[GDGTNT] 20

Chương 20

 Em bé, chỉ cắn một cái là xong rồi, được không?

“Giúp tôi, anh rể, tôi rất khó chịu…”

 

Cửa sổ tuy đã mở nhưng gió cũng không xua được mùi bạc hà càng lúc càng nồng, Lâm Tử Hoành ngửi thấy mùi này, hơi thở ngay lập tức nhanh lên. Anh cố gắng kiềm chế, quay sang nhìn Dương Vũ Đằng hỏi: “Phải làm sao bây giờ? Anh giúp em nhé, hay là…”

“Tôi có thuốc ức chế.” Dương Vũ Đằng đáp lại ngay, tuy giọng nói hơi run run nhưng vẫn lạnh lùng kiên quyết, “Anh cứ mặc kệ tôi.”

Lâm Tử Hoành thở hắt ra một hơi: “Sao có có thể mặc em được, thuốc ức chế ở đâu? Anh lấy cho em.”

Lần phát tình này có vẻ mạnh bạo hơn những lần trước, mới nãy cậu chỉ cảm thấy nóng, nhưng bây giờ đã bắt đầu không đứng vững nữa rồi. Dương Vũ Đằng miễn cưỡng chỉ tay lên chỗ tủ, thấp giọng: “Ngăn thứ hai từ dưới đếm lên, cái hộp bên trái.”

Lâm Tử Hoành đi qua, tìm thấy ngay thuốc, anh rút thuốc vào ống tim, quay lại cầm tay cậu lên, nhẹ nhàng nói: “Có hơi đau đấy, em ráng một chút.”

Dòng thuốc lạnh lẽo từ từ được bơm vào mạch máy, Dương Vũ Đằng cắn răng, đầu kim tiêm vừa rút ra, một giọt máu cũng theo đó chảy xuống. Lâm Tử Hoành lấy bông gòn lau cho cậu rồi dán băng cá nhân. Nhìn thấy Dương Vũ Đằng ngời trên giường thở gấp, Lâm Tử Hoành vươn tay vuốt ve vầng trán ướt đẫm mồ hôi, anh cúi người xuống trước mặt Dương Vũ Đằng, hỏi: “Có đỡ hơn chưa?”

Dương Vũ Đằng hít thở sâu, gật đầu: “Không sao rồi, anh về phòng anh đi.”

“Đợi thêm lát nữa đi, em cứ an tâm mà ngồi, anh không làm gì em đâu.” Lâm Tử Hoành lấy một chai nước khoáng đưa cho cậu, “Em uống nước lạnh đi, giải nhiệt một chút. Sao hôm nay lại đột nhiên phát tình vậy?”

Dương Vũ Đằng chẳng có sức mà đôi co, cậu chỉ trừng mắt nhìn Lâm Tử Hoành.

Lâm Tử Hoành cười khổ: “Thật sự không phải tại anh đâu, khi ở bên em anh đều không dám lan toả pheromone của mình đâu, mùi của anh đâu phải em không biết…”

Cậu vừa nãy bị ngọn lửa của cơn phát tình thiêu đốt đến khó chịu, bây giờ đã ổn hơn, cậu ngẫm lại đúng thực việc này không phải là lỗi của Lâm Tử Hoành. Kỳ phát tình của cậu không ổn định, có khi sáu tháng một lần, có khi lại xuất hiện hằng tháng. Có kéo dài mấy ngày, có khi chỉ một đêm.

Dương Vũ Đằng nói: “Ừ, không phải tại anh, tôi đã hôn rồi, phần thuốc còn lại cứ để đó tôi tự tiêm, anh về phòng đi.”

Cậu vừa nói vừa đứng lên, đi ra cửa, bày ra dáng vẻ tiễn khách.

“Ừ, anh đi ngay, nếu em còn khó chịu thì phải gọi điện cho anh ngay đấy, không được tự chịu đựng nghe chưa.” Lâm Tử Hoành ra tới cửa rồi, lại quay đầu nói tiếp: “Nếu không có sự cho phép của em, anh sẽ không đến đây nữa, thật đó.”

Dương Vũ Đằng buồn bực nói: “Biết rồi, nghe rồi, tôi buồn ngủ, anh đi mau đi.”

Mặt cậu vẫn còn hơi đỏ, mùi pheromone nồng đậm bạc hà vẫn chưa vơi đi, cả người như một chú mèo đang xoè móng, cào vào trái tim Lâm Tử Hoành. Anh cũng biết mình phải đi, về phòng rửa mắt một cái cho tỉnh táo.

