[GDGTNT] 13

Chương 13

“Tôi sẽ hận anh…”

“Anh nặng tay như vậy, cậu ấy không sốt mới lạ ấy.”

 

Hình? Hình gì?

Những câu hỏi vụt qua trong đầu, Dương Vũ Đằng không hiểu chuyện này là sao, nhiệt độ cơ thể của Alpha nóng bỏng dán lên người cậu, ngón tay lần vào trong áo xuống dưới bụng, bàn tay anh tiếp tục vuốt ve xuống đùi.

Dương Vũ Đằng cứng đờ, cậu thở không nổi, không tin vào hành động hiện tại của Lâm Tử Hoành, cậu nói mà giọng run run: “Anh rể…anh buông em ra đi.”

“Không.” Mùi pheromone của anh càng lúc càng nồng, là mùi rượu tequila phảng phất một chút đăng đắng, mùi hương hằng ngày vỗ về Dương Vũ Đằng vào giấc ngủ giờ phút này lại trở thành một thứ ảo giác khiến người ta hoảng sợ.

Cậu không khống chế được bản thân, tuy không phải là kì phát tình của mình nhưng Omega cũng rất dễ bị mùi của pheromone của Alpha ảnh hưởng, mùi bạc hà mát lạnh từ người cậu cũng bắt đầu tản ra. Mùi này khiến cho Lâm Tử Hoành càng thêm hưng phấn, anh cúi đầu hôn lên trán cậu, vừa hôn vừa nói: “Đã lên giường sao còn gọi anh rể?”

Một câu nói càng làm mặt Dương Vũ Đằng đỏ thêm, ngón tay Lâm Tử Hoành chu du khắp nơi trên cơ thể cậu, đầu ngón tay gảy nhẹ hai điểm hồng trước ngực, nơi đó đã đứng thẳng lên mang theo màu hồng xinh đẹp, Dương Vũ Đằng càng lúc càng run rẩy, Lâm Tử Hoành thì càng hứng phấn hơn, anh cúi đầu cắn mút nơi đó.

Dương Vũ Đằng như muốn ngừng thở, cậu giãy dụa muốn thoát ra, nhưng Lâm Tử Hoành đã nắm cổ tay cậu kéo ngược lên đỉnh đầu, người đè lên người Dương Vũ Đằng, tay còn lại nâng cằm cậu lên, giương mắt nói: “Làm sai thì phải bị phạt cũng như nợ thì phải đòi.” 

Cậu hơi mơ hồ về những lời anh đã nói, cái gì nợ còn cái gì đòi, Dương Vũ Đằng không biết, nhưng cậu muốn chạy khỏi tình cảnh này, lên là vùng lên cơ mà lại bị anh đè xuống, không thể nhúc nhích.

“Anh buông ra…” Dương Vũ Đằng bị buộc phải ngước lên nhìn Lâm Tử Hoành, trái tim cậu rối bời, cậu muốn vùng ra nhưng dù thế nào đi chăng nữa cậu cũng chẳng thể thoát ra khỏi sự khống chế của anh, lòng vừa giận vừa xấu hổ, cậu cảm thấy Lâm Tử Hoành đang ép buộc mình xem mình như một món đồ trong nhà, thích làm gì thì làm nấy, thế nên khi cậu cất lời giọng như vỡ tan: “Em làm sai cái gì? Anh đừng có vô lý như vậy, em…A.”

Cậu còn chưa nói, tay Lâm Tử Hoành đã cởi sạch quần ngoài lẫn trong của cậu, ngón tay anh vuốt ve vài cái trước lối vào, cảm nhận được đầu ngón tay đã ươn ướt, hơi thở càng nặng nề hơn, không hề gấp gáp mà thử thăm dò vào một hai lần, môi anh liên tục ngậm lấy môi Dương Vũ Đằng, ngón tay phía dưới thì bắt đầu cắm vào.

