[GDGTNT] 19

Chương 19

 “Thế để anh nhảy bước nữ cho.”

“Kỳ phát tình của em…đến rồi sao?”

 

Khi Dương Vũ Đằng cùng anh bước ra sàn nhảy, cậu chợt nhận ra mình vừa hứa một điều rất ư là quá sức với mình.

Cậu rất hối hận, muốn chạy, nhưng đã bị Lâm Tử Hoành ôm eo, anh hỏi: “Sao lại chạy?”

“Tôi không biết nhảy.” Dương Vũ Đằng quay mặt đi, cậu đứng còn không vững mà nhảy cái gì, “Anh tìm người khác nhảy đi.”

Lâm Tử Hoành không chịu buông tay, cười nói: “Ngày xưa mình đã từng nhảy rồi mà, em nhảy tốt lắm.”

Dương Vũ Đằng đáp: “Nhưng đó là bước nam, tôi không biết nhảy bước nữ.”

Mọi người xung quanh nhìn thấy Lâm Tử Hoành ra sàn nhảy, tất cả đều đứng yên lại, nhìn vào chỗ anh, chờ anh bắt đầu.

Lâm Tử Hoành nghe cậu nói thế kia, nụ cười càng rạng rỡ hơn, tay anh từ eo chuyển lên vịn vai cậu, để cậu ôm eo mình: “Thế để anh nhảy bước nữ cho.”

Dương Vũ Đằng: “…”

Nhạc vừa lúc nổi lên, Dương Vũ Đằng xấu hổ muốn chết, cậu chỉ đành nhắm mắt nhảy với Lâm Tử Hoành. Người cậu tính ra đã cao hơn hẳn các Omega khác, còn cao xấp xỉ bằng Lâm Tử Hoành. 

Hai người nhảy với nhau, chỉ với một cú xoay người, một bước tiến thôi, mọi người xung quanh đều đã bị thu hút, thậm chí trong số đó còn có những người hò reo.

Dương Vũ Đằng bị nhiều người nhìn như vậy, cậu đơ cả người ra, muốn chạy trốn. Thế là vai cậu bị Lâm Tử Hoành siết lấy, anh thì thào bên tai cậu: “Quý ông à, sao em có thể để một công tử ở lại một mình mà muốn bỏ đi chứ?”

“…” Dương Vũ Đằng cự lại, “Thế anh là công tử nhà nào vậy.”

Lâm Tử Hoành ôm lấy cậu: “Nhà em đây, không phải hửm?”

Ánh mắt Dương Vũ Đằng dần dời xuống, rơi trên cánh tay và eo của Lâm Tử Hoành, ngay lập tức cậu ngẩng đầu lên, tức giận: “Lưu manh.”

Mặc dù mắng anh, nhưng Dương Vũ Đằng cũng phải công nhận Lâm Tử Hoành nhảy rất tốt, tuy nhảy bước nữ nhưng cũng không bị trói chân, bước chuyển sang trọng, hào hoa làm người ta nhìn không ra đó là bước nữ.

Anh đã như vậy, Dương Vũ Đằng chẳng thể nào làm gì được nữa. Cậu đành phải nghiêm túc nhảy cùng anh, hai người dìu nhảy trong điệu nhạc du dương, Dương Vũ Đằng nắm cổ tay anh, hơi lùi lại, cúi người xuống. Giống như tư thế trả lời mời khi khiêu vũ.

“Đẹp thế đẹp thế, không ngờ tao quen mày bao nhiêu năm rồi mà chưa bao giờ thấy mày như vậy luôn, hôm nào nhảy với tao đi.” Sau khi nhảy xong, bước xuống, Hứa Minh Kiệt cười hi hi đến trước mặt bảo: “Mày vì tình mà chịu nhường vậy luôn á hả, cảm động gớt nước mắt.”

Lâm Tử Hoành cười, sửa sửa lại ống tay áo: “Có gì đâu, Vũ Đằng vui là được rồi.”

Hứa Minh Kiệt bắt đầu tru tréo: “Trời đất quỷ thần thiên địa hột vịt lộn ơiiiiiiii!”

“Chả trách lúc nãy từ chối em, hoá ra là chờ bạn nhỏ nhà anh mới nhảy ha.” Kỳ Dung cũng đi qua, mỉm cười, không có chút nào buồn vì bị từ chối, y giúp Dương Vũ Đằng vuốt lại cổ áo vest bị nhăn, người y mang hương hoa sen thơm ngát, giọng nói dịu dàng: “Nãy giờ không thấy em, tưởng em về rồi, sao không qua nói chuyện với bọn anh?”