Thế nhưng, anh vừa khép cửa xong đã nghe tiếng rầm sau lưng. Lâm Tử Hoành giật mình quay lại, mở toang cửa, nhìn thấy Dương Vũ Đằng đã gục xuống đất, anh sợ hãi: “Vũ Đằng, em sao thế?”

Nhiệt độ cơ thể Dương Vũ Đằng còn cao hơi khi nãy, người ướt đẫm mồ hôi, cả người đỏ rực, cậu nhăn mặt khó chịu, ngón tay không ngừng run run.

Đây rõ ràng không phải là phản ứng phải có sau khi dùng thuốc ức chế.

Lâm Tử Hoành nghe thấy tiếng nói mơ hồ của cậu đứt quãng: “Tiêm…thêm liều nữa.”

“Không được.” Lâm Tử Hoành thẳng thừng không chịu, nghiêm khắc nói: “Em có biết khi tiêm liên tục hai mũi thuốc ức chế sẽ dẫn đến phản ứng sốc thuốc hả? Huống hồ mũi lúc nãy tiêm đã không có tác dụng rồi, tiêm tiếp sẽ rất nguy hiểm.

Hai người đều biết rõ, cách duy nhất để giải quyết kì phát tình này cho cậu là gì. Dương Vũ Đằng khó khăn hít thở, cậu ngửa cổ, cắn môi, không nói gì.

Mồ hôi rơi từng giọt, rõ ràng cho thấy sự khó chịu đã đến giới hạn.

Nhưng cậu lại chỉ quật cường chịu đựng, như thể đang cố vượt qua sự tra tấn từ các giác quan. Lâm Tử Hoành nắm tay cậu trong bàn tay mình, thì thầm: “Vũ Đằng, anh có thể giúp em…”

Lời nói và sự đụng chạm da thịt của anh dường như khiến Dương Vũ Đằng nhớ lại về buổi tối hôm đó. Vai cậu run lên, lắc đầu rồi đẩy anh ra: “Không….”

Lâm Tử Hoành vuốt ve mu bàn tay cậu, dịu dàng: “Anh sẽ không tổn thương em, chỉ cắn một cái thôi, được không? Ngoan…”

Anh vừa nói vừa đưa tay ôm eo Dương Vũ Đằng, thả pheromone của mình ra.

Lâm Tử Hoành thấy cậu không né nữa, nhưng anh sợ nếu mùi nồng quá cậu sẽ không chịu nổi, thế nên pheromone của anh chỉ tản ra từng chút một. Chỉ trong chớp mắt, mùi Tequila vây lấy Dương Vũ Đằng, sắc mặt cậu cũng đã đỡ hơn, Lâm Tử Hoành mới vuốt ve tuyến thể ở sau cổ cậu.

Chỗ đó đã sưng đỏ lên, chỉ mới chạm nhẹ vào Dương Vũ Đằng đã kêu lên “A”, cậu rụt cổ muốn trốn đi, “Anh đừng có đụng vào tôi…”

“Anh xoa giúp em nha, sẽ dễ chịu ngay thôi.” Lâm Tử Hoành nói: “Đừng ngồi dưới đất, lạnh lắm, anh ôm em lên giường nha, được không?”

Dương Vũ Đằng chả thèm nghĩ đã đáp: “Không.”

Lâm Tử Hoành nhìn cậu thế này có hơi buồn cười, anh đứng lên cúi người ôm Omega lên.

Lúc ôm, cậu có đẩy anh mấy cái, nhưng chẳng có mấy sức lực. Bàn tay Dương Vũ Đằng mềm như bông, cơ thể như chẳng còn là của mình, đánh cứ như gãi ngứa.

Khoảnh khắc Alpha mở rộng vòng tay ôm cậu vào lòng, cậu cảm thấy như có một luồng điện chạy thẳng vào tim, thông qua mạch máu lan ra khắp nơi trên cơ thể, một cảm giác dễ chịu không nói thành lời.

Sao lại thế này chứ….

Dương Vũ Đằng muốn kiểm điểm cho sự dễ dãi của mình, nhưng kỳ phát tình không cho cậu có quá nhiều thời gian tỉnh táo để nghĩ ngợi nữa, ý thức bắt đầu đứt quãng. Trước mặt cậu lúc rõ lúc mờ, sau lưng lại là đệm giường êm ái, cậu quay mặt đi, ngón tay bấu lấy gối, nhắm chặt mắt, hít thở.

Quần cậu cũng đã ướt, thậm chí còn có thể nhìn thấy vệt nước rõ ràng ở phía sau, bên trong thì như thiêu như đốt, bên ngoài thì như mới vớt từ dưới nướng lên.