Lý trí của Alpha trong kì phát tình là 0, sự hưng phấn và chiếm hữu được đẩy lên cực điểm, ham muốn với cơ thể Omega càng mạnh mẽ hơn bao giờ hết. Đây là điều mà Dương Vũ Đằng đã từng được học trong các tiết giáo dục giới tính, thế nhưng lần đầu tiên đối diện trực tiếp, đặc biệt là khi anh và cậu giờ phút này là hai cơ thể trần trụi dán lấy nhau. Ngón tay anh háo hức muốn chơi đùa với những điểm nhạy cảm trên người cậu.

Cậu có thể cảm nhận được sự thay đổi trên cơ thể mình, từ tận đáy lòng cậu không muốn chuyện này xảy ra, nhưng cậu không thể ngăn được việc nghe thấy tiếng nước khi ngón tay Lâm Tử Hoành ra vào trong hậu huyện của cậu. Dương Vũ Đằng rất xấu hổ, lý trí và dục vọng đang đấu tranh với một lằn ranh vô cùng mong manh. Chợt Lâm Tử Hoành không nói một lời ngón tay cắm vào thật sâu vào một chỗ, anh nhận ra cơ thể Omega đột nhiên căng cứng lên. Lâm Tử Hoành cười, càng tập trung cắm sâu hơn vào chỗ đó.

“Đừng mà…” Dương Vũ Đằng đã không chịu nổi chảy nước mắt, cậu khóc, lắc đầu: “Em xin anh, anh rể, đừng như vậy.”

Gương mặt xinh đẹp của Omega đầy nước mắt, dưới ánh sáng dịu dàng và ấm áp, cả người mang đến một cảm giác yếu đuối có thể vỡ tan bất cứ lúc nào khiến trái tim người ta nhẹ dấy lên tình thương yêu vô bờ bến. Nhưng tình yêu của anh bây giờ chẳng thể nhẹ nhàng chậm rãi gì cho cam, anh càng dùng sức cậu càng khóc to hơn, anh muốn cậu phải là của mình hoàn toàn mới được.

Tiếng cầu xin của cậu, lúc này truyền vào tai Lâm Tử Hoành dường như chỉ là một tiếng rên rỉ, tiếp thêm ngọn lửa hứng tình cho Alpha. Anh hôn lên môi Dương Vũ Đằng, nuốt hết cả nước mắt vào miệng, hai tay tách đùi cậu ra hai bên. Vòng eo mạnh mẽ đẩy về phía trước, tính khí nóng hổi đã cương cứng áp sát vào hậu huyệt, đẩy nhẹ một cái, quy đầu to lớn đã chen vào trong.

Hậu huyệt đã ướt đẫm, nhưng cảm giác kì lạ này vẫn khiến cho Dương Vũ Đằng hoảng hốt và sợ hãi, cậu lắc đầu nguầy nguậy: “Đừng, em không muốn, anh lấy ra…”

Lâm Tử Hoành không để cậu có cơ hội nói xong, đẩy mạnh vào trong, tính khí to lớn đã vào được hơn một nửa.

Mặt Dương Vũ Đằng tái mét, cậu đau đớn kêu lên: “…đau, em không muốn.”

Dương Vũ Đằng run lên trong đau đớn, mỗi cú thúc của Lâm Tử Hoành như cắt đôi cơ thể cậu ra. Chút dịch thể tiết ra lúc đầu vốn không đủ để cho Alpha xâm nhập, ngoại trừ đau đớn chỉ có đau đớn, còn Lâm Tử Hoành thì vẫn giữ chặt eo cậu không chịu nới ra.

Hậu huyệt chưa từng bị kích thích mạnh bạo như vậy bao giờ, vừa chặt vừa nhạy cảm, trong đầu Lâm Tử Hoành giờ phút này đã không còn suy nghĩ gì khác, anh chỉ muốn vào thật sâu, để biến cậu hoàn toàn trở thành người của mình.

Anh ngắm nhìn gương mặt của Omega, nghĩ về năm cậu 17 tuổi, lúc ấy anh hẳn là nên đánh dấu cậu rồi mới phải. Anh đã muốn làm đó từ rất lâu rồi, từng giờ từng khắc đều muốn, cuối cùng hôm nay anh cũng đã có thể làm điều mình hằng mong mỏi.

Dương Vũ Đằng đã là của anh rồi.

Suy nghĩ này làm cho Lâm Tử Hoành cảm thấy rất vừa lòng, dù là ở đây hay khi ở nước Anh, người muốn trèo lên giường anh đếm mãi không hết. Thế nhưng Lâm Tử Hoành vẫn không chạm qua bất kì ai, ngay cả bạn bè anh cũng hay trêu rằng phải chăng anh giữ thân như ngọc để tôn thờ vị hôn thê của mình. Nhưng thật ra, chỉ có thâm tâm Lâm Tử Hoành biết rõ, anh không muốn ai cả, anh chỉ muốn Dương Vũ Đằng.

Lâm Tử Hoành vừa hôn cậu, vừa đẩy nhanh tốc độ, cho đến khi toàn bộ tính khí đã cắm vào tận gốc, chạm cả vào cửa khoang sinh sản mềm mại. Cảm giác kì diệu đó trong phút chốc càng dấy thêm ngọn lửa chiếm hữu trong anh, tuy rằng ý thức khá mơ hồ nhưng cảm giác thoải mái này thực sự quá tuyệt vời.

 Trái ngược với cảm giác vui sướng của Lâm Tử Hoành, Dương Vũ Đằng chỉ cảm thấy như mình bị đày đọa ở địa ngục. Mặt cậu tái mét không còn giọt máu, mỗi một cú thúc của Lâm Tử Hoành bụng dưới cậu như co rút lại, hậu huyệt sưng tấy và đau đớn không thể tả. Móng tay cậu cào lên từng đường rướm máu trên lưng Lâm Tử Hoành, khóc lóc hay mắng chửi cũng không còn tác dụng gì nữa. Tính khí cứng ngắc của Alpha đã ép mở ra một khe hở của khoang sinh sản.

Cậu biết Lâm Tử Hoành đã không thể quay đầu, Alpha trong kì phát tình giống như một con dã thú, chỉ còn lại những bản năng nguyên thuỷ nhất, mà bản năng chính là không làm đến cùng sẽ không ngừng lại.

Giấc mộng hôm nào, tựa như đã biến thành sự thật, nhưng không như thế, Lâm Tử Hoành bây giờ không nói những lời đó mà hành động xâm chiếm của anh càng đáng sợ hơn. Trái tim lẫn cơ thể Dương Vũ Đằng đều đau, cậu không ngừng chảy nước mắt, cậu đã không còn sức để làm gì nữa rồi.

Cho đến khi Lâm Tử Hoành ép mạnh liên tiếp mấy chục cái vào bên trong, cửa vào của khoang sinh sản mở ra, anh đẩy vào chỗ sâu nhất, cơ thể Dương Vũ Đằng khẽ rung lên, cảm giác đau đớn như dao cắt, cả người cậu run rẩy, không thể tưởng tượng nổi sẽ xảy ra chuyện gì tiếp theo.

“Không…” Cậu chẳng còn sức để hét to nữa, nước mặt chảy theo gương mặt ướt đẫm gối nằm, cậu yếu ớt bắt lấy bàn tay Lâm Tử Hoành, thống khổ thì thào: “Tôi sẽ hận anh…”

Lâm Tử Hoành dường như không nghe thấy gì cả, sự ẩm ướt và mềm mại bên trong khiến cho anh điên cuồng nắc liên tục không ngừng, cũng không biết qua bao lâu anh giữ chặt eo Omega, chồm lên xoay cổ Dương Vũ Đằng qua, há miệng cắn xuống, thông qua vết thương thả pheromone của mình vào cơ thể cậu.

“A……!” Đau đớn lúc kết dịch* còn đau hơn cả lần giao cấu vừa rồi, Dương Vũ Đằng cuộn người nằm trên giường không thể nhúc nhích, cắn môi chảy máu, mắt nhắm chặt, tóc mái ướt đẫm mồ hôi lạnh dính bết trước trán.

