[GDGTNT] 14

Chương 14

Khoang sinh sản nằm bên trong nên dù có đổi thuốc nào thì cũng như nhau, hiện tại chỉ có thể giảm đau và tiêu viêm, muốn hồi phục hoàn toàn phải cần một thời gian dài”

“Anh muốn sao tùy anh.”

 

Đương nhiên bác sĩ không dám cho anh loại thuốc mạnh như vậy, chỉ ghi cho anh thuốc uống để khống chế pheromone, để anh tạm thời coi như vượt qua kì phát tình này. Lâm Tử Hoành từ rạng sáng đến giờ chưa hề chợp mắt, ngồi bên canh chừng cho Dương Vũ Đằng cho đến tầm 7h sáng, Dương Vũ Đằng vẫn còn sốt, mê man không có dấu hiệu tỉnh lại, gương mặt vẫn đỏ rực, quần áo đã ướt mồ hôi.

“Có lẽ là vết thương vẫn đang viêm nên chưa hạ sốt, nhưng mà đỡ hơn hôm qua nhiều rồi, nhiệt độ giờ là 38 độ 2 thôi.” Bác sĩ khám cho cậu, vẻ mặt bình tĩnh giải thích: “Anh Lâm, anh đừng lo lắng quá, tổn thương ở khoang sinh sản thường rất lâu lành. Tôi có thay tấm lót cho cậu ấy hai lần rồi, chỉ còn chảy một ít máu thôi. Tuy là trong kì phát tình, không khống chế được bản thân là điều bình thường, nhưng mà lần sau anh phải chú ý nhẹ nhàng thôi, cơ thể Omega vốn yếu hơn Alpha rất nhiều.”

Lâm Tử Hoành nhíu mày, nghe bảo cậu vẫn còn chưa ngừng chảy máu, sắc mặt càng kém đi: “Thế khi nào mới hết sốt? Phải đổi thuốc tốt hơn đi chứ, cứ chảy máu thế thì sao mà được?”

Bác sĩ đã làm việc cho gia đình anh 7-8 năm rồi, cũng tính là thân thiết, nghe anh hỏi thế cũng không để bụng, chỉ cười: “Anh Lâm, bác sĩ không phải thần tiên, nếu có thuốc khác tốt hơn tôi sẽ không dùng sao? Anh thì lại đâu có thiếu tiền. Tôi nói rồi, anh ngủ một chút đi, tình hình của cậu ấy thì phải đến trưa mới hạ sốt. Anh cứ ngồi nhìn người ta cũng chẳng giúp gì được cả, bây giờ kì phát tình của anh vẫn chưa kết thúc hoàn toàn, pheromone từ người anh sẽ ảnh hưởng rất lớn đến bệnh nhân.”

Lâm Tử Hoành hỏi: “Ý anh là sao? Bảo tôi ra ngoài à?”

“Nếu được thì nên vậy…” Bác sĩ nhìn biểu cảm không mấy rõ ràng trên gương mặt Lâm Tử Hoành, ngay tức khắc nói lại, “À mà ở lại cũng được, dù sao anh cũng uống thuốc ức chế rồi.”

“Cứ không ngừng chảy máu là do thuốc cầm máu không có tác dụng sao?” Lâm Tử Hoành nhìn gương mặt trắng bệch của cậu, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay Dương Vũ Đằng, trong lòng ngập tràn lo lắng: “Hay đổi thuốc khác xem.”

Bác sĩ muốn nói rằng khoang sinh sản nằm bên trong nên dù có đổi thuốc nào thì cũng như nhau, hiện tại chỉ có thể giảm đau và tiêu viêm, muốn hồi phục hoàn toàn phải cần một thời gian dài. Nhưng thấy Lâm Tử Hoành quan tâm đến Omega nằm trên giường như vậy, đương nhiên nói thế này anh chắc chắn sẽ không chịu, thế nên bác sĩ giải thích: “Khoang sinh sản là bộ phận nhạy cảm của Omega, cậu ấy lại chưa từng mang thai, khoang rất nhỏ, nhiều mạch máu nên khi bị tổn thương sẽ không tránh khỏi tình trạng đó. Anh đừng lo quá, chỉ cần chăm sóc kĩ, từ từ rồi ổn thôi.”

Lâm Tử Hoành vẫn không an tâm: “Em ấy đổ mồ hôi lạnh là do đau lắm đúng không?”

Bác sĩ đáp: “Bị sốt thì sẽ như vậy, tối qua anh đã lau người cho cậu ấy rồi đúng không? Lát nữa có thể lau thêm lần nữa nhưng nhớ nhẹ nhàng thôi, tránh động đến vết thương.”

“Tôi biết rồi, anh xuống nhà ăn sáng đi.” Lâm Tử Hoành day day mi tâm, giống như là cực kì mệt mỏi, anh gọi điện cho thư kí, dặn dò huỷ toàn bộ lịch trình và hội nghị đi.

Quản gia theo lời bác sĩ mang một chậu nước ấm đến, Lâm Tử Hoành cẩn thận nâng nửa người Dương Vũ Đằng lên, để cậu tựa lên vai, cẩn thận lấy khăn mềm nhúng nước lau người cho cậu, lại giúp cậu thay băng lót, mặc cho cậu một bộ áo ngủ mới. Lâm Tử Hoành nhìn những dấu vết trải dọc trên cơ thể Dương Vũ Đằng, đau lòng, một mặt mắng mình khốn nạn. Lần đầu tiên đánh dấu cậu mà  đã thành thế này.

Nhưng mặt khác anh lại nghĩ sớm muộn gì cũng sẽ phải làm chuyện này thôi, ý nghĩ này vừa vụt qua, Lâm Tử Hoành ngay tức khắc mắng mình không phải con người, đã khiến cậu đau khổ như vậy, còn tự bạo biện lý do này lý do kia.

Anh ôm lấy Dương Vũ Đằng như ôm một món đồ sứ mỏng manh. Dù đã thức cả đêm, bây giờ anh cũng chẳng hề buồn ngủ, anh ôm cậu rất lâu, mãi đến khi nghe thấy người trong lòng mình phát ra tiếng rên nho nhỏ, giống như là bất an mới thả cậu ra cho cậu nằm ngay ngắn lại.

Anh lấy laptop ra, ngồi bên giường, mở báo cáo ra xem nhưng chẳng thể tập trung nổi.

Bữa sáng đã được người giúp việc mang đến đặt trước cửa, đêm hôm gọi bác sĩ đến là đủ biết trong phòng đã xảy ra chuyện lớn rồi, thế nên quản gia lẫn người làm đều không hề đặt chân vào phòng nửa bước, cái gì cũng chỉ để ngoài cửa rồi rời đi.

Lâm Tử Hoành ăn vội mấy muỗng cháo rồi lại bảo người giúp việc mang xuống đi.

Cứ ngồi mãi đến 11h trưa, Dương Vũ Đằng lại đổ mồ hôi tiếp, đúng như lời bác sĩ nói, nhiệt độ chỉ còn 37 độ 5.

“Sao em ấy còn chưa tỉnh, lông mi cứ rung thế kia, là còn đau lắm sao?”

Bác sĩ đáp: “Đúng vậy, chuyện này không tránh được, thuốc giảm đau không được dùng quá nhiều và liên tục, hết thời gian tác dụng thuốc cậu ấy vẫn sẽ đau, nhưng không sao đâu.”

“Không sao không sao, nói đi nói lại cũng chỉ có nhiêu đó.” Lâm Tử Hoành phát bực, phẩy tay bảo bác sĩ ra ngoài.

Dương Vũ Đằng trong trí nhớ của anh vẫn luôn xinh đẹp mong manh, giọng nói nho nhỏ, hay bị giật mình, sợ sấm sét, sợ đau. Mặc dù anh không thể tự mình cảm nhận được sự đau đớn của cậu bây giờ nhưng chỉ cần nhìn dáng vẻ của cậu thôi, anh cũng đủ hiểu nỗi đau này như đang đòi mạng cậu.

Đang mải nghĩ về những chuyện này, chợt anh thấy Dương Vũ Đằng hơi lật người, bàn tay cậu vô thức đặt lên bụng, Lâm Tử Hoành nhanh chóng cầm tay cậu, nhẹ nhàng vuốt ve. Lòng bàn tay Omega vẫn đầy mồ hôi lạnh, có thể thấy rằng dù đã hạ sốt nhưng tình hình của cậu vẫn chưa tốt được bao nhiêu.