Lâm Tử Hoành ôm cậu vào lòng, nói: “Không sao, không sao đâu, em bé, chỉ cắn một cái là xong rồi, được không? Cắn một cái em sẽ không khó chịu nữa.”

Có lẽ là cậu bị váng đầu rồi, trước mắt cậu là những hình ảnh rất mông lung, trong đầu thì trống rỗng, cậu nghe thấy Alpha bên cạnh gọi cậu bằng cách gọi ngày xưa, lời nói của anh vừa thân thuộc vừa dịu dàng, như thể xoa dịu tất cả sợ hãi và đớn đau cho cậu. Cậu vô thức vươn tay nắm lấy áo Lâm Tử Hoành, hít thở từng chút một.

“Em có cho phép anh đánh dấu em không?” Ngón tay Lâm Tử Hoành vuốt ve trên tuyến thể, nhẹ nhàng ấn ấn: “Đừng sợ, sẽ xong ngay thôi.”

Dương Vũ Đằng cắn răng ngăn cho những tiếng rên rỉ phát ra, đôi mắt đỏ hoe ngấn lên, giọng nói cậu run run: “Nhanh lên…khó chịu…”

Không dễ dàng gì mới được sự đồng ý của cậu, Lâm Tử Hoành thầm thở phào, anh vốn chỉ muốn cắn một cái rồi thôi, nhưng khi chạm vào làn da mềm mại kia, Lâm Tử Hoành chợt dừng lại, anh cúi đầu nhìn cậu, giọng nói trầm trầm: “Bây giờ em muốn ai đánh dấu em hả? Em bé.”

Tất cả ý thức của Dương Vũ Đằng đều bị kìm hãm trên tuyến thể vừa mềm vừa nóng bỏng trên gáy kia, xúc cảm trong cơ thể dâng trào không kiểm soát được, hậu huyệt phía sau đã tiết ra đầy dịch nhờn. Giờ phút này, mùi pheromone của Lâm Tử Hoành đang vẩn vờ xung quanh cậu nhưng trong cơ thể lại trống rỗng khiến cho cậu cảm thấy khó chịu vô cùng, cậu muốn…

“Muốn anh…” Dương Vũ Đằng tựa vào lòng anh, ngón tay bấu chặt áo sơ mi trước ngực Lâm Tử Hoành, giọng nói như vỡ ra, nghe vừa mềm vừa bùi tai, “Anh rể, muốn anh…đừng làm khổ tôi nữa.”

Một câu nói làm cho trái tim Lâm Tử Hoành suýt nổ tung, hơi thở anh nặng nề trong phút chốc, bàn tay áp lên má cậu, ngập tràn yêu thương: “Sao anh nỡ làm thế được chứ.”

Anh vừa nói vừa vạch cổ áo Omega ra, phần gáy mềm mại lộ ra, xuyên qua làn da, anh cắn xuống.

Giây phút tuyến thể bị cắn vào, thay thế cho cảm giác đau nhói thoáng qua là sự ấm áp và thoải mái vô ngần, như có một đôi tay nhẹ nhàng vuốt ve khắp cơ thể cậu, cơn khát tình từ từ lắng dịu đi. Dương Vũ Đằng run lên, người cậu gồng cứng, cuối cùng là một tiếng rên rỉ mềm mại cất lên.

Trán cậu đầy mồ hôi, tóc mái dính bết lại, nhưng trên mặt đã không còn vẻ khó chịu như khi nãy, hơi thở cũng dần được điều hoà. Không biết cậu đã có ý thức lại chưa, nhưng bàn tay vẫn nắm chặt áo của Lâm Tử Hoành, áp mặt lên ngực anh, người co giật, không nói tiếng nào.

Một lúc sau, trông như cậu đã ngủ.

Lâm Tử Hoành không nỡ đánh thức cậu, cũng không nỡ phá vỡ giây phút ngọt ngào hiếm có này. Mặc dù chỗ đó của anh đã cứng lên do ảnh hưởng của pheromone từ cậu, nhưng anh vẫn nằm im, quần áo cũng không thay, cứ thế ôm cậu ngủ.

Lâm Tử Hoành vốn định chờ đến khuya, Dương Vũ Đằng ngủ say rồi anh sẽ giúp cậu thay quần áo, sau đó sẽ quay về phòng mình, tránh cho Dương Vũ Đằng sáng thức dậy thấy anh sẽ tức giận.

Nhưng không ngờ, tầm 12h rưỡi đêm, anh bị mùi pheromone ngọt ngào của Omega nằm bên cạnh đánh thức, bật đèn trên đầu giường lên, anh thấy khuôn mặt của Dương Vũ Đằng còn đỏ hơn lúc tối, hơi thở nóng rực, mặt cậu thì nhíu lại.