(Kết dịch: Một khi kết mùi trở nên vững chắc, cặp AO sẽ đánh dấu lẫn nhau bằng dịch kết. Nó yêu cầu bốn loại pheromone: một ở trong máu của O, một ở trong nước bọt của A, một ở trong dâm dịch của  O, một ở trong tinh dịch của A. Nghi thức này được thực hiện khi A cắn vào tuyến mùi ở cổ O trong khi kết và phóng tinh vào trong cơ thể O qua dục đạo. Kết dịch giúp bọn họ cảm giác được lẫn nhau, mỗi cảm xúc, mỗi tri giác, mọi thứ đều được chia sẻ. 

Một khi đã hoàn thành dịch kết, hai người được coi như bạn đời của nhau. Pheromone và hoocmon của họ sẽ đồng hóa, quyện hòa thành một mùi mới hấp dẫn bạn đời và bớt thu hút A và O khác. Pheromone của người khác cũng trở nên bớt hấp dẫn với họ, những hành vi thân cận vật lý với người khác cũng giảm đi nhiều.)

Cậu không biết ác mộng đêm nay rốt cục là đã kết thúc hay là mới bắt đầu, cả người cậu tê liệt không động đậy nổi, vết cắn trên cổ vừa đau vừa rát, nhưng quá trình kết dịch của Alpha vẫn chưa hết thúc.

Cậu nghe thấy tiếng thở nặng nề của Lâm Tử Hoành, khi ngửi thấy mùi pheromone quen thuộc trên người anh, trái tim lại giống như bị khoét rỗng một lỗ. Chua xót tận đáy lòng làm cậu như ngừng thở, thậm chí nước mắt cậu cũng chẳng còn để rơi. 

Sau đó, cậu chẳng còn phản ứng gì nữa.

Nhưng Lâm Tử Hoành dường như chẳng có chút lý trí nào trong việc ngừng chuyện này lại, phần kết* phình to phải tầm gần nửa tiếng sau mới từ từ xẹp bớt. Anh ôm lấy Omega vào lòng, trong lòng cảm thấy thật thỏa mãn và đắc ý, cảm giác sung sướng tràn đầy khắp người, hoàn toán không biết rằng điều hấp dẫn này là bao nhiêu cưỡng bức đau đớn với Dương Vũ Đằng.

(Kết chỉ xuất hiện ở A, có hai dạng: 1, túi khí | 2, mạch máu. Khi gần đến thời điểm phóng xuất, kết nằm ở gốc dương vật sẽ phình lên cho đến khi việc phóng tinh hoàn tất và ngăn không cho tinh trùng tràn ra ngoài.)

Đây không phải là kì phát tình đầu tiên của anh, nhưng khác với những lần dùng thuốc ức chế như bình thường, đây mới là lần duy nhất đầu tiên anh chân chính vượt qua. 

Ôm Dương Vũ Đằng, muốn một lần nữa, nhưng nhìn thấy đôi mắt cậu nhắm chặt, Lâm Tử Hoành mày Lâm Tử Hoành nhíu một chút, nghĩ chắc là cậu đã mệt rồi.

Vuốt ve gương mặt bơ phờ của Dương Vũ Đằng, lòng anh hơi nhói, vươn tay ôm chặt cậu trong phòng tay, kéo chăn đắp lên cho hai người, tắt đèn đi ngủ.

Cả căn phòng là mùi pheromone hoà quyện của hai người, Lâm Tử Hoành chìm vào giấc ngủ rất nhanh.

Cho đến tầm 4h sáng, cảm giác nóng bức đánh thức anh.

Nhiệt độ trong phòng nóng như mở máy sưởi, Lâm Tử Hoành nhíu mi mở mắt, mới phát hiện hơi nóng đó hoá ra là Omega trong lòng mình. Mặt Dương Vũ Đằng đỏ bất thường, cả người nóng bỏng tay, rõ ràng là sốt cao.

Lâm Tử Hoành giật mình, nhìn đống lộn xộn trong phòng, cả mình và Dương Vũ Đằng đều đang khoả thân. Dòng kí ức như sóng đánh tới khiến anh tỉnh táo hẳn ra, nhớ đến những gì mình đã làm đêm qua, anh sững sờ.

Hôm qua lúc về đến nhà anh đã uống hơi say, ngồi chờ Dương Vũ Đằng mãi không thấy, nghĩ hai người mới cãi nhau chuyện cậu ở trường xong nên anh cũng không tiện đi tìm cậu, chỉ kiên nhẫn đợi cậu về. Ai ngờ người chưa thấy đâu lại nhận được một bức hình Dương Vũ Đằng gửi qua, đó là anh chụp chung của cậu và Khương Ngạn Phong.

Trong hình, Dương Vũ Đằng tựa đầu lên vai Khương Ngạn Phong, bàn tay Khương Ngạn Phong đặt trên má cậu như một con dao đâm thẳng vào mắt Lâm Tử Hoành, tuy không nhìn rõ vẻ mặt của Dương Vũ Đằng nhưng sự thân mật của hai người rất rõ.

Lửa giận trong lòng Lâm Tử Hoành phút chốc bùng cháy.

Anh gọi cho Lâm Tử Hoành, nhưng đầu dây cứ báo tắt máy, gọi cho Khương Ngạn Phong cũng không có tín hiệu. Tầm này chính là kỳ phát tình của anh, cộng thêm bị chuyện này kích động, mọi chuyện dần đi ra ngoài tầm kiểm soát của anh.

Chỉ là mượn cớ, Lâm Tử Hoành tự mắng chính mình, anh thực sự có thể kiểm soát được mình trong kì phát tình, thế nhưng vẫn thuận theo nó mà giải phóng nhưng ham muốn tình dục của bản thân.

Lâm Tử Hoành không dám nghĩ nữa, ngồi lên khoác vội quần áo chạy xuống lầu, nói với quản gia: “Bảo bác sĩ đến mau, nhanh lên, lấy đã thuốc hạ sốt lên đây!”

Quản gia nghe lệnh làm ngay, chưa đầy 10 phút sau bác sĩ đã có mặt, quần áo còn chưa kịp mặc đàng hoàng, vẫn đang mặc đồ ở nhà mà đến. Lâm Tử Hoành dẫn anh ta vào phòng, Dương Vũ Đằng vẫn đang hôn mê, môi trắng bệch, mặt thì đỏ rực.

Mùi pheromone nồng nặc trong phòng khiến bác sĩ tái mặt đi, anh ta bịt mũi nói: “Anh Lâm, anh mở cửa sổ ra đi, nếu không mùi pheromone của anh sẽ ảnh hưởng đến bệnh nhân.”

Lâm Tử Hoành nói: “Em ấy đang sốt cao mà còn mở cửa sổ? Bị trúng gió thì làm sao?”

“Cậu ấy bị sốt không phải là vì trúng gió.” Lúc đi vào, nhìn thấy mớ hỗn động trên giường còn thêm mùi pheromone, bác sĩ cũng đã đoán ra được tình hình đại khái, anh ta nói: “Mở cửa một chút cho thoáng khí rồi đóng cũng được, để tôi kiểm tra cho bệnh nhân, anh Lâm, tôi cần xem vết thương của cậu ấy…anh không ngại chứ?”

Bác sĩ này là một Omega đã bị đánh dấu, anh ta và Alpha nhà mình đều làm việc ở bệnh viện tư của nhà họ Lâm, được Lâm Tử Hoành đồng ý, anh ta vén chăn bông lên xem vết thương, sau đó quay đầu lại liếc nhìn Lâm Tử Hoành.

Lâm Tử Hoành cũng nhìn thấy nơi đó của cậu sưng đỏ còn chảy máu, trên drap giường chỗ cậu nằm vẫn còn dính đầy những vết đỏ trắng chưa khô, giống như là máu hoà lẫn với tinh dịch, trái tim anh đập mạnh, thắt lại.

Sau khi bác sĩ xem qua vết thương, nói: “Anh Lâm, anh nặng tay như vậy, cậu ấy không sốt mới lạ ấy.”

Lâm Tử Hoành lúc này ngoài hối hận ra thì chỉ có hổ thẹn và khó chịu, “Vết thương có nghiêm trọng không? Bây giờ phải xử lý thế nào?”

