[GDGTNT] 16

Chương 16

“Có lẽ cậu vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng đêm.”

“Rõ ràng là đã làm những việc khốn nạn thế kia mà vẫn trưng ra bộ mặt “chính nhân quân tử”.

 

Lâm Tử Hoành bị phát hiện cảm thấy vô cùng xấu hổ, lúc này mà im lặng cũng không đúng, mà nói thì không biết nói gì, chỉ có miễn cưỡng giải thích lý do: “Do ảnh hưởng của pheromone thôi, chứ anh không định làm như thế.”

“Anh còn định làm cái gì?” Ngón tay anh bây giờ vẫn còn đang mân mê chỗ hậu huyệt của Dương Vũ Đằng, cậu không dám nhúc nhích, tức giận đánh lên khuỷu tay anh, hung hăng nói: “Anh có đàng hoàng chút được không?”

“Được được, em đừng giận nữa.” Lâm Tử Hoành ngả người về phía sau, nói với cậu: “Em thả lỏng đi, anh sợ làm em đau.”

Cậu đang dựa sát vào ngực Lâm Tử Hoành, nghiến răng nín thở. Từng ngón tay của Lâm Tử Hoành chạm lên từng nếp gấp mẫn cảm ở chỗ đó của cậu, cảm giác vừa đau vừa rát thật khó chịu.

Cậu không muốn phát ra tiếng, cậu mệt mỏi và yếu ớt, cả người căng cứng không dám thở mạnh. Đến khi Lâm Tử Hoành bôi thuốc xong, sau lưng cậu đã ướt đẫm mồ hôi, dính chặt lên ngực anh, Lâm Tử Hoành còn có thể cảm nhận được rõ ràng xương sườn của cậu.

“Anh bôi thuốc xong rồi.” Lâm Tử Hoành thấy cậu nhẫn nhịn đến khó chịu, bản thân mình cũng đau lòng không thôi, anh cởi găng tay lau mồ hôi trên trán Dương Vũ Đằng, nói: “Anh bảo quản gia mang nước ấm lên, anh lau người giúp em.”

Dương Vũ Đằng từ chối: “Không cần, để tự tôi tắm.”

“Ngày mai rồi tắm, em mới sốt xong, đừng nên tắm ngay.” Lâm Tử Hoành kiên nhẫn giải thích với cậu, “Nếu em thấy ngại, anh sẽ nhắm mắt lau người cho em, được không?”

Anh nhắm mắt lại, lau lung tung lên người Dương Vũ Đằng. Cậu chả buồn để ý đến anh, mặc anh muốn làm gì thì làm. Một lúc sau anh đứng lên đi ra cửa, mở công tắc, đèn sáng trưng khắp phòng.

Lâm Tử Hoành quay lại bên giường, dịu dàng lấy khăn khô lau lại cho cậu.

Dương Vũ Đằng không nói lời nào, sau khi lau xong phần lưng chuẩn bị lau trước ngực thì cậu lên tiếng: “Đưa khăn đây, tôi tự làm.”

Còn nghĩ rằng Lâm Tử Hoành sẽ nói gì đó hay không đồng ý, không ngờ anh lại nghe theo đưa khăn vào tay cậu: “Ừ, em lau đi, anh lấy cho em bộ đồ mới, lát nữa lau xong thì cứ đắp tạm chăn nhé.

Anh đi qua phòng thay đồ, phòng này với phòng bên đó cách nhau một hành lang. Dương Vũ Đằng thấy anh đi rồi mới cầm khăn cẩn thận lau người, tuy không thể gội đầu được nhưng thế này cũng đã dễ chịu hơn rồi. Khi Lâm Tử Hoành mang đồ quay lại, cậu đã ngồi dựa trên đầu giường, cuốn chăn quanh người, tóc mái hơi dài chắc là rũ xuống khó chịu nên cậu đã buộc ngược ra sau.

Gương mặt cậu sạch sẽ, trắng nõn như ngọc, lúc Lâm Tử Hoành nhìn thấy đã sững sờ một lúc lâu, mãi sau anh mới đến bên giường, để quần áo xuống, hỏi: “Em buồn ngủ chưa?”

“Ừm.” Dương Vũ Đằng nói: “Anh có thể ra ngoài được chưa?”