Những người xung quanh cũng bắt đầu bàn tán, họ đều biết Dương Vũ Đằng là con trai út của nhà họ Dương, là kẻ thay thế cho người chị đã mất. Ai cũng cho rằng hẳn là Lâm Tử Hoành ham của lạ, chơi chán rồi sẽ vứt mà thôi.

Một người ha hả cười nói: “Vừa nãy tôi có thấy cậu ta đứng ngoài ban công với cậu Trác, chắc là trao đổi kinh nghiệm với nhau.”

Cái từ ‘cậu Trác’ trong lời nói của người kia rất cường điệu, nghe qua là hiểu ý chẳng có gì tốt lành. Mấy người xung quanh nghe xong cũng cười phá lên.

Dương Vũ Đằng cũng nghe thấy, cậu hiểu về suy nghĩ của những con người thuộc tầng lớp thượng lưu này, nhíu mày, nói: “Cậu ấy là người tốt.”

Câu nói của Dương Vũ Đằng, càng làm cho suy nghĩ của những người kia chắc nịch hơi nữa, Dương Vũ Đằng hay Tiểu Trác gì thì đều là một loại, là Omega dựa vào nhan sắc để kiếm tiền từ Alpha.

“Vũ Đằng mới khỏi ốm xong, tâm trạng em ấy không được tốt lắm, đặc biệt là khi nghe mấy lời dơ bẩn.” Lâm Tử Hoành giơ tay ôm vai Dương Vũ Đằng, cười cười: “Để anh Du chê cười rồi, tôi vốn chỉ muốn đưa em ấy ra ngoài hít thở thư giãn thôi.”

Người được gọi là anh Du kia trắng mặt, không ngờ Lâm Tử Hoành sẽ nói như vậy, nhưng cũng không dám bật lại, anh ta cười gượng: “Chủ tịch Lâm hài hước ghê, hihi.”

“Bình thường tôi không hay nói đùa, sợ người ta nghe tưởng thật rồi khó chịu.” Lâm Tử Hoành chớp mắt, đáp: “Lúc nãy nghe anh Du nói như thể có ý kiến với việc Vũ Đằng nhà tôi kết bạn nhỉ?”

Anh Du kia bắt đầu cuống cuồng: “Không có, không có, tôi uống hơi say ấy mà, anh đừng để bụng.”

Trong mắt Lâm Tử Hoành lạnh lùng, nói thẳng: “Uống say à, thế cần ra ban công hóng gió cho tỉnh không?”

Thân là một ông chủ của công ty bất động sản, nhưng bị Lâm Tử Hoành nói cũng không dám có ý kiến gì, lẹ làng tìm một cái cớ rồi rời đi, nhưng người xung quanh thấy Lâm Tử Hoành bảo vệ Dương Vũ Đằng như vậy những lời đùa cợt này giờ đều nghẹn ngược lại. Mới ngồi anh anh em em cả đám nói xấu người ta xong, thoáng cái đã giải tán.

Một Omega, đẹp thì đẹp thật, nhưng có cần phải điên cuồng đến mức đó không? Rất nhiều người nghĩ như thế.

Suy nghĩ này, họ chỉ dám lẳng lặng trong lòng, không dám nói ra ngoài miệng. Cả đám giải tán hết cả, chỉ còn Hứa Minh Kiệt và Kỳ Dung, Dương Vũ Đằng đứng đó không nói một câu nào, Hứa Minh Kiệt cảm thấy không khí khó chịu quá, cười cười vỗ vai Kỳ Dung: “Trên lầu anh đang mở sòng ấy, lên đánh mấy ván không?”

“Được thôi, lâu quá em cũng không chơi.” Kỳ Dung quay đầu qua hỏi: “Tử Hoành, anh đi chung không?”

“Không, bọn anh ngồi chơi lát rồi chuẩn bị về đây.” Lâm Tử Hoành nhìn Dương Vũ Đằng, dịu dàng hỏi cậu. “Hình như em mệt rồi nhỉ, muốn ngồi chút nữa không hay mình về?”

Dương Vũ Đằng vốn chẳng thích mấy bữa tiệc kiểu này, cậu còn thấy phiền bởi cả đám chuyện mà đám nhà giàu này bôi ra, thế nên nghe Lâm Tử Hoành hỏi thế cậu gật đầu ngay.

“Về thôi, tôi mệt rồi.”

Tài xế đã chờ ở cửa, sau khi nhận được điện thoại thì vào bãi đỗ lái xe ra, lúc Lâm Tử Hoành và Dương Vũ Đằng ra ngoài, chợt nghe thấy tiếng Tiểu Trác gọi rồi chạy đến, cậu ta cười cười, nắm tay cậu nói: “Cậu Dương, vừa hay đuổi kịp cậu, tôi nghe nói lúc nãy cậu đã nói đỡ cho tôi đúng không?”