Lâm Tử Hoành đau lòng không biết làm sao mới phải, vừa muốn gọi bác sĩ, quản gia đã đến gõ cửa, nói là có một người họ Thạch gọi đến nhà, xưng là bạn học của Dương Vũ Đằng.

Lúc này anh thực sự vốn chẳng màng gì đến những chuyện khác, nhưng vừa nghe thấy là bạn học của Dương Vũ Đằng, anh lại đứng lên. Dặn quản gia gọi bác sĩ đến trông giúp Dương Vũ Đằng, mình thì xuống lầu, bắt điện thoại.

“Cậu là ai vậy?”

Thạch Trí Điền vẫn nghĩ rằng mình gọi nhầm số rồi, ngưng một lát mới nói: “Em là bạn học của Vũ Đằng, đây là nhà của Vũ Đằng đúng không ạ?”

Lâm Tử Hoành nói: “Phải, em ấy đang bị ốm, không tiện nghe điện thoại, cậu có chuyện gì cứ nói với tôi.”

“Nói với anh?” Thạch Trí Điền hỏi: “Anh là ai?”

“Lâm Tử Hoành.” Anh chủ động nói tên, lại nghĩ chắc bạn của Dương Vũ Đằng còn chưa biết mình, nên nói thêm: “Tôi là người nhà của em ấy, cậu tìm em ấy có việc gì?”

Thạch Trí Điền nghe thấy là anh, có hơi căng thẳng, thêm cả nghe được là Dương Vũ Đằng đang không khoẻ, cảm thấy chắc chắn là do chuyện ngày hôm qua, nên chủ động lên tiếng: “Em xin lỗi ạ, hôm qua em mời cậu ấy đi chơi. Em cũng không ngờ sẽ xảy ra chuyện đó, cậu ấy sao rồi ạ? Có phải vì uống chai nước hôm qua nên bị bệnh không?”

Lâm Tử Hoành không hiểu, hỏi: “Nước gì?”

Đã là người xuất thân từ gia đình làm ăn, không một ai là chưa từng nghe đến cái tên Lâm Tử Hoành, Thạch Trí Điền cũng thế, từ hôm qua sau khi biết Dương Vũ Đằng ở nhà của Lâm Tử Hoành xong đã kinh ngạc cả đường về.

Nghĩ đến chuyện đó, lòng càng thấy bất an hơn nên không hề giấu giếm gì, kể hết tất cả.

“…Bọn em chỉ ra ngoài sàn nhảy một chút, thật sự không ngờ cậu ấy sẽ xảy ra chuyện, người phục vụ đó bọn em đã hỏi rồi, cậu ta kêu chai nước là lấy trên giá xuống mang lên, chắc chắn không sai được.” Thạch Trí Điền nhỏ giọng kể tiếp: “Trong phòng lúc đó chỉ có Khương Ngạn Phong, anh ta kêu khi vào phòng Vũ Đằng nói hơi mệt muốn uống nước nên mới gọi phục vụ mang lên, uống xong Vũ Đằng lại nói buồn ngủ.”

Bàn tay Lâm Tử Hoành nắm chặt lại, cắn răng hỏi: “Thế Khương Ngạn Phong và em ấy ở trong phòng bao lâu?”

“Chắc tầm 10 phút, hồi đầu thì anh ta xuống lầu nhảy với bọn em.” Thạch Trí Điền hỏi: “Vũ Đằng bị làm sao thế ạ?”

Lâm Tử Hoành siết lấy điện thoại, lực mạnh như muốn bóp nát nó trong tay, hít sâu một hơi, nói: “…không sao, bị cảm sốt thôi, khi nào em ấy ngủ dậy tôi sẽ nhắn là có cậu gọi đến.”

Cúp máy xong, thấy quản gia từ trên lầu đi xuống, Lâm Tử Hoành nhíu mày hỏi: “Sao thế? Có chuyện gì?”

“Bác sĩ Tôn bảo cậu Dương tỉnh lại rồi, tình hình thì tương đối ổn định nhưng tinh thần thì không tốt lắm, bảo tôi đi kêu đầu bếp nấu cháo và báo cho ông chủ biết.”

Lâm Tử Hoành thở phào, gật đầu: “Ông đi đi, bảo nấu nhạt và lỏng một chút cho dễ tiêu.”