Lâm Tử Hoành bất lực: “Em không muốn nhìn thấy anh đến vậy sao?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Đúng rồi đấy, tôi không muốn, chẳng lẽ anh không cảm thấy tôi nói chuyện với anh thế này là tôi đã cố lắm rồi à? Còn nếu anh thấy anh làm vậy là đúng thì anh cứ ở lại đi.”

“Không không, anh không nghĩ như vậy, chuyện bức ảnh, anh chưa kiểm chứng mà trút giận lên người em là do anh không đúng.” Lâm Tử Hoành cúi đầu day trán, bây giờ đã khuya rồi, suốt mười mấy tiếng đồng hồ anh không chợp mắt, mệt mỏi đã dần chiếm lấy cơ thể anh, “Anh đổ cho kỳ phát tình là lỗi của anh, anh thừa nhận điều này. Nhưng những kẻ đã hãm hại em, anh thề sẽ bắt phải trả giá.” 

Dương Vũ Đằng biết Lâm Tử Hoành đang nói đến Khương Ngạn Phong, cậu nhớ lại khi Khương Ngạn Phong đưa nước cho mình, sống lưng rợn lên: “Tôi quen biết anh ta lâu như vậy, không ngờ anh ta là người thế kia, đúng là mắt nhìn người của tôi quá kém.”

Cậu ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào mắt Lâm Tử Hoành: “Tôi cũng không ngờ anh lại là kẻ độc tài cưỡng ép người khác như vậy đấy, anh rể.”

Căn phòng lặng đi, Lâm Tử Hoành gục đầu nghe cậu phán tội, anh hít sâu một hơi: “Nói thật, ngay cả bản thân anh cũng chưa từng nghĩ rằng mình sẽ làm ra chuyện như vậy, nhưng mà em yên tâm, anh có nói bác sĩ cho thuốc ức chế rồi, kì phát tình của anh đã ngưng lại từ sáng hôm nay.”

Lòng Dương Vũ Đằng hơi dao động, cậu biết kỳ phát tình của Alpha cũng như Omega, thước ứng chế không thể hoàn toàn kiểm soát nó được, trong một tuần cho dù có bạn đời bên cạnh cũng phải quan hệ vài lần, thời gian ngắn nhất phải là 3 ngày mới kết thúc. Nhưng cậu thấy dáng vẻ Lâm Tử Hoành bây giờ, thần trí tỉnh táo rõ ràng, chỉ có sắc mặt hơn tiều tuỵ một chút, so với con ‘dã thú’ điên cuồng đêm qua như hai người khác biệt.

Phải dùng bao nhiêu thuốc ức chế mới có thể được như thế này? Anh không sợ sẽ ảnh hưởng đến sức khoẻ sao…

Suy nghĩ này xẹt ngang trong đầu Dương Vũ Đằng, nhưng chỉ một giây sau cậu đã tự mắng bản thân mình, anh ta làm gì thì kệ anh ta, liên quan gì đến cậu mà cậu bận lòng chứ.

Cậu gằn giọng, quay mặt qua một bên, nhíu mày nói: “Tôi buồn ngủ rồi.”

“Ừ, anh lấy cho em ly sữa nóng nha, rồi anh sẽ đi ngay, em ngủ ngon.”

Lâm Tử Hoành đi xuống lầu, thoáng cái đã trở lại, đặt lên tủ đầu giường cậu một ly sữa nóng, anh muốn cúi người hôn trán Dương Vũ Đằng một cái nhưng thấy cậu trừng mắt nhìn mình, anh ngại ngùng chỉ đành nhích ra: “Anh đi nhé, nếu em có khó chịu gì thì gọi điện cho anh, đừng chịu đựng nhé.”

Nói xong, anh cũng không muốn kiếm cớ ở lại nữa, quay người rời đi. Dương Vũ Đằng vô cảm dựa trên đầu giường, ngón tay day day huyệt thái dương mãi mới thấy dễ chịu đầu óc hơn.

Cậu vẫn để một ngọn đèn nhỏ trước khi đi ngủ, dưới ánh sáng dịu dàng, ly sữa chỉ còn lại một nửa. Bóng lưng gầy của cậu chìm trong chăn.