Dương Vũ Đằng nói: “Cũng không hẳn mà, sao…sao cậu biết vậy? Còn đến tận đây tìm tôi nữa?”

Tiểu Trác đáp: “Tiếng lành đồn xa thôi, người ta bảo có người nói tôi là người tốt, không ngờ là cậu đó. 

Dương Vũ Đằng cười: “Có gì đâu, tôi xem cậu là bạn mà.”

Tiểu Trác tiếp: “Tôi cảm động lắm lắm, tuy là có Alpha của cậu ở đây, nhưng tôi muốn ôm cậu một cái, một cái ôm tình bạn nha.”

Vừa nói xong, cậu ta thật sự ôm Dương Vũ Đằng, cậu bị bất ngờ không kịp phản ứng, nhưng cậu thấy được sự nhiệt tình này nên không từ chối.

Bàn tay Tiểu Trác vỗ nhẹ lưng cậu mấy cái, ở khoảng cách gần cậu có thể nghe được mùi hoa nhài thơm ngát. Sau khi ôm xong, cậu ta còn quay qua nhìn Lâm Tử Hoành, nói: “Chủ tịch Lâm đừng ghen nha, tuy tôi ôm cậu chủ nhỏ của anh nhưng sau này tôi tuyệt đối sẽ không đòi hỏi gì cả.”

Lâm Tử Hoành khoanh hai tay trước ngực, cười dịu dàng: “Đây là chuyện riêng của hai người, sao tôi lại nhúng tay vào được.”

“Thôi cậu về đi nha, tôi còn phải đi mấy chỗ nữa nè, khi nào rảnh tôi sẽ hẹn cậu đi chơi.” Tiểu Trác quay người chạy vào trong, còn không quên thổi cho Dương Vũ Đằng một cái mi gió, “Về cẩn thận, bye bye.”

Dương Vũ Đằng dở khóc dở cười, cũng vẫy tay lại, nói bye bye. Lúc này một cơn gió thổi qua, Dương Vũ Đằng cảm nhận được một mùi hương hoa lài nồng đậm xộc vào mũi, cậu hắt hơi một cái.

“Tối lạnh lắm, khoác vào đi.” Lâm Tử Hoành nhìn thấy, cởi áo vest khoác lên người cậu, hai người đứng ngay ngoài cửa, ánh đèn hắt xuống thân thành hai chiếc bóng đổ dài.

Dương Vũ Đằng nói: “Không cần đâu, xe đến ngay mà.”

Lâm Tử Hoành: “Đừng chủ quan, sẽ cảm đấy, ngoan nào, khoác lên nhé?”

Dương Vũ Đằng mấp máy môi, còn muốn nói gì đó, Lâm Tử Hoành đã cười khổ: “Nghe lời anh đi, khoác một chút thôi, ở đây đông người lắm, cho anh chút mặt mũi với nào.”

Đôi mắt Lâm Tử Hoành rất đẹp, lúc nói chuyện đôi mắt chớp nhẹ nhàng, cả người toát ra một sự quyến rũ khó nói thành lời. Dương Vũ Đằng muốn cãi lại nhưng cuối cùng lại thôi, cậu chỉ đành thầm nhủ sao à tài xế lâu đến thế không biết.

 

Trong xe rất rộng rãi và thoải mái, nhưng không khí có hơi ngượng ngùng, Lâm Tử Hoành đang trả lời một cuộc điện thoại liên quan đến hợp đồng, nói tiếng Anh, giọng anh lạnh lùng, thi thoảng có liếc qua chỗ Dương Vũ Đằng. Thấy cậu dựa cửa sổ nhìn đường phố, đáy mắt anh lại hiện lên một chút dịu dàng hiếm có.

Anh cúp máy xong, xe cũng ngừng trước cổng nhà, Dương Vũ Đằng lặng lẽ xuống xe, đi vào trong, bước thẳng lên lầu. Lâm Tử Hoành vẫn đi theo, cậu bực bội quay đầu lại trừng mắt hỏi anh: “Anh cứ theo tôi làm gì đấy hả?”

Lâm Tử Hoành đáp: “Không có gì, anh có chút đồ muốn đưa cho em thôi, tối nay cứ bận mãi không đưa được.

Dương Vũ Đằng đứng ở cửa, cậu nắm tay thành đấm, nhíu mày: “Đồ gì?”

Lâm Tử Hoành cười khổ: “Vũ Đằng, chúng ta vào phòng rồi nói được không? Anh sẽ không làm gì cả, chỉ muốn nói chuyện với em vài câu thôi.”

“….Tuỳ anh.” Dương Vũ Đằng quay người mở cửa, chuyện đầu tiên cậu làm khi vào phòng là mở cửa sổ.

Lâm Tử Hoành nói: “Gió đêm lạnh lắm, mở một lát rồi phải đóng lại đấy.”

“Tôi nóng.” Dương Vũ Đằng cởi áo vest máng lên sào, sau đó cởi cravat và hai cúc áo trên cổ áo sơ mi, cậu lạnh lùng hỏi: “Anh muốn nói gì? Nói đi.”

Lâm Tử Hoành móc trong túi áo sơ mi bên trong áo vest ra một tập bưu thiếp, đưa cho cậu: “Anh cũng không biết em có thích không? Cũng không biết có đúng những người em hâm mộ không nữa.”

Vẻ mặt Lâm Tử Hoành vừa rạng rỡ vừa mong đợi, còn có chút lo lắng, cứ như một cậu bé sau khi đã làm được một việc tốt vậy. Dương Vũ Đằng cầm lấy, tờ đầu tiên là chữ kí của Takashi Murakami, cậu sững sờ.

Không chỉ có mỗi chữ kí, trên từng tấm bưu thiếp còn có ghi ‘thân tặng Dương Vũ Đằng’ cùng một vài lời chúc, hoặc một vài hình vẽ đáng yêu. Hầu như những cái tên nổi bật trong giới nghệ thuật có mặt đêm nay đều tập hợp đầy đủ thành một tập bưu thiếp này. Dương Vũ Đằng khó mà tưởng tượng được, một Alpha ưu tú như Lâm Tử Hoành, làm sao để có thể đi tìm từng người xin chữ kí cho cậu.

“Anh…” Khi cậu cất lời, giọng nói như trầm đi hơn hẳn ngày thường, “Anh không sợ mất mặt à?”

Lâm Tử Hoành nhún vai, nhìn thẳng vào mắt cậu hỏi: “Em không thích sao?”

Dương Vũ Đằng không đáp, Lâm Tử Hoành lại cười nói tiếp: “Vậy xem như em thích nha, chỉ cần em vui là được rồi.” 

“Anh không sợ mất mặt, dù hôm nay nhảy bước nữ, hôm nay đi xin chữ kí cho em, với anh chẳng là gì cả.” Lâm Tử Hoành ngồi xuống ghế sofa trước mặt cậu, bỗng dưng anh rướn người về phía cậu, khuôn mặt gần trong gang tất, có thể thỏ rõ cả vẻ nghiêm túc của anh, “Để em có thể từ từ cảm nhận được chân tình anh dành cho em, dù làm điều gì anh cũng thấy xứng đáng, thật sự.”

Đây là lần thứ hai trong đêm nay Dương Vũ Đằng sa vào ánh mắt của anh, cậu tự mắng mình không được lún sâu vào đó, nhích người về phía sau, cúi đầu nói: “Cảm ơn anh.”

Dưới ánh đèn, sau tai cậu hơi đo đỏ, Lâm Tử Hoành nhìn cậu say mê ngắm nghía từng tấm bưu thiếp, bất giác gọi: “Vũ Đằng…”

Không khí trong phòng hơi nóng hơn bình thường, Dương Vũ Đằng khó chịu ngẩng lên, trừng mắt với Lâm Tử Hoành: “Anh về phòng anh đi.”

Lâm Tử Hoành vẫn mặt dày ở lại: “Một tấm em xem tận mấy phút cơ à, nhiều quá phải xem đến khi nào đây?”

Chợt anh thấy mặt Dương Vũ Đằng đỏ rực lên, anh lo lắng, không đùa nữa: “Có phải bị cảm rồi không? Mùa này dễ bị nhiễm lạnh rồi sốt lắm.”

Vừa nói Lâm Tử Hoành vừa đưa tay sờ trán cậu, Dương Vũ Đằng hất tay anh ra, cậu bực mình mắng, nhưng giọng nói cậu có hơi run run: “Lâm Tử Hoành, anh muốn làm gì hả? Thu pheromone của anh lại cho tôi! Ra ngoài ngay!”

Lâm Tử Hoành trố mắt: “Anh không có thả pheromone ra, em, em…”

Nói xong, trong đầu anh chợt bùng lên một suy nghĩ, anh đứng lên, nghi ngờ hỏi: “Kỳ phát tình của em…đến rồi sao?”

 

Chương 20

5 4 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Song Anh
Song Anh
9 tháng trước

chờ cô gái thật lâu mới có chap mới đọc. Được nửa chặng đường rồi mà hai người vẫn hục hặc với nhau, không biết khi nào thì chịu thả lỏng để đối diện với lòng mình nữa. Tính chiếm hữu của LTH rất cao, lòng tự tọng, tự tôn của DVĐ lại rất lớn, có ai chịu thua ai đâu. haiz. Hóng truyện lắm thôi

Hương
Hương
9 tháng trước

Hay!