[GDGTNT] 2

“Lần đó là anh say thật…”

“Cậu vẫn còn nhớ hương vị đó, ngọt lắm.”

Lâm Tử Hoành về nhà chưa bao lâu, quản gia đã dọn cơm ra xong xuôi, bàn ăn không phải là cái bàn dài gỗ đàn hương màu gụ đỏ mà là chiếc bàn tròn lớn. Trên bàn có sáu món một canh, những món ăn đều được chế biến cầu kì vừa đủ cho hai người ăn.

“Đi đường có thuận lợi không?” Lâm Tử Hoành ngồi xuống bên cạnh, xắn tay áo, lấy khăn đưa cho cậu nói: “Anh vốn là định tự đi đón, nhưng chiều có họp gấp, nên không thể đón em.”

Dương Vũ Đằng chỉ đáp “dạ” sau đó cầm khăn lau tay. Lau xong rồi, cậu mới nói tiếp: “Tài xế đón em cũng được rồi ạ, em còn tính tự đi tàu điện đến.”

“Em có hành lý, đi tàu điện lỉnh kỉnh lắm, với cả không an toàn.” Lâm Tử Hoành nhổm người múc cho cậu một bát canh, “lỡ lạc đường thì sao?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Em đâu phải con nít đâu, em đã 22 tuổi rồi.”

Lâm Tử Hoành lắc đầu, đặt chén canh trước mặt cậu: “Bề ngoài thì lớn, nhưng anh vẫn cứ thấy em còn bé ấy, thời gian trôi qua nhanh thật, chớp mắt bé đã học thạc sĩ rồi.”

“Dạ.” Dương Vũ Đằng cúi đầu ăn cơm, dường như cũng không biết nói gì với anh.

Lâm Tử Hoành gắp một miếng chả cá cho cậu, dịu dàng hỏi: “Khi nào em khai giảng? Đã chọn chuyên ngành chưa?”

“Thứ hai tuần sau ạ, em học nghệ thuật tranh sơn dầu.”

Lâm Tử Hoành hỏi tiếp: “Đã chuẩn bị đồ đi học hết chưa? Mai anh dẫn em đi dạo phố nhé, thiếu cái gì thì cứ mua. Mền gối trong phòng ngủ nếu em thấy không thoải mái thì nói với ông Ngô, ông ấy đổi cho em.”

Ông Ngô chính là quản gia trong nhà, Dương Vũ Đằng cười cười: “Tốt lắm rồi ạ, anh rể, công ty anh nhiều việc anh không cần nhín thời gian đi với em đâu, mấy hoạ cụ này nọ em tự đi mua là được rồi. Em qua ở nhờ là đã làm phiền anh nhiều lắm.”

“Nói bậy gì đó.” Lâm Tử Hoành miệng trách, nhưng trong mắt vẫn cười: “Anh có thấy phiền gì đâu, công ty cũng không phải chỉ có mình anh lo, em đến thì chuyện gì anh cũng bỏ được.”

Dương Vũ Đằng không trả lời, cũng không biết nên nói gì mới tốt, chỉ có thể cúi đầu ăn cơm. Tài nghệ của đầu bếp rất tuyệt, nhưng do vừa đi một chuyến bay dài, đầu óc cậu quay quay, khẩu vị cũng bị ảnh hưởng. Thấy cậu buông đũa Lâm Tử Hoành quan tâm, hỏi: “Sao em ăn ít vậy? Không hợp khẩu vị sao?”

“Không, ngon lắm, nhưng hôm nay em đi máy bay hơi mệt nên ăn không vô.” Dương Vũ Đằng nhận ly nước người giúp việc đưa qua, cậu duỗi người định lên lầu. Cơ mà cuối cùng quyết định ở lại chờ Lâm Tử Hoành ăn cơm, “Em cũng ăn ít, bình thường ăn chút xíu là no rồi.”

Lâm Tử Hoành nhíu mày, “Em gầy quá, nên ăn nhiều một chút, không thì lỡ có bệnh cơ thể chịu không nổi. Ông Ngô lấy đông trùng hạ thảo ra đi, tối nay nấu một bát cho Vũ Đằng uống.”

Ông Ngô đáp: “tôi biết rồi ông chủ, có cần chưng tổ yến mỗi ngày luôn không?”

“Cũng được, mấy thứ này ông rành hơn tôi, cứ thấy cái nào tốt thì làm.”

Dặn dò xong, anh cũng buông chén xuống, đứng dậy nói với Dương Vũ Đằng: “Lên lầu nhé, anh cũng mệt rồi, tối nay nghỉ sớm.”

Lâm Tử Hoành là một vị chủ tịch chỉ cần một cuộc điện thoại là kiếm được vài trăm triệu, Dương Vũ Đằng không nghĩ rằng anh sẽ có nhiều thời gian rảnh lo đến chuyện của. Thế nên, khi vừa vào phòng, cậu đã đi tra thử các tuyến xe bus và tuyến tàu điện ngầm. Cơ mà có người gõ cửa, cậu mở ra, nhìn thấy Lâm Tử Hoành đứng ngay trước mặt.