Cậu mê man cả đêm, những giấc mơ cứ chắp nối. Đến cuối cùng nội dung giấc mơ hiện rõ lên khung cảnh khi cậu 15 tuổi. Lâm Tử Hoành đưa cậu đến trang trại nhà họ Lâm ở ngoại ô phía Tây để cưỡi ngựa, trong ánh chiều tà, bãi cỏ rậm rạp, cậu tham lam muốn nhảy qua hàng rào cao nhất. Nhưng chân của ngựa không đủ cao, bị vướng lại cậu cũng ngã xuống.

Vừa suýt đập mặt vào hàng rào, Lâm Tử Hoành đã phóng từ trên ngựa của anh xuống ôm cậu vào lòng.

Dương Vũ Đằng sợ hãi nói không nên lời, tim cậu đập nhanh muốn vọt ra khỏi lồng ngực.

“Đừng sợ đừng sợ, ngựa của em còn bé nên chưa nhảy cao vậy được thôi.” Lâm Tử Hoành nhìn cậu đang run cầm cập, anh cười nâng mặt cậu lên, an ủi: “Lần sau mình lại đi nữa nha, chờ ngựa lớn lên, đảm bảo sẽ cho em nhảy cao hơn nữa, được không nào?”

Dương Vũ Đằng nghe thế mới bình tĩnh hôn, cậu quay đầu nhìn ngựa, thấy nó không bị sao, lại nhìn Lâm Tử Hoành, lo lắng hỏi anh: “Anh ơi, anh không bị thương chứ?”

“Không sao.” Lâm Tử Hoành vuốt vuốt lại tay áo cho Dương Vũ Đằng, ôm người chặt hơn, sau đó vỗ lưng cậu nói: “Em không bị thương là tốt rồi.”

Bàn tay anh dịu dàng vỗ nhè nhẹ như xua đi tất cả những bất an cho Dương Vũ Đằng. Mặt trời trong nông trại dần tắt, một vòng ánh sáng từ từ lặn sau đỉnh núi phía tây.

Thời gian biến chuyển, những tia sáng theo khe hở của rèm rọi lên chỗ cậu đang nằm.

Dương Vũ Đằng nhíu mày vì chói, cậu không quen với ánh sáng này, có lẽ cậu vẫn đang chìm đắm trong giấc mộng đêm.

Lúc Lâm Tử Hoành mang bữa sáng vào xong, cậu bưng chén lên, nhìn anh vẫn đứng đó, hỏi: “Anh không đi làm à?”

“Đến khi nào em khoẻ rồi anh đi, công việc có thể xử lý qua điện thoại.” lht nói tiếp: “Anh cũng có nhờ bạn em xin phép cho em nghỉ bên trường rồi, cậu ta sẽ quay lại video bài giảng gửi vào mail cho em, khi nào em muốn thì cứ mở lên xem, không cần gấp.”

Dương Vũ Đằng nhíu mày, hỏi: “Bạn tôi? Ai?”

“Thạch Trí Điền, lúc em hôn mê cậu ta có gọi đến nhà, còn kể chuyện đã xảy ra ở quán bar.” Lâm Tử Hoành không giấu giếm, nói hết cho Dương Vũ Đằng nghe: “Thạch Trí Điền nhà kinh doanh sơn, quán bar đó là của nhà Alpha nhà cậu ta tên Trương Duệ Gia, không liên quan gì đến Khương Ngạn Phong, em cứ an tâm.”

Dương Vũ Đằng nhận ra tất cả những thông tin về Thạch Trí Điền, Lâm Tử Hoành đã điều tra ra hết, cậu rất khó chịu vì điều này, nhíu mày: “Chẳng lẽ tôi kết bạn với ai, thì anh sẽ tra hết gốc gác nhà người ta thế à?”

Lâm Tử Hoành đáp: “Không phải, em đừng giận mà, bây giờ bên ngoài có rất nhiều người đã biết mối quan hệ của chúng ta, anh sợ có người thừa cơ tiếp cận hại em. Vũ Đằng, anh không phản đối em kết bạn, không muốn giám sát em, anh chỉ muốn bảo vệ em.”

Lâm Tử Hoành biết những điều này không sai, nhưng cậu rất giận, cậu cúi đầu ăn cháo, sau đó để bát trên bàn lại, Lâm Tử Hoành vẫn ngồi đó không đi, ngập ngừng nói: “Phải bôi thuốc…”

“…” Dương Vũ Đằng giật mình, nghĩ đến vụ bôi thuốc hôm qua, tai đỏ cả lên, quay phắt đầu qua một bên, không thèm trả lời.