Sao nhanh như vậy mà lại đến lần nữa rồi? Lâm Tử Hoành cảm thấy rất kinh ngạc, anh xoa xoa mặt Dương Vũ Đằng, nhẹ giọng gọi cậu: “Em bé, có phải lại khó chịu không?”

Dương Vũ Đằng mơ hồ mở mắt, cậu cũng không biết tại sao cơ thể mình lại như thế này, lúc nói chuyện có thể nghe thấy bao nhiêu sự khốn khổ: “Sao lại…”

Thuốc ức chế không có tác dụng, tiêu ký tạm thời chỉ có tác dụng được mấy tiếng đồng hồ, Lâm Tử Hoành cũng không biết tại sao lại thế này, nhưng ít nhiều anh biết kì phát tình này của cậu sẽ không phải là một kì phát tình thông thường.

“Đừng sợ, có anh đây.”

Anh hôn trán Omega, an ủi, sau đó ngồi lên đi vào nhà tắm, lát sau lại quay về ôm Dương Vũ Đằng lên.

Ôm người ở tư thế này, Lâm Tử Hoành có thể cảm nhận được quần áo sau lưng cậu đều đã ướt đẫm, lòng bàn tay đặt trên eo cậu cũng cảm thấy được người kia đang run.

“Anh định làm gì tôi…”

Lâm Tử Hoành nói: “Ôm em đi tắm.”

Lúc vào nhà tắm, nước đã chảy được hơn nửa bồn, Lâm Tử Hoành thả cậu vào, cởi quần áo cho cậu.

Nước ấm thấm vào từng lỗ chân lông, rất dễ chịu, Dương Vũ Đằng nheo mắt, ngửa cổ, cậu dựa vào thành bồn, hai tay buông thỏng, thở hắt ra một hơi.

Lâm Tử Hoành ngồi bên ngoài, giọng khàn khàn: “Em còn khó chịu không?”

Dương Vũ Đằng ừm một tiếng thật dài.

“Em bé.” Lâm Tử Hoành vuốt ve trán cậu, giúp cậu vuốt gọn phần tóc rũ xuống, dịu dàng nói: “Kì phát tình này của em rất lạ, thuốc ức chế không có tác dụng, đánh dấu tạm thời cũng không được bao lâu, em nói xem…phải làm sao đây?”

“……” Dương Vũ Đằng cúi đầu, cậu biết kì phát tình này vẫn còn tiếp, cảm giác thoải mái khi ngâm mình trong nước mới nãy kia dần mất đi, cậu cảm thấy được một cơn khát tình mới đang nhen nhóm.

Cậu cắn môi, dường như đã hiểu, “Ý anh là sao…”

“Không sao cả, anh không chịu nổi khi em bị dày vò như vậy.” Lâm Tử Hoành nói: “Nếu em không muốn, thì anh cắn tiếp cũng được, nhưng thấy em cứ đau đớn, lòng anh cũng đau .” 

Dương Vũ Đằng miễn cưỡng ngẩng mặt lên, cậu nhếch mép cười: “Tất cả chỉ vì thế này thôi sao?”

Lâm Tử Hoành im lặng, cũng cười, nhưng nụ cười lại bi ai đến lạ: “Em bé, em nói như vậy, anh phải trả lời làm sao mới đặng đây?”

Trên gương mặt đẹp trai của anh là sự bất lực, nhưng trong mắt lại chất chứa đầy sự cưng chiều, dịu dàng và cả yêu thương.

Dương Vũ Đằng có hơi ngẩn ngơ, cậu nghĩ chắc mình ngâm nước lâu quá não cũng bị vô nước rồi, bằng không sao cậu chỉ nghĩ đến mỗi chuyện kia thôi chứ…

Cậu dần nhắm mắt lại, đưa cơ thể trần trụi của mình về phía Lâm Tử Hoành, áp má vào eo anh, cảm giác lạ lẫm truyền đến cậu qua lớp áo sơ mi ướt đẫm của anh.

“Ôm tôi ra với, tôi không đứng lên nổi.”

Sau đó cậu nói tiếp: “Giúp tôi, anh rể, tôi rất khó chịu…”

 

Chương 21

Password Chương 21: Năm sinh của Sam và YU, viết liền, dạng yyyy

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Hương
Hương
9 tháng trước

Câu văn hay, lôi cuốn👍

Nghe
Nghe
9 tháng trước

Cắt đúng đoạn hay kekek