[GDGTNT] 18

Chương 18

“Anh không có ý với người ta, thế người ta có ý với anh không?”

“Đặt tay mình vào tay anh, cậu nói: “Được.””

 

Trong sảnh bắt đầu vang lên những giai điệu vui tai và tiếng vĩ cầm. Khuôn mặt Lâm Tử Hoành tươi cười nhìn Kỳ Dung: “Chẳng phải đã gặp ở đây rồi sao, người làm ăn bọn anh không giống người làm nghệ thuật bọn em đâu, mỗi ngày mắt đều dính vào đồng tiền, chẳng có mấy thời gian rảnh. Triển lãm tranh lần sau của em anh sẽ bao chỗ mấy ngày nhé, sẵn dẫn Vũ Đằng đi xem luôn.” 

Kỳ Dung cũng cười lại, ánh mắt như mặt hồ, dịu dàng mà trong veo: “Được thôi, anh đã nói thế thì em phải cố làm cho nhanh mới được. Bạn nhỏ ơi, em học trường nào vậy?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Đại học A ạ.”

“Trường A tốt lắm đó, tranh sơn dầu là ngành đào tạo tốt nhất luôn, lần tới nếu anh đến Đại học A tổ chức hoạt động thì em đến chơi nha.” Tròng mắt Kỳ Dung khẽ chuyển xuống dưới, rơi vào cổ tay cậu, “Đồng hồ đẹp lắm, anh Tử Hoành chọn đúng không?”

Lâm Tử Hoành cười không nói gì, chợt có người gọi Kỳ Dung, y quay người chào người kia một tiếng, lại nói với Lâm Tử Hoành: “Em qua kia trước, lát nói tiếp.”

Lâm Tử Hoành đáp: “Ừ, em đi đi.”

Kỳ Dung có hơi bĩu môi, vỗ vai anh, trìu mến cười nói: “Lát nữa em muốn nói tiếp thật đấy, đừng có đến khi tìm anh anh lại chẳng thấy đâu đi, lâu vậy rồi mới gặp, em rất nhớ anh.”

Nói xong, y rời đi, Lâm Tử Hoành nắm tay Lâm Tử Hoành dắt đi, nói: “Qua chỗ Takashi Murakami nào.”

Dương Vũ Đằng mím môi không nói gì, đến khi đến nơi người đã đâu mất rồi, sảnh khách sạn lại lớn, muốn tìm một người đúng là khó. Lâm Tử Hoành có hơi thất vọng, cậu chỉ chỉ ghế sofa nói: “Không thì ngồi đây một lát đi, không chừng lát ông ấy quay lại.”

Sau khi hai người ngồi xuống, phục vụ mang lên hai ly champagne và bánh tart, Dương Vũ Đằng lấy một ly, nhấm nháp.

Lâm Tử Hoành thấy mặt cậu không được vui, hỏi: “Sao thế? Do không gặp được Takashi Murakami hả? Để lát anh bảo Hứa Minh Kiệt xem thử ông ấy ngồi bàn nào, chúng ta đến là được rồi.”

“Không có gì.” Dương Vũ Đằng  nhíu nhíu mày, giọng nói hơi bực, “Không phải mãi anh mới có dịp đến đây à? Tôi thấy cả đống người đang chờ diện kiến anh kìa, anh lo bận chuyện của anh đi, mặc kệ tôi.”

Lâm Tử Hoành nhìn lướt qua một vòng những người xung quanh, đúng là có rất nhiều người muốn tiếp cận anh, nhưng số người nãy giờ dòm ngó Dương Vũ Đằng cũng không ít. Anh cười lạnh một tiếng, khoác tay lên phía sau ghế của Dương Vũ Đằng, tư thế như nói cho bàn dân thiên hạ biết quan hệ của hai người: “Mấy cái tiệc này cũng chẳng nói được chuyện gì lớn lao đâu, chẳng qua một là để làm quen người mình muốn quen, hai là làm thân người mình đã quen. Cả hai chuyện anh đều không cần làm, nên anh không bận.”  

Dương Vũ Đằng liếc nhìn anh, lại thản nhiên nói: “Anh hứa với người ta lát nói chuyện còn gì, chả lẽ định nuốt lời sao?”

Nói xong, Dương Vũ Đằng lẫn Lâm Tử Hoành đều ngạc nhiên, Lâm Tử Hoành sau ngạc nhiên là vui sướng, anh cười nắm tay cậu: “Em ghen hả?”