Lâm Tử Hoành đi qua, nửa quỳ bên giường, thấp giọng nói với cậu: “Thuốc phải bôi đúng giờ, một ngày ba lần, bác sĩ dặn vậy, anh không lừa em đâu. Bác sĩ Tôn không phải chỉ là bác sĩ của riêng nhà anh, anh ta còn có một phòng khám, bệnh nhân đông lắm, không thể ở suốt bôi thuốc cho em đâu. Em nghe lời, để anh giúp, được không?”

Dương Vũ Đằng vẫn không nói gì, nghe Lâm Tử Hoành nói xong cậu rất tức giận, quay đầu trừng anh, mắt toé lửa: “Anh đừng có lắm điều nữa, hôm qua anh có hỏi tôi câu nào đâu cũng tự đè tôi ra bôi thuốc đó thôi. Giờ đi nói với tôi làm gì? Muốn bôi thì bôi đi, nói nhiều chi vậy?”

Tuy những lời này nghe không mấy hay ho, nhưng so với một Dương Vũ Đằng lạnh lùng vô tình, không nói một lời nào, bây giờ được cậu mắng thế này. Lâm Tử Hoành không khỏi nở nụ cười, vui sướng hôn cậu một cái.

Anh nhìn Dương Vũ Đằng nằm yên trên giường, thế nên cẩn thận cởi quần cho cậu, bắt đầu lau rửa vết thương. Lần này không giống đêm qua, Lâm Tử Hoành giữ một cách với Dương Vũ Đằng, chỉ có tay là bận rộn bôi thuốc. Về phía Dương Vũ Đằng cậu không thể ngăn được tim mình đập điên cuồng, mỗi lúc ngón tay anh chạm lên chỗ đó cơ thể cậu đề có phản ứng. Dù là rất nhẹ thôi nhưng cũng không khỏi bị phát hiện.

Đến khi bôi thuốc, cả gương mặt cậu đều đỏ, Lâm Tử Hoành cũng không muốn làm cậu tức giận thêm, anh không nói gì. Lần này anh đã bôi thuốc thành thạo và nhẹ nhàng hơn, tuy thỉnh thoảng có chạm lên chỗ nhạy cảm làm Dương Vũ Đằng muốn hất tay anh ra, nhưng anh rất kiên nhẫn nói” “Em đang bị thương, đừng nhúc nhích. Có đau không? Anh sẽ nhẹ hơn nhé.”

Dương Vũ Đằng thấy anh nói như vậy, cũng buông tay ra, cái kiểu nói của anh nghe không rõ là đang muốn muốn toan tính cái gì hay chỉ đơn thuần là chăm sóc vết thương của cậu.

Cậu có hơi hoài nghi mắt nhìn của mình, cậu quen biết Lâm Tử Hoành đã ngần ấy năm, sao chưa bao giờ cậu phát hiện ra kỹ năng diễn xuất thần sầu của anh, rõ ràng là đã làm những việc khốn nạn thế kia mà vẫn trưng ra bộ mặt “chính nhân quân tử”.

Dương Vũ Đằng nghĩ bản thân mình đúng là đang sống trong hang sói.

 

Chương 17

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
3 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
3 tháng trước

Cậu si tình tới phát điên thật rồi TH à, bị em iu mắng chửi mà còn cười được😂 haizzz
Tuy ủng hộ VĐ trừng phạt TH nhưng đọc chương này vẫn thấy tội tội TH😢 t íu lòng quá~
T đoán tác giả sẽ tạo cú huých nào đó thì mới làm nguôi ngoai nỗi hận trong lòng VĐ, chứ xem chừng chỉ chăm sóc, tỏ vẻ ăn năn thì em nó ko tha thứ cho đâu🥺

Noze
Noze
3 tháng trước

Ủa tới khúc ngược ông chủ Lâm chưa zị? Sao đợi hoài hông thấy tui ấm ức quá nè. Team sủng thụ không chấp nhận đều này. Cầu ngược để công bằng chớ bé thụ nhà tui chịu ấm ức quá nhiều rồi.

Naruto
Naruto
3 tháng trước

Nay k ra chap mới ạ e hóng quá. Mong ad mau ra ạ yêu yêu❤❤❤