Anh dặn xong không vội lên lầu ngay mà gọi cho thư kí, nói tên Thạch Trí Điền xong, giọng lạnh lùng: “Tìm xem hôm qua cậu ta đã đi bar nào, cả người phục vụ đã mang nước lên nữa. Thuê thám tử điều tra chuyện chai nước ngày hôm qua là sao, ai là người bỏ thuốc.”

Sắp xếp mọi thứ xong, Lâm Tử Hoành mới từ từ đi lên lầu, trước khi vào phòng vừa hay gặp bác sĩ đi ra, anh ta bảo đi chuẩn bị chai truyền, bác sĩ nhìn Lâm Tử Hoành xong căn dặn: “Tinh thần của cậu ấy không được tốt lắm, anh nên chuẩn bị tâm lý trước khi vào nhé.”

Lâm Tử Hoành nhẹ nhàng đẩy cửa, nhìn thấy Dương Vũ Đằng dựa trên đầu giường, tay cầm điện thoại, nghe tiếng mở cửa, cậu cũng chẳng buồn quan tâm.

Đến khi anh đã đến bên giường, Dương Vũ Đằng mới ngẩng đầu lên, gương mặt trắng bệch, đôi mắt nhìn anh chằm chằm giống như nhìn một người xa lạ, lại như nhìn kẻ thù.

Lâm Tử Hoành sửng sốt trước nhận định này của mình, anh ngồi xuống bên giường, giơ tay sờ trán cậu, thấy Dương Vũ Đằng không tránh đi, thì nhẹ giọng hỏi: “Em có khó chịu chỗ nào không? Còn đau không?”

Dương Vũ Đằng cúi đầu, không biết nghĩ gì, lâu thật lâu sau mới nói: “Điện thoại của tôi bị hỏng rồi, cho tôi mượn máy anh đi, tôi cần dùng.”

Phản ứng của cậu hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của Lâm Tử Hoành, anh ngạc nhiên móc điện thoại trong túi ra đưa cho cậu, màn hình hiển thị nhập mật mã, Dương Vũ Đằng nghe anh nói: “Mật mã là sinh nhật của em, bốn số.”

Dương Vũ Đằng thản nhiên nhập vào mở lên, cậu chạm vào giao diện tin nhắn, nhìn thấy tin nhắn mới nhất  trong khung chat của mình với anh là một tấm ảnh. Mở lên xem là anh cậu và Khương Ngạn Phong, lông mi cậu rung lên, nhìn rất lâu mới trả điện thoại lại cho Lâm Tử Hoành.

“Hoá ra là vì bức ảnh này.” Giọng của Dương Vũ Đằng rất nhỏ, cậu vẫn còn rất đau, mỗi lần hít thở cũng đau, nó khiến cậu nhớ đến cảnh tượng như ác mộng đêm qua. Cậu nhìn Lâm Tử Hoành, khoé miệng nhếch lên, hỏi: “Anh rể, anh vừa lòng chưa?”

Lâm Tử Hoành nghe cậu hỏi, lòng như bị dao đâm, vươn tay nắm tay cậu, nắm chặt lấy bàn tay muốn dùng nhiệt độ cơ thể để sưởi ấm nó, cổ họng nghẹn đắng, không biết nói thế nào, mãi mới nói ra: “…tất cả là lỗi của anh, em đừng giận anh nữa, người có chỗ nào khó chịu không? Đầu bếp đã nấu cháo rồi, em ăn một chút đi, nhé?”

 “Ừ.” Dương Vũ Đằng từ từ dựa về phía sau, đầu giường được bọc một lớp nhung dày mềm mại, như một chiếc gối cho cậu dựa vào, sắc mắt Dương Vũ Đằng tái mét, nhưng giọng lại bình tĩnh lạ thường: “Anh muốn thế nào cũng được.”

Cậu không khóc, không hờn, thậm chí còn chẳng trách móc câu nào. Nhưng dáng vẻ này khiến cho Lâm Tử Hoành sợ hãi, anh cố gắng tìm một lý do giải thích cho hành động của mình: “Vũ Đằng, đêm qua là kì phát tình của anh, anh đã cố gắng kiềm chế, cơ mà…Anh…anh là thằng khốn mà, em đừng như vậy, em muốn gì thì nói cho anh biết đi, anh sẽ đồng ý với em hết, được không em?”