Dương Vũ Đằng nói: “Không, vả lại đây là bên ngoài, anh có thể nào đừng đụng chạm đến tôi không, anh rể?”

Kể từ sau cái đêm kia, mỗi lần Dương Vũ Đằng gọi “anh rể”, trong lời nói luôn có chút mỉa mai. Nhưng bây giờ không biết tại sao Lâm Tử Hoành nghe lại thấy rất xuôi tai: “Cậu ấy là bạn của anh, hồi trước từng giúp đỡ anh nhiều thứ nên mới nói chuyện vài câu thôi, không có ý gì khác hết.”

Dương Vũ Đằng vốn không muốn nói mấy chuyện này ở chốn đông người, nhưng khi nghe giọng điệu thề thốt kia của anh, cậu không biết sao cảm thấy có hơi buồn cười. Khóe miệng cậu cong lên, nghiêng đầu nhìn Lâm Tử Hoành, nói: “Anh không có ý với người ta, thế người ta có ý với anh không?”

“Anh không biết, anh chưa từng quan tâm đến những chuyện này, đây chỉ là lịch sự trong giao tiếp xã hội thôi.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu cười thế kia, trong lòng cũng thoải mái hơn, anh nói tiếp: “Có lẽ em không tin, nhưng anh chưa từng được ai tỏ tình.”

Dương Vũ Đằng nói: “Cũng đâu biết được anh ta thế nào, biết đâu một sớm một chiều anh ta sẽ tỏ tình với anh.”

Lâm Tử Hoành lắc đầu: “Sẽ không, cậu ấy là người thông minh, sẽ không làm chuyện không có lợi cho mình.”

Vừa lúc đó, Kỳ Dung đã quay lại chỗ hai người, Dương Vũ Đằng đứng lên, khoé miệng khẽ nhếch, cậu nói: “Xem ra anh cũng hiểu rõ anh ta quá nhỉ. Tôi đi trước, hai người cứ từ từ nói chuyện.”

Lúc đi ngang qua Kỳ Dung, cậu ngửi thấy mùi hoa sen thoang thoảng, mùi hương tao nhã đầy tính nghệ thuật quả thật rất hợp với Omega này.

Dương Vũ Đằng đi thẳng ra ban công ngoài sảnh, cách một cánh cửa thuỷ tinh, để lại tất cả những lộng lẫy ồn ào và cả hương thơm ngào ngạt kia. Cậu nhìn lên mặt trăng trên bầu trời, hít sâu một hơi, nét mặt chìm trong suy tư.

Trong kia có rất nhiều người nổi tiếng lẫn những nghệ sĩ lớn mà cậu hằng ước ao gặp mặt, nhưng giờ phút này, cậu chẳng có chút tâm trí nào để đến làm quen với họ, cậu chỉ muốn một mình ở đây.

“Cậu Dương, sao lại đứng một mình ở đây?”

Dương Vũ Đằng quay đầu, nhìn thấy gương mặt quen thuộc, một cái tên bật ra: “Tiểu Trác?”

Tiểu Trác cười, má lúm đồng tiền hiện ra bên má, dựa vào lan can bên cạnh nói: “Không ngờ cậu còn nhớ tên tôi đấy, cậu đến cùng với chủ tịch Lâm à?”

Dương Vũ Đằng gật đầu, lịch sự hỏi lại: “Cậu thì sao?”

“Tôi đi với một ông chủ đến đây, nói thật thì cũng không quen mấy, sugar daddy thôi.” Tiểu Trác phẩy tay, giống như chả để ý mấy đến những chuyện này, nom thoải mái lắm, “Vốn tôi định đến xem có gì ngon nghẻ không cơ, ai ngờ toàn là đám lão già khú, bụng bia nữa chứ. Cả cái tiệc này chắc mỗi chủ tịch Lâm nhà cậu là ổn nhất thôi, sao cậu đứng đây một mình thế, không sợ có Omega khác tiếp cận rồi cuỗm mất anh ấy sao?”

Dương Vũ Đằng thầm nghĩ, cậu không phải cũng là một trong những Omega đó à? Thế nên cậu không biết phải đáp lại thế nào, cả hai rơi vào im lặng.

Tiểu Trác cười: “Tôi nói đùa ấy mà, nếu mà anh ấy dễ bị cuỗng thế thì….ấy à, thôi bỏ đi, không nói vấn đề này nữa. Tôi thấy cậu có vẻ không vui, nếu không muốn tôi ở đây thì tôi không làm phiền cậu nữa nhé.”

Tuy Omega này cũng không tốt đẹp gì lắm, nhưng Dương Vũ Đằng không ghét cậu ta, trái lại nghe cậu ta nói cậu cũng thoải mái hơn hẳn, lắc đầu đáp: “Không đâu, tôi chỉ là hơi chán thôi, cậu muốn thì đứng, không sao.”

Tiểu Trác dựa lưng vào ban công, vuốt vuốt phần tóc mái trước trán, hỏi: “Dạo này cậu Khương có tìm cậu không?”

Dương Vũ Đằng nghĩ đến Khương Ngạn Phong, sắc mặt trầm hẳn đi, còn chưa trả lời, đã nghe Tiểu Trác nói tiếp: “Nếu anh ta tìm cậu thì cậu nên tránh xa ra một chút nha, anh ta là một tên trưởng giả học làm sang, đã chẳng có mấy đồng tiền mà còn kiêu ngạo, thua xa chủ tịch Lâm nhà cậu.

Dương Vũ Đằng ngại ngùng: “Cậu đừng cứ mở miệng ra là chủ tịch Lâm nhà tôi hoài vậy, anh ấy…là anh rể của tôi.”

“Anh rể cái gì, người cậu từ trên xuống dưới đều là mùi của anh ta kia.” Tiểu Trác bật cười, mắt sáng lên: “Anh ta đánh dấu cậu rồi, đúng không? Lần trước gặp nhau, trên người cậu chưa có mùi này.”

Pheromone mùi Tequila của Lâm Tử Hoành.

Dương Vũ Đằng mím môi, quay đi không biết nói gì. Tiểu Trác thấy cậu không được vui, cũng không đùa nữa, nghiêng người như đang thưởng thức cảnh đẹp bên ngoài: “Sao cậu lại thế? Bị Lâm Tử Hoành đánh dấu không tốt sao? Cậu không thích anh ta à?”

“Không phải…” Dương Vũ Đằng mấp máy môi, như đang tìm một câu trả lời, “Mọi chuyện xảy ra đột ngột quá, tôi còn chưa chuẩn bị gì cả tự dưng mọi chuyện thành ra thế này. Tôi thật không biết phải làm sao với mối quan hệ này nữa.”

Tiểu Trác dường như hiểu được, gật đầu: “Nhưng mà tôi cảm thấy, khi cậu đã nói như thế này, trong lòng cậu hẳn là rất thích anh ta ấy. Nói thẳng ra thì cái đánh dấu ấy cũng không nói lên cái gì, nếu cậu ghét hoặc căm thù người kia, cậu có thể đến bệnh viện xoá dấu, đâu dại gì mà cứ phải chịu đựng suốt đời đúng không? Tôi hỏi này, sau khi bị đánh dấu, cậu đã từng nghĩ đến việc xóa nó bao giờ chưa?” 

Dương Vũ Đằng lắc đầu, Tiểu Trác nói tiếp: “Nếu đã như vậy, thì cậu phải tự đối mặt với trái tim của chính cậu, cậu Dương, tôi biết cậu là người có bản lĩnh, chỉ là cậu chưa tin tưởng vào tình cảm của mình thôi.

“Lạ thật…” Dương Vũ Đằng cúi đầu, cười, “Rõ ràng tôi với cậu không thân, cũng mới quen biết chưa lâu, nhưng lời cậu nói, tôi nghe xong cảm thấy rất dễ chịu. Lần trước gặp nhau tôi có hơi ghét cậu, xin lỗi nha.”

Tiểu Trác xua tay: “Tôi đã quen rồi, thường người ta gặp tôi lần đầu đều thế, họ nghĩ tôi là thứ ‘trà xanh’, ‘sugar baby’ này nọ, thật ra thì tôi cũng vì cuộc sống thôi, ấy ‘daddy’ gọi tôi rồi, tôi đi trước nha. Cậu cũng vào đi, ngoài này gió to lắm, không lạnh hả?”

Dương Vũ Đằng nhìn đèn đóm hoa lệ bên trong, trái ngược hoàn toàn với sự lạnh lẽo ở đây. Cậu cũng đi vào trong, thoáng cái Tiểu Trác đã đi đâu mất. Còn chỗ sofa lúc nãy anh và Lâm Tử Hoành đang ngồi thì không còn ai ở đó, xung quanh cậu tràn ngập bởi veston giày da, váy dạ hội lộng lẫy…Người qua kẻ lại nườm nượp cả hội trường.

Cậu đang định tìm một chỗ yên tĩnh ngồi xuống, ngẩng đầu lên đã thấy Hứa Minh Kiệt, gã thấy cậu cũng giật cả mình, cười nói với cậu: “Hay thế gặp được em. Anh đang định mở sòng mà thiếu người, cao thủ tới sát phạt với bọn anh đi nào.”

Dương Vũ Đằng do dự: “Thôi…thôi đi anh ạ, em đánh dở lắm.”

Hứa Minh Kiệt trừng mắt nhìn cậu: “Em nói vậy mà nghe được hả, lần trước đánh anh thua còn mỗi cái nịt đây, lần này anh muốn gỡ cũng không chịu nữa. Chơi có mấy ván à, nhanh lắm, để anh gọi điện cho Tử Hoành nói nó lát qua bàn luôn.”

Gã đã nói như thế, Dương Vũ Đằng cũng không tiện từ chối tiếp, chỉ có thể đi theo. Hai người đi vào một phòng đã bao sẵn trên lầu hai, đã có mấy Alpha trẻ tuổi ngồi bên trong, thấy Dương Vũ Đằng thì mắt đều sáng lên, nhưng khi cậu ngồi xuống, ngửi thấy mùi trên người cậu, cả hội biết ngay cậu đã bị đánh dấu  rồi. Hơn nữa mùi pheromone Alpha trên người cậu cực kì mạnh, ngửi qua là biết vượt trội hẳn hơn so với những người ở đây.

Mọi người chơi xì dách, Dương Vũ Đằng dĩ nhiên thắng rất dễ dàng. Alpha ngồi đối diện bắt đầu chóng mặt, Hứa Minh Kiệt thấy thế bắt đầu cà khịa: “U là trời, thường ông đánh hay lắm mà. Chơi sao coi chừng người ta chán quá nghỉ á nha.”

Dương Vũ Đằng: “…”

Sau mấy ván, tất cả những đối thủ đều giơ tay xin hàng. Lâm Tử Hoành thì mãi không thấy tới, Dương Vũ Đằng ngồi trong phòng với đầy Alpha xa lạ thế này cảm thấy rất khó xử, thế nên cậu nói với Hứa Minh Kiệt: “Em đánh xong rồi, em về trước nhé.”

Đêm nay Hứa Minh Kiệt nhờ có Dương Vũ Đằng giúp nên lời to, vui sướng đứng lên đi với cậu: “Anh đi tìm Tử Hoành với em, nó bận lắm, tìm cũng không dễ gì đâu, chắc chắn đang bị cả đám người kéo tới kéo lui bàn này bàn nọ.”

Dương Vũ Đằng lạnh nhạt đáp lại: “Cũng có thể, hoặc là đang đi với Kỳ Dung.”

“Kỳ Dung?” Hứa Minh Kiệt ngạc nhiên, sờ cằm hỏi: “Em gặp Kỳ Dung rồi ư?”

Dương Vũ Đằng nghe ra lời gã nói như thể lạ lẫm lắm, còn chưa kịp hỏi lại, đã xuống đến nơi rồi. 

Đúng bên cầu thang nhìn chỗ sofa hồi đầu, vừa hay thấy Lâm Tử Hoành cũng ở đó, trên tay kẹp điếu thuốc. Trước mặt anh là một ly rượu cả uống cạn. Xung quanh ngoài mấy Alpha xa lạ còn có cả Kỳ Dung.

Trong sảnh vang lên tiếng nhạc, Dương Vũ Đằng nhìn thấy Kỳ Dung chìa tay ra cười nói với Lâm Tử Hoành: “Chủ tịch Lâm, không mời em nhảy sao?”

Hứa Minh Kiệt thấy vậy đổ mồ trán, cuống quýt nói: “Đi đi đi, chúng ta đi thôi.”

Dương Vũ Đằng không nhúc nhích, đứng trên cầu thang nhìn xuống, ánh mắt lạnh lùng, mặt vô cảm.