Dù gì đây cũng là nhà người ta, Dương Vũ Đằng chẳng thể nào vô duyên đi hỏi anh đến làm gì được, thế là hít một hơi, tránh người sang một bên, nói: “Anh rể, anh muốn vào ngồi nói chuyện một lát không?”

Nói xong, Dương Vũ Đằng cảm thấy hình như có gì đó sai sai, nhưng Lâm Tử Hoành thì dường như không để ý ấy, anh cười đi vào trong, ngồi lên ghế đối diện giường ngủ: “Được thôi, lâu quá không gặp rồi, cuộc sống em thế nào?”

“Cũng được ạ, cũng đi học đi chơi này nọ thôi, chỉ là em cảm thấy thời gian trôi qua nhanh quá.” Dương Vũ Đằng đi đến bên giường, đẩy chăn qua một bên, ngồi xuống, đôi chân dài duỗi ra phía trước, suýt chút đụng trúng dép của Lâm Tử Hoành, cậu mau lẹ rút chân lại, ngồi thẳng lên.

“Lần này gặp, sao anh cứ thấy em trịch thượng quá vậy, không giống như hồi xưa.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu thật lâu, giống như hết cách thở dài một hơi, “chán ghét anh đúng không?”

Câu nói của anh giống như khơi gợi lại những kí ức rất lâu của Dương Vũ Đằng, cậu bàng hoàng, nhìn Lâm Tử Hoành nói: “Không…sao anh lại nghĩ thế chứ?”

Ánh sáng trong phòng rất tốt, vừa lúc rọi sáng lên gương mặt dịu dàng của Lâm Tử Hoành, những lời anh nói có lẽ nhờ thế mà càng thêm ôn hoà: “Anh vẫn còn nhớ lần đầu tiên đến nhà em, có một đêm em sợ sấm, nhưng không chịu nói, anh đọc xong truyện cho em rồi em cứ nắm tay áo anh, mím môi không cho anh đi. Khi ấy anh còn nghĩ, cậu bé xinh đẹp thế này sao cứ ra vẻ hung dữ thế nhỉ.”

Dương Vũ Đằng cũng không ngờ anh sẽ nhắc lại chuyện ngày xưa, mặt cậu hơi nóng, đặc biệt là khi nhìn thấy nụ cười ngày càng tươi của Lâm Tử Hoành, cậu còn xấu hổ hơn: “…chuyện hồi nhỏ, em quên hết rồi.”

“Lúc đó dính anh lắm, cái gì cũng nói với anh, có phải vẫn trách anh chuyện anh say không?”  Lâm Tử Hoành bóp bóp huyệt thái dương, giống như không biết phải nói thế nào: “Mấy năm sau, anh có liên lạc với em rất nhiều lần nhưng em chưa từng đáp lại. Có phải là trong lòng em vẫn không vượt qua được chuyện đó không? Vũ Đằng, lần đó là anh say thật, anh không tôn trọng em, anh biết một Alpha tự dưng xông vào phòng của Omega là chuyện trái luân thường đạo lý, nhưng mà em phải tin anh, anh không cố ý.”

Dương Vũ Đằng ngẩng mặt lên vừa lúc bắt gặp ánh mắt anh, cậu quay đi nhìn lên bức tranh sơn đầu trên tường, nhẹ nhàng mím môi, nói: “Em không để ý chuyện đó đâu, em cũng biết là anh không cố ý, chuyện đã qua lâu lắm rồi, em cũng không phải người chấp nhất nhỏ nhặt.”

Có vì không dám nhìn vào thẳng thừng, giọng nói cậu cũng hơi run. Lâm Tử Hoành chuyển tư thế từ ngồi dựa lưng thành ngồi nghiêng người về phía trước, rút ngắn khoảng cách giữa hai người, giọng nói anh chân thành, trầm trầm, đôi mắt đẹp sáng ngời, chất chứa tình cảm: “Nhưng sau chuyện đó khoảng cách giữa chúng ta càng lúc càng xa, ngay cả khi anh đính hôn, em cũng không về dự.”

“…do em nhiều bài quá, không thể xin nghỉ được, nên mới không về.” Dương Vũ Đằng nghe anh hỏi, câu trả lời càng gấp gáp hơn, “Hơn nửa anh đính hôn với chị em, không có em cũng không sao, trong nhà còn rất nhiều người, cũng không cần em phụ giúp gì.”

“Thế sao mấy năm trời không gặp được em? Anh muốn hẹn em ra nói chuyện em cứ trốn anh.” Nụ cười trên mặt Lâm Tử Hoành có hơi chua xót, nửa đùa nửa trách hỏi tiếp: “Vậy em nói xem, làm sao để em hết giận anh đây? Dưới nhà anh có nhiều rượu lắm, em cứ xuống lấy một chai uống, tối xông vào phòng anh, đánh anh, mình hoà nhé. OK?”

