nói: “Thuốc này không tốt cho sức khoẻ của Omega, sau này em đừng uống nữa, nếu em sợ…thì để anh bảo bác sĩ Tôn kê thuốc tiêm, cho anh, Alpha cũng có thuốc này.” 

Anh nói xong, lại hỏi tiếp: “Chiều anh có nhắn tin cho em, sao em không trả lời? Còn giận anh hả?”

“Không.” Dương Vũ Đằng lạnh lùng đáp: “Tôi không thấy tin.”

Nói xong, cậu đứng lên lấy cái đồng hồ Roger Dubuis cả cái hộp cũng đưa đến trước mặt Lâm Tử Hoành: “Trả anh này.”

Lâm Tử Hoành ngạc nhiên, cầm hộp hỏi: “Sao thế, em không thích hả?”

“Không thích.” Dương Vũ Đằng nói: “Anh cầm cho kỹ vào, sau này nói không chừng còn dùng đến đó, tặng cho một người nào đó khác chẳng hạn.”

Rõ ràng cậu đang giận, nhưng Lâm Tử Hoành không biết cậu giận cái gì. Anh đặt đồng hồ qua một bên, vươn tay nắm lấy tay Dương Vũ Đằng, lại bị cậu vùng ra, anh nhíu mày hỏi: “Em bị sao thế? Từ sáng đã khó chịu rồi, anh lại làm gì cho em giận sao? Em phải nói cho anh anh mới biết sửa đổi chứ.” 

Dáng vẻ vô tội của Lâm Tử Hoành làm cho lòng Dương Vũ Đằng càng phiền hơn nữa, cậu mới định nói điện thoại đã vang lên. Nhìn qua là ba cậu gọi đến, cũng không biết là ông ta định nói cái gì, cầm điện thoại muốn ra ngoài hành lang nhưng đã bị Lâm Tử Hoành kéo lại: “Ở trong phòng không nghe được sao? Em ra ngoài làm gì?”

Dương Vũ Đằng vùng tay khỏi tay anh, bực tức đốp lại: “Không được đấy, thì sao?”

 

Chương 23

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
3 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Song Anh
Song Anh
9 tháng trước

không được đấy, em ghen rồi đấy, anh có dỗ em không, anh có hiểu ko? huhu, ai bảo lúc anh ấy hỏi thấy anh ấy bên người khác cậu có khó chịu ko, cậu ko cần suy nghĩ đã trả lời ko. Giờ cậu thấy nghiệp quật chưa? hihi

Pipo1211
Pipo1211
9 tháng trước

Ố ồ… Cục cưng nhà Lâm tổng đang ghen😏
miệng thì nói chưa xác định được tình cảm, nhưng thấy có mối đe doạ xuất hiện lại xù lông hờn dỗi.
giường anh rể bé cũng lên rồi, đánh dấu cũng đánh rồi, có ấm ức nghi ngờ gì cứ thẳng thắn đi bé. Mau cho chúng tui ăn đường đi nào. 10 chương war ròi đó🥲

Hương
Hương
9 tháng trước

Mong t/g ra truyện đều hơn vì truyện hấp dẫn quá! Thankssss nàng!