Lúc đó Lâm Tử Hoành lắc đầu từ chối, cười cười nói xin lỗi sau đó đứng dậy, quay người rời đi.

Khoảnh khắc đó, anh ngẩng đầu lên, ánh mắt vừa hay chạm phải ánh mắt của Dương Vũ Đằng.

Lâm Tử Hoành rất bình thường bỏ tay vào túi quần, đi lên cầu thang, sau đó ôm lấy vai cậu dẫn xuống, hỏi: “Thế nào rồi? Còn giận anh không?”

Dương Vũ Đằng hỏi ngược lại: “Tôi giận gì anh? Giận anh nói chuyện với Kỳ Dung à?”

“Em không giận thì tốt rồi.” Lâm Tử Hoành cười: “Nhưng em nhìn thấy rồi đó, anh nói với rất nhiều người, không chỉ mỗi cậu ta.” 

Dương Vũ Đằng nói: “Không phải anh nói anh ta từng giúp đỡ anh đó sao? Anh ta mời anh nhảy, sao anh lại từ chối? Thất lễ với người ta quá.”

“Ồ, hoá ra em nghĩ từ chối lời mời cùng nhảy với người khác là thất lễ.”

Nụ cười Lâm Tử Hoành đầy ẩn ý đáp lại, trước khi Dương Vũ Đằng kịp phản ứng lại, anh đã buông vai cậu ra, đi đến trước mặt cậu.

Dưới ánh nhìn của tất cả mọi người xung quanh, anh lùi ra sau một bước, hơi khom người, dáng vẻ như một quý ông người Anh chuẩn mực, đôi mắt như cười, nói với Dương Vũ Đằng: “Vậy thì xin hỏi, anh thế vinh dự mời em nhảy một bài được không?”

Tiếng nhạc, tiếng bước chân của mọi người, trong khoảnh khắc này đều biến mất cả.

Ánh mắt dịu dàng đó của anh, chỉ nhìn duy nhất một mình cậu. Đôi mắt của Lâm Tử Hoành thật đẹp, Dương Vũ Đằng thầm nghĩ, khi cậu đối diện với thứ tình cảm chất chứa bên trong kia, cậu không thể cưỡng lại được.

Thật ra, cậu muốn chạy, nhưng không hiểu sao cậu chợt nhớ tới những lời Tiểu Trác đã nói, cậu phải đối diện với trái tim mình, cho dù nó có thể sẽ đem đến cho cậu những vết thương cả đời cũng khó mà lành lại.

Dương Vũ Đằng nhìn sâu vào mắt anh, tim đập mạnh, cậu vứt bỏ hết tất cả những lo lắng bất an kia, đặt tay mình vào tay Lâm Tử Hoành. Dưới ánh đèn lấp lánh, cậu nói: “Được.”

 

Chương 19

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
4 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
9 tháng trước

Tối nay, đặt tay vào tay anh, nhận lời khiêu vũ với anh là xác định đời nay cùng anh xoay tròn trong điệu vũ cuộc đời rồi nha VĐ, cậu ko rút lui được nữa đâu😏
t vẫn luôn cảm thấy VĐ giận TH vì cậu ko ngờ người cậu luôn tin tưởng, ng luôn dịu dàng nâng niu cậu lại cưỡng ép cậu. Chứ ko hẳn cậu hận vì bị đánh dấu. Có lẽ tự tận sau trong thâm tâm, VĐ đã “khao khát” sự đánh dấu này (bằng chứng là những giấc mơ ướt át😌) nhưng cậu lại cứ luôn bị hai tiếng “anh rể” làm cho không nhận ra tình cảm của bản thân.
Ai nói yêu một người là dễ. Có tình cảm với một người thì đúng là dễ thật, nhưng để bản thân dám đối diện với tình yêu đó, dám thừa nhận và nói lời yêu thì cần dũng khí nha😅

Zoeh
Zoeh
9 tháng trước

DVD hong nên dễ dàng bỏ qua cho LZH như vậy, cho tui thấy chút ngược xem nào

Naruto
Naruto
9 tháng trước

Yêu ad quá đi mau mau ra chap ạ
Ôi ông chủ Lâm ơi có chuyển viến tốt r nha, cố gắng phát huy r sẽ ẵm bé về đc thui 😁😁😁

Hương
Hương
9 tháng trước

Ước gì ngày nào cũng đều đều có chap mới để đọc 😂