“Tiêm thuốc cầm máu và giảm đau đã, sau đó truyền nước, nhưng mà với mức độ chảy máu thế kia của vết thương, chắc là khoang sinh sản đã bị tổn thương. Lát nữa tôi sẽ kiểm tra kỹ hơn.”  Bác sĩ nhìn Lâm Tử Hoành, nói tiếp: “Hôm nay không phải kì phát tình của cậu ấy, anh cưỡng ép mở khoang sinh sản, còn kết dịch, sợ là…”

Lâm Tử Hoành nghe bác sĩ đang nói thì dừng, trái tim hẫng đi: “Có gì thì cứ nói tiếp.”

Bác sĩ đáp: “Sợ là sẽ ảnh hưởng đến khả năng mang thai sau này.”

Lâm Tử Hoành hít sâu một hôi, ánh mắt nhìn vào gương mặt Dương Vũ Đằng đang nằm trên giường, lòng đau đớn muốn tự cho mình một bạt tai.

Anh nhỏ giọng nói với bác sĩ: “Những chuyện sau này cứ để đó, bây giờ phải giúp em ấy hạ sốt, giảm đau trước đi. Mấy ngày nay anh cứ ở lại đây, nếu cần thì bảo Alpha nhà anh sang ở luôn cũng được, đến khi nào em ấy khỏe thì thôi. Còn nữa, cho tôi hai viên thuốc ức chế kì phát tình của Alpha, tác dụng mạnh một chút, phải đảm bảo áp được cho tôi trong giai đoạn này, áp luôn cho sau này khỏi có nữa càng tốt.”

 

Chương 14

5 1 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
5 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
10 tháng trước

Haizzz, ròi xong🥺 có thể tưởng tượng những chương tiếp theo sẽ là 1 hồi “tôi xin lỗi em – tôi hận anh”, ngược thân ngược tâm 😢
Mặc dù mong cảnh TH đánh dấu nhưng t thật ko mong lại là sự đánh dấu cưỡng bức như này…
Việc ko nên làm cũng đã làm, mấy chương sau có ngược TH đến mấy thì cũng là sự trừng phạt xứng đáng . Chỉ cầu những chương ngược sẽ ko kéo dài quá, và làm ơn đừng có màn “em bỏ đi, anh đau khổ dằn vặt đến chết”🙏 con tim già của t chịu hong nổi💔💔💔

Pipo1211
Pipo1211
9 tháng trước
Trả lời  Andy

Uầy có ng đợi tui kìa🥰
T vẫn vào hóng hàng ngày đó mà mấy hôm rồi hơi bận xíu, đọc chùa, ko kịp cmt😅
chương này thì nhứt định phải cmt. Tại ngửi thấy bắt đầu có mùi ngược đó cô🥺 ko rõ các chương kế, TH phải dỗ “vợ” cỡ nào mới đc tha thứ.
T lo với cái tính ngạo kiều của VĐ, TH sẽ phải ăn năn hối lỗi lâu đấy. có khi chục chương “trừng phạt” cũng nên😂
Mê SamYU quá nên fanfic SamYU nào t cũng thích, nhưng t sợ ngược nên vẫn có chút nghiêng về style ngọt ngào, nhẹ nhàng như CBTT, Lãng phí với Chuyện thường ngày.
T khoái kiểu bình dị, gần gũi vậy lắm. Nếu thấy có bộ nào kiểu vậy thì khuân về típ nha cô🙏

Hana
Hana
9 tháng trước
Trả lời  Pipo1211

Huhu share cho tui với T T

Nguyễn
Nguyễn
9 tháng trước

Cái này gọi là cưỡng hiếp nè. May mà là người yêu nên sang chấn tâm lý còn có thể chữa lành. Thực ra m không thích hình tượng lth trong fic này lắm dù m mê chết abo. Lth thuộc kiểu nhìn thì có vẻ dân chủ chứ bản chất hít le bỏ mẹ 🤣 m có một người bạn cũng tính cách như vậy. Xui rủi thế nào nó lại thích m. M không thích nó. Thế mới đau đầu. Giờ thì chịu đủ cái tánh gia trưởng hít le của nó dù chỉ là bạn bè. Không thở nổi. Chỉ quan tâm đến cảm giác của bản thân mà không nghĩ gì đến người khác cả