Dương Vũ Đằng nghe anh nói cảm thấy thật buồn cười, ai đời có Omega nào nửa đêm uống say chạy vào phòng Alpha đánh người ta chứ. Vẻ mặt cậu dần thả lỏng hơn, quay qua nhìn thấy Lâm Tử Hoành đang cười với mình, cậu không thấy chút chế giễu hay quá trớn nào trong mắt anh, cậu bắt đầu suy nghĩ kĩ lại chuyện của mình và Lâm Tử Hoành.

Giữa anh và cậu, nói thân cũng không thân nói lạ cũng không lạ, nhưng từ trước đến giờ chưa từng ngại ngùng với nhau như hôm nay. Hai tay Dương Vũ Đằng níu lấy nhau, không dám nhìn anh, cúi mặt nói: “Anh rể, em không giận anh đâu, anh đừng đùa như vậy, em nghĩ không hợp lắm đâu.”

Chiếc cổ mảnh khảnh của Omega theo động tác cúi xuống như thể lấp lánh một tia sáng rực, câu nói của cậu rất nhẹ nhàng nhưng nghe vừa lạnh lùng vừa khách sáo. Lâm Tử Hoành nheo mắt, lướt nhìn theo nơi không nhìn thấy nơi chiếc cổ của Lâm Tử Hoành, đôi mắt anh sâu thẳm.

Anh nhìn chằm chằm vào Dương Vũ Đằng, chất chứa nhớ nhung khó nói. Trong mắt anh, Dương Vũ Đằng vẫn luôn hoàn hảo như một viên ngọc sáng. Có vẻ như anh đã có cho mình câu trả lời mà anh muốn nghe, anh không còn vướng bận chuyện này nữa, đứng dậy nói: “Được rồi, không nói nữa. Em đi ngủ sớm đi, mai dậy thì cứ xuống lầu ăn sáng.”

Anh đứng lên, Dương Vũ Đằng cũng đứng theo, Lâm Tử Hoành cười, vò đầu cậu, sau đó cánh tay đặt lên vai một cách hết sức tự nhiên, kéo cậu vào lòng, ôm lấy.

Khoảnh khắc Dương Vũ Đằng bị ôm lấy, câu quên mất mình phải đẩy ra, đứng yên tại chỗ.

“Dù là thế nào, em có thể đến đây, chúng ta có thể gặp lại anh, anh đã vui lắm rồi, thật đấy.” Cái ôm này chưa được bao lâu, Lâm Tử Hoành đã như thể đọc được suy nghĩ của cậu, vừa đúng lúc cậu muốn đẩy ra, anh đã buông ra trước, quay người đi ra phía cửa.

Cơ mà vừa đến cửa rồi, anh lại như còn gì đó chưa an tâm, quay đầu nói thêm: “Sáng mai đừng ngủ nướng đấy, phải ăn sáng đàng hoàng, em đã đến đây thì anh có trách nhiệm trông chừng em ăn cơm, đã gầy như cái que rồi kìa.” Nói xong, anh ra ngoài, đóng cửa lại.

Dương Vũ Đằng ngồi phịch xuống giường, ngẩng ngơ, một lúc lâu sau cậu mới thở sâu một hơi. 

Ở đây nóng hơn nhiều so với nhà cậu, mặc dù đã là mùa thu nhưng cái nóng vẫn chẳng thể nào xua đi. Cậu đứng dậy mở cửa sổ, sau khi hít thở đầy không khí, cậu mới dễ chịu hơn, sau cùng đi vào nhà tắm, tắm rửa thay quần áo.

Tắm xong cậu mở đèn trên đầu giường, tắt đèn lớn vùi mình vào chăn bông.

Dương Vũ Đằng rất thích để đèn ngủ ở mức sáng, để bất cứ khi nào mở mắt ra ánh sáng rực rỡ cũng khiến cậu an tâm. Cậu không nhớ mình có thói quen này từ khi nào, nhưng những lời Lâm Tử Hoành vừa nói khi nãy đã chạm vào những kí ức xưa cũ trong cậu. Cậu ụp mặt vào gối, cảm thấy chiếc giường này thật giống chiếc giường cậu đã nằm khi ở nhà mình, nệm rất êm, vừa nằm đã chìm vào giấc ngủ.

Câu bây giờ vẫn còn nhớ dáng vẻ của Lâm Tử Hoành mà lần đầu tiên cậu gặp, năm đó cậu 13 tuổi vừa đi học về. Lâm Tử Hoành vẫn chưa đón sinh nhật lần thứ 21 của mình. Anh ngồi trên sofa dài ở nhà, Lâm Tử Hoành mặc chiếc áo sơ mi màu trắng, trên tay đang bóc dở quả cam. Vừa nghe tiếng có người vào nhà, anh đứng lên, mỉm cười nói xin chào.

Ba phút sau, quả cam trên tay Lâm Tử Hoành đã bóc xong, anh tách ra từng múi một, đút cho Dương Vũ Đằng.

Cậu nằm trên giường, hình ảnh trước mắt như chiếu chậm trên tường, mùi cam thơm trong kí ức như sống dậy một cách rõ ràng.

Cậu vẫn còn nhớ hương vị đó…ngọt lắm.

 

Chương 3

5 4 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận