[GDGTNT] 17

Chương 17

“Anh chỉ mới xem một bức ảnh đã cho rằng tôi lăng loàng với người ta.”

“Chúc mừng chúc mừng.”

 

Dương Vũ Đằng đã ở nhà gần một tuần, Lâm Tử Hoành mỗi ngày bưng cơm rót nước bôi thuốc đúng giờ, dáng vẻ ngài chủ tịch cao quý bây giờ không khác gì một con sen. Vết thương của cậu đã gần như khỏi rồi Lâm Tử Hoành gọi bác sĩ đến tái khám, bác sĩ kiểm tra xong nói: “Hồi phục tốt lắm, không cần bôi thuốc nữa cũng được.”

“Thế tôi có thể ra ngoài được không?”

Bác sĩ cười, gật đầu đáp: “Đương nhiên là được.”

Thấy vẻ mặt cậu đã tươi tỉnh hơn, bác sĩ quay sang nói với Lâm Tử Hoành: “Anh Lâm, tôi có mang thuốc ức chế mới cho anh đây, chúng ta sang phòng sách nhé.”

Kỳ phát tình của Lâm Tử Hoành đã kết thúc từ lâu, anh còn dùng thuốc ức chế gì nữa chứ, chắc chắn là có chuyện khác muốn nói. Lâm Tử Hoành chưa đi ngay mà hỏi Dương Vũ Đằng: “Bữa sáng em muốn tự xuống nhà ăn hay là anh sai người bưng lên cho em?”

Dương Vũ Đằng đã ở trong phòng một tuần rồi, cậu cũng không phải gãy tay gãy chân gì sao cứ để người làm mang lên mãi chứ. Hai hôm trước cậu đã muốn xuống nhà rồi, cơ mà Lâm Tử Hoành không cho. Giờ khó khăn lắm mới được bác sĩ xác nhận là không sao, tội gì mà cậu không đi chứ: “Để tôi tự xuống, khỏi cần bưng lên.”

“Ừ, em xuống nhà trước đi, anh với bác sĩ Tôn bàn chuyện thuốc một chút rồi anh xuống ăn sáng với em.”

Lâm Tử Hoành đưa bác sĩ đến phòng sách, đóng cửa lại xong, ngồi xuống bộ tràng kỉ bằng gỗ đàng hương, chỉ chỉ chỗ trước mặt ý bảo anh ta ngồi đi: “Có việc gì?”

Bác sĩ nói: “Vẫn là chuyện tôi đã từng nói với anh, dù sao thì cũng là chuyện lớn, không phải kì phát tình của Omega mà bị cưỡng ép đánh dấu, ít nhiều cũng có ảnh hưởng không nhỏ đến sức khoẻ của cậu ấy. Tuy dưỡng thương một tuần, tình hình đã tốt hơn nhưng tỷ lệ mang thai sau này sẽ rất thấp.”

Lâm Tử Hoành ừ một tiếng, gật đầu nói: “Việc này tôi biết, trường hợp này anh có cách gì không? Phải điều dưỡng hay là dùng thuốc?”

“Trường hợp này thì không có cách gì đâu, cũng không thể dùng thuốc. Dù gì anh cũng là Alpha của cậu ấy.” Bác sĩ ngưng một chút: “Nhà họ Lâm sản nghiệp lớn như vậy, vấn đề người thừa kế là vấn đề quan trọng, tôi nghĩ phải nói cho anh biết.”

Lâm Tử Hoành nói: “Có ảnh hưởng gì đến sức khoẻ của em ấy không?”

“Cái này thì không.” Bác sĩ cười, giải thích: “Khoang sinh sản chỉ là cơ quan mang chức năng sinh sản của Omega thôi, không ảnh hưởng gì đến sức khoẻ cả.”

“Vậy thì tốt rồi.” Lâm Tử Hoành nhẹ thở ra một hơi, ngón tay gõ gõ lên thành ghế, “Em ấy mới là quan trọng nhất, những thứ khác…tôi không quan tâm.”

Bác sĩ ngạc nhiên, sau đó khen: “Chủ tịch Lâm thật là si tình.”

Lâm Tử Hoành cười khổ: “Là nghiệp tôi tự làm tự chịu mới phải, đi thôi, xuống lầu ăn cơm. Mấy hôm nay anh cứ vất vả ở đây suốt, bác với chú có tìm anh không?”

“Có, nhưng hỏi tôi chủ tịch Lâm không khoẻ à, tôi bảo anh đang trong kì phát tình xong ba với cha tôi không hỏi nữa.”

Trình độ chuyên môn của bác sĩ Tôn thì Lâm Tử Hoành không bàn tới, điều làm anh hài lòng nhất ở người này chính là không bao giờ nhiều chuyện nói năng lung tung. Lúc xuống lầu dùng bữa, anh sẵn nói vài câu: “Phòng khám bên anh hoạt động tốt không? Định mở thêm chi nhánh nữa chứ? Mở thì cho tôi góp cổ phần với…”

Xuống đến dưới nhà rồi, bác sĩ cười cười nói cảm ơn đã mời anh ta dùng bữa, nhưng dạo này hơi nhiều việc nên xin phép đi trước.

Trong phòng ăn chỉ có quản gia và hai người giúp việc, Dương Vũ Đằng im lặng ăn phần của mình xong, vừa chuẩn bị về phòng, Lâm Tử Hoành đã lên tiếng: “Vũ Đằng, tối thứ 7 tuần này có tiệc từ thiện, em đi với anh nhé.”

Dương Vũ Đằng chẳng buồn suy nghĩ, đáp: “Không.”

Bị từ chối, Lâm Tử Hoành cũng không giận, có vẻ như anh đã biết trước cậu sẽ trả lời như thế này, thế nên anh nói tiếp: “Tiệc không chỉ có giới kinh doanh đâu, có cả người trong giới mỹ thuật nữa, Yoshitomo Nara* cũng có mặt, anh nghĩ em học hội hoạ chắc có hứng nên mới muốn dẫn em đi cùng.”

(Yoshitomo Nara là một nghệ sĩ Nhật Bản. Anh sống và làm việc tại Nasushiobara, tỉnh Tochigi, mặc dù tác phẩm nghệ thuật của anh đã được triển lãm trên toàn thế giới. Nara đã có gần 40 triển lãm cá nhân kể từ năm 1984. Tác phẩm nghệ thuật của anh đã được lưu giữ tại MoMA và Bảo tàng Nghệ thuật Đương đại, Los Angeles.)

Câu nói này quả nhiên hữu dụng, bước chân của Dương Vũ Đằng ngừng lại, cậu quay người lại, nghi ngờ nhìn anh: “Thật à?”

Lâm Tử Hoành chắc chắn: “Anh lừa em làm gì chứ, tiệc này lớn lắm, nhà của Minh Kiệt là ban tổ chức, em lên mạng search thử sẽ thấy thôi.

Cậu thì vốn chẳng hứng thú gì với mấy loại tiệc tùng, cũng chẳng muốn công khai xuất hiện cùng Lâm Tử Hoành trước bàn dân thiên hạ, nhưng thấy tên trong danh sách khách mời có cả cái tên huyền thoại Tăng Phàm Chí* lòng chợt dao động.

(Tăng Phàm Chí là một nghệ sĩ đương đại Trung Quốc sống tại Bắc Kinh. Các tác phẩm của ông được ca ngợi là thể hiện sự trực tiếp về mặt cảm xúc, một cảm giác tâm lý trực quan và một kỹ thuật biểu đạt được hiệu chỉnh cẩn thận.)

Tất cả mọi chuyện của Lâm Tử Hoành thật sự luôn khiến cậu không tài nào từ chối được, cho dù cậu biết rõ, chắc chắn những vị khách kia ít nhiều có liên quan đến Lâm Tử Hoành, nhưng vẫn muốn cùng anh dự tiệc.

Hai mươi phút sau, cậu từ trên phòng đi xuống, Lâm Tử Hoành đang ngồi trên sofa xem ipad, thấy cậu anh cười: “Tìm xong rồi hả? Anh không lừa em đúng không?”

Dương Vũ Đằng lạnh lùng đúng trước mặt anh, nhìn ra được thâm ý ẩn sau nụ cười kia, lòng cậu phát bực: “Ừm.”

Lâm Tử Hoành nói tiếp: “Trong mắt em, anh đã trở thành một người không đáng tin vậy sao? Không được, không được, anh phải thay đổi.”

“Tôi cũng thế thôi.” Dương Vũ Đằng cười lạnh, “Anh chỉ mới xem một bức ảnh đã cho rằng tôi lăng loàng với người ta, anh cũng đâu có tin tôi.”

Cậu vốn chỉ muốn phản bác lại Lâm Tử Hoành, nhưng nói xong chợt thấy sắc mặt anh rất xấu, cậu ngẩng đầu nhìn.

Cả phòng lặng yên không một tiếng động, Dương Vũ Đằng chớp mắt, nhìn ra vườn hoa ngoài cửa sổ, ánh mắt không biết là đặt lên lá cây hay là sương sớm, con người khẽ động.

Sau đó cậu nghe thấy tiếng Lâm Tử Hoành đứng lên đi về phía mình, giọng anh rất trầm, nghe ra có hơi khó chịu: “Em đừng nói như vậy, đó là lỗi của anh.”

Dương Vũ Đằng không nhìn anh, cậu uể oải đáp: “Tuỳ anh, tôi không muốn tranh luận với anh làm gì.”

“Vũ Đằng…” Lâm Tử Hoành vươn tay muốn ôm cậu nhưng bị Dương Vũ Đằng tránh, anh đành trở về sofa, cánh tay vẫn giữ tư thế duỗi thẳng, cứng nhắc mà xấu hổ. Anh bất đắc dĩ ngồi xuống, cách xa Dương Vũ Đằng nửa mét, xem như giữ khoảng cách an toàn.

“Không phải anh không tin em, anh biết em không thích Khương Ngạn Phong.” Ngồi xuống xong, Lâm Tử Hoành mới nói: “Nhưng lòng anh rất khó chịu, tuy không thể cứ lấy kì phát tình ra làm tấm bình phong, nhưng nói thật là khi trông thấy bức ảnh đó, anh rất muốn giết chết tên Khương Ngạn Phong kia.”

Nói xong, anh lại nhìn Dương Vũ Đằng, cậu nghe không ra trong giọng anh là không cam lòng hay là bất lực: “Không kể đến thân mật như vậy, cho dù là người ta chỉ nhìn em thôi, anh cũng sẽ điên lên.”

Dương Vũ Đằng không ngờ anh sẽ nói như vậy, cơ mà những lời này càng làm cậu thêm nực cười: “Tôi không phải kẻ ham nhà lầu xe sang, người ta nghĩ tôi thế nào tôi lười để ý, còn anh…” Cậu quay mặt qua, cắn răng: “Nếu anh yêu tôi, thì làm ơn đừng có làm đối xử với tôi như vậy, tôi không phải món đồ cũng không phải thú cưng của anh, mãi mãi không phải.”

Mây ngoài cửa sổ khẽ tan đi, ánh nắng rọi khắp phòng, rơi trên cả chỗ hai người đang đứng, sàn nhà bằng đá hoa cương phản chiếu ánh mặt trời đến chói mắt, thậm chí Dương Vũ Đằng còn cảm thấy mắt nóng ran, cậu khẽ khép mi.

Lâm Tử Hoành thở dài, hỏi cậu: “Nếu như có một người khác tiếp cận anh, tán tỉnh anh, chụp ảnh tình cảm với anh rồi gửi cho em, khi em nhìn thấy lòng em sẽ giận không?”

Dương Vũ Đằng chớp mắt một chút, đến khi mi mắt đã quen với cái gay gắt của mặt trời rồi, mới từ từ mở ra. Cậu không phải là không nghe ra ý của Lâm Tử Hoành, chỉ là cậu không muốn trả lời câu hỏi này thôi, quan hệ của hai người bây giờ là gì chứ? Cậu có tư cách gì mà ra oai với người ta? Thế nên cậu lạnh lùng đáp: “Không.”

Đáp án này khiến Lâm Tử Hoành không khỏi thất vọng, anh lùi về sau một chút, khoảng cách giữa hai người càng xa hơn, anh không chịu thua hỏi lại: “Em không giận thật sao? Giống như cái cậu Tiểu Trác hôm đi chơi golf kia, em cũng không giận ư?”

Tiểu Trác, Dương Vũ Đằng ngạc nhiên, mãi mới nhớ ra cái tên này là ai, chuyện đã qua lâu vậy rồi, mình hầu như đã quên sạch, Lâm Tử Hoành vậy mà vẫn nhớ tên của người kia.

Nói không chừng trong điện thoại còn lưu cả số các kiểu, thế nên khi gọi tên ra mới thuận miệng như thế.

Cậu mím môi, đứng dậy đi lên lầu, nói thêm một câu: “Tôi không giận, anh thích tìm ai thì cứ tìm đi.”

 

Ngoảnh qua ngoảnh lại Dương Vũ Đằng bắt đầu đi học lại rồi, nhưng kí túc lại chẳng có ai, Thạch Trí Điền gửi tin nhắn có cậu kêu cậu ta kì này nghỉ giữa kì nên đi du lịch nước ngoài rồi, còn nói khi nào về sẽ mời cậu đi ăn.

“Ê về là tôi còn phải nghe chuyện hay đó nha.” Thạch Trí Điền cười hi hi, “Lâm Tử Hoành là Alpha của ông, đúng không?”

Hồi trước rõ ràng nói không, giờ thì thành sự thật rồi, Dương Vũ Đằng có hơi bất lực, càng bất lực hơn khi mỗi ngày tan học Lâm Tử Hoành đều đến đón cậu, làm như là sợ cậu trốn luôn trong trường không chịu về nhà vậy. Về nhà rồi cậu cũng chẳng nói gì với anh, trừ lúc ăn cơm ra, phần nhiều đều ở trong phòng mình, thời gian hai người gặp nhau càng lúc càng ít.

Thứ bảy, ngay từ buổi sáng dùng điểm tâm đã không thấy Lâm Tử Hoành đâu, cậu cũng không hỏi, chỉ yên lặng ăn cho xong rồi về phòng vẽ tranh. Mãi đến hơn 4h chiều, quản gia mới gõ cửa: “Cậu Dương, phải thay quần áo đi ạ, 5h tài xế sẽ đến đón cậu. Đi đường rất dễ kẹt xe nên ông chủ dặn xuất phát sớm một chút.”

Dương Vũ Đằng nói biết rồi, chọn bừa trong tủ một bộ vest, đó là bộ lần trước đặt may ở store của Amani.

Cậu mặc vest đi giày xong, lúc cài khuy măng sét, Lâm Tử Hoành đứng trước phòng, gõ cửa. Nhìn thấy dáng vẻ xinh trai hơn người của cậu, anh không khỏi cười tươi khen: “Đẹp lắm, rất hợp với em.”

Dương Vũ Đằng hỏi: “Đi chưa?”

“À khoan, anh có mua cho em một cái đồng hồ này, thử xem.” Lâm Tử Hoành thấy cậu nhói mày, nhanh chóng giải thích: “Anh không có ý gì khác đâu, nhưng những dịp như thế này đeo đồng hồ là một trong những điều không thể thiếu được. Anh biết em không thích đồng hồ của anh nên anh mới mua cho em một cái mới, nếu em không thích thì mai lại mua cái khác nhé, giờ em thử trước đi được không?”

Dương Vũ Đằng cúi đầu nhìn chiếc đồng hồ trong tay anh, quả nhiên đó là của hãng Roger Dubuis, rất hợp với phong cách của Lâm Tử Hoành. Cậu nhớ lại lúc cả hai đi chơi biển, lúc đó mối quan hệ giữa hai người rất thân thiết chứ không lạnh nhạt như bây giờ. Cậu thất thần, đứng đó để Lâm Tử Hoành đeo đồng hồ cho mình. Trên mặt đồng hồ màu xanh biển nổi bật những vòng tròn và hình chữ nhất trắng bằng kim cương, đẹp mà sang trọng.

“Phiên bản giới hạn à?”

“Cũng có thể xem là vậy, vừa hay có bán cái này ở Ma Cau, sáng anh đi trực thăng qua đó mua.” Lâm Tử Hoành nói nghe như đi chợ mua con cá bó rau, “Em thích là được rồi.”

Người đàn ông này, nói như vậy, là để cậu cảm thấy anh ta vất vả mua đồng hồ về cho mình sao? Dương Vũ Đằng đưa cổ tay lên, nói: “Anh nói cũng đúng, đi tiệc thì nên đeo. Để về rồi tôi sẽ cởi ra trả cho anh.”

Lâm Tử Hoành cười: “Khi nào về rồi tính, đi thôi, tài xế đang chờ kìa.”

Chiếc Roll-Royce thẳng một đường lái đến khách sạn cao cấp. Khu vực đậu xe VIP ở tầng 1, rất riêng tư. Sau khi đậu xe xong, có một nhân viên đến dẫn hai người vào sảnh lớn. Kiểu tiệc từ thiện này mỗi năm tổ chức lớn nhỏ bất bao nhiêu cái, Lâm Tử Hoành rất ít khi xuất hiện, nhưng hôm nay đến đây, một là nể mặt gia đình họ Hứa là ban tổ chức, hai là do trong danh sách khách mời có rất nhiều danh hoạ nổi tiếng nên muốn dẫn Dương Vũ Đằng theo, để cậu được thoả sức vui vẻ học hỏi.

Họ vừa bước vào, Hứa Minh Kiệt đã cầm ly rượu đến, cười nói: “Chủ tịch Lâm đến sớm ghê ha, hi, Vũ Đằng.”

Dương Vũ Đằng thấy gã hăm hở tiến đến, vô thức lùi lại phía sau, trước khi ra ngoài cậu có dùng một chút nước hoa, nhưng mùi pheromone không phải cứ xịt nước hoa lên là che được. Với loại người nhanh nhạy như Hứa Minh Kiệt, nói không chừng từ lúc thấy cậu đã người ra được trên mùi cậu có mùi không bình thường rồi.

Hứa Minh Kiệt nói chuyện với hai người vài câu, bên kia còn cả đống người chờ gã qua để chào hỏi, thế là gã vỗ vai Lâm Tử Hoành bảo: “Hai người ngồi trước đi, lát tao quay lại.”

Trước khi đi, còn quay đầu lại, cười, giơ ly champagne lên: “Chúc mừng chúc mừng.”

Lâm Tử Hoành: “……”

Mặt Dương Vũ Đằng thoáng đanh lại, nhân mọi người không chú ý, cậu liếc Lâm Tử Hoành toé khói, định đi qua chỗ khác thì nghe anh gọi.

“Nè, em đừng đi lung tung chứ.” Động tác này đã rơi đúng vào tầm mắt của Lâm Tử Hoành, anh nhanh chóng nắm cánh tay cậu kéo lại, cười nói: “Nó nói bậy bạ quen miệng rồi, em đừng để ý chứ. Em nhìn kìa, bên đó là Murakami Takashi*, anh có wechat của ông ấy, để anh dẫn em sang cho anh ấy vẽ cho em một bông hoa lên tay nhé?”

(Murakami Takashi là nam họa sĩ đương đại người Nhật Bản. Ông làm việc trong cả ngành hội họa lẫn truyền thông. Ông cũng là nhà sáng lập và chủ tịch Kaikai Kiki, một công ty đào tạo nghệ sĩ trẻ.) 

Dương Vũ Đằng cau mày kêu anh buông tay, hai người đứng ở một góc của sảnh, chợt có một người từ phía sau đến vỗ vai Lâm Tử Hoành, nói: “Chủ tịch Lâm, lâu quá không gặp.”

Lâm Tử Hoành nhìn cho rõ người đó, cũng cầm ly champagne lên: “Đã lâu không gặp.”

Anh quay qua Dương Vũ Đằng giới thiệu: “Đây là Kỳ Dung, vừa đạt giải thưởng quốc tế về thuyết kế trang sức, hai người cũng tính là đồng nghiệp ha.” Anh lại quay qua người kia giới thiệu: “Đây là…người nhà của anh, em ấy còn đi học.”

Dương Vũ Đằng nhìn chăm chăm vào gương mặt xinh đẹp hơn người trước mặt kia, sững sờ, cậu đương nhiên biết Kỳ Dung là ai, tài năng xuất sắc nhất của ngành thiết kế Đài Loan thế hệ mới, cậu đã nhìn thấy rất nhiều bức kí hoạ được dùng làm mẫu trong trường, tất cả đều có chữ ký của Kỳ Dung dưới góc.

Đối với cậu mà nói, Kỳ Dung vừa là đàn anh vừa là thần tượng, Dương Vũ Đằng mím môi, run run chào anh, sau đó đưa tay ra bắt tay người kia.

Kỳ Dung cười: “Bạn nhỏ đáng yêu ghê, cũng học thiết kế à em?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Em học tranh sơn dầu, hồi đại học môn thiết kế em toàn lấy tranh anh làm mẫu.”

“À, cái này thì phải cảm ơn chủ tịch Lâm rồi, không có anh ấy thì anh cũng không thể tìm được nhiều mẫu đồng hồ nổi tiếng vậy để làm mẫu đâu.” Kỳ Dung lắc lắc ly rượu, chớp mắt nhìn Lâm Tử Hoành. Ánh đèn chói lọi rọi lên người y, dường như từ lông mi đến tận đầu ngón tay đều được tráng một tầng ánh sáng vàng nhạt, y hỏi: “Gần đây anh bận lắm à, hẹn anh lần nào cũng không được, khi nào mới rảnh gặp mặt được đây? Để em còn trả lại cho tình nghĩa ngày xưa nữa chứ.”

 

Chương 18

4.5 4 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest

5 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Song Anh
Song Anh
11 tháng trước

Rồi, giờ đến hành trình Vũ Đằng đi tìm câu trả lời quan trọng nhất cho cuộc đời mình. ♥️

Pig PiPi
Pig PiPi
11 tháng trước

Đến lượt bảo bối rồi 😄
Hấp dẫn quá!
Cảm ơn ad đã vất vả dịch cho mn đọc nhé.

Hương
Hương
11 tháng trước

Bắt đầu thấy thik truyện từ chap này kkkkkkkkk

Naruto
Naruto
11 tháng trước

Mong ad mau ra chap ạ

Naruto
Naruto
11 tháng trước

Ôi ad ơi mau ra chap cho bảo bối tìm đc câu trả lời đi ạ , NGC z hoài đau quá 😢😢