“Tôi chẳng muốn gì cả.” Dương Vũ Đằng mím môi, trong đôi mắt là sự đau xót “Vì dù là bất cứ chuyện gì, tôi cũng có được làm chủ đâu, tôi không muốn lãng phí sức lực vào việc đó nữa, anh muốn sao thì cứ làm thế đấy.”

“Vũ Đằng…” Lâm Tử Hoành nghe cậu nói, tim như thắt lại, anh muốn ôm cậu thật chặt, nói với cậu em muốn anh làm gì cũng được, anh đều cho em.

Nhưng nghĩ lại, anh có tư cách gì mà làm điều đó chứ, miệng thì nói để cậu tự do làm điều mình muốn, xong thì cưỡng bức đánh dấu cậu, so với tên xấu xa Khương Ngạn Phong lợi dụng cậu kia thì tốt lành hơn chỗ nào đâu chứ.

Càng nghĩ càng thấy mình không xứng đáng được cậu tha thứ, Lâm Tử Hoành ngồi trên giường nhìn Dương Vũ Đằng, không nói lời nào. Mãi cho đến khi quản gia đến gõ cửa, anh mới có lý do mở lời, bưng bát cháo đến bên giường hỏi: “Em muốn tự ăn hay để anh đút em ăn?”

“Anh muốn sao tùy anh.”

“Anh muốn hỏi ý kiến của em, nghe theo em.” Lâm Tử Hoành hít thở sâu, giọng nói rất dịu dàng: “Chỉ cần em nói, anh sẽ nghe, được không?”

Câu nói này cuối cùng dường như đã gõ vào cánh cửa đóng chặt trong trái tim của Dương Vũ Đằng, mặc dù chỉ là một khe hở nhỏ. Cậu liếc mắt qua tủ đầu giường, nói: “Làm phiền anh để cháo ở đó, tôi tự ăn.”

Lâm Tử Hoành nghe thẹo đặt cháo xuống, Dương Vũ Đằng nói tiếp: “Nếu như có thể, xin anh ra ngoài cho, bây giờ tôi không muốn nhìn thấy anh.”

Tuy lời nói cũng nằm trong dự liệu nhưng tận tai nghe cậu nói, Lâm Tử Hoành cũng không khỏi khó chịu, anh miễn cưỡng cười cười: “Ừ, anh đi, em nghĩ ngơi nhé, lát nữa bác sĩ sẽ lên truyền dịch cho em.”

Đến khi Lâm Tử Hoành đi đến cửa rồi, đột nhiên Dương Vũ Đằng gọi anh, Lâm Tử Hoành quay lại, nhìn cậu, hỏi: “Sao thế? Cần gì sao?”

Đôi mắt Dương Vũ Đằng vẫn lạnh lùng, còn chất chứa mệt mỏi, cậu cầm chai tinh dầu trên tủ đầu giường lên đưa cho Lâm Tử Hoành, nói: “Mang cả cái này đi đi, tôi không muốn ngửi thấy mùi này.” 

 

Chương 15

5 2 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Bắt đầu vào giai đoạn ngược ròi😔
Đọc những đoạn miêu tả sự lạnh lùng, thù ghét của VĐ, t cũng thấy rét. Khi mà ng ta ko thèm mắng chửi, gào thét là đủ hiểu nỗi Hận trong lòng lớn đến mức nào.
Nhưng mà… Hận là gì? Hận tức là có yêu mới có hận.
Có lẽ vì ko ngờ ng mình yêu (dù lúc này VĐ vẫn chưa nhận ra), ng mình luôn tin tưởng lại đối xử với mình như vậy, nên bé í mới hận, mới ko thể chấp nhận được. Thôi thì, làm sai phải chịu phạt, TH à, cậu liệu mà thành tâm hối lỗi, bù đắp đi😒

Song Anh
Song Anh
10 tháng trước

Hai người ấy còn chưa có những ngày vui vẻ thật sự cho nhau với tư cách là những người yêu nhau để làm điểm tựa cho đoạn chông gai sau này nữa. Hi vọng Vũ Đằng vẫn ở trong nhà của Tử Hoành để ít nhất trong tiềm thức họ vẫn có nhau. Haiz, Tử Hoành, cậu phải bị nghiệp quật 1 thời gian đã mới được.