[GDGTNT] 12

Chương 12

“Chai nước đó…”

“Anh rể sẽ yêu thương em.”

 

Dương Vũ Đằng nghe nói như vậy, sắc mặt tái đi, cậu quay đầu qua nhìn, đôi mắt lạnh như băng.

Cậu dùng hết sức vùng tay ra khỏi Khương Ngạn Phong, hỏi: “Anh có tư cách gì mà nói những lời đó?

Khương Ngạn Phong bị hành động của cậu chọc giận, anh ta đứng lên, chặn cửa: “Anh không hiểu, em thích Lâm Tử Hoành ở điểm nào? Vì hắn có tiền đúng không?” 

“Anh không cảm thấy nói như vậy rất buồn cười sao?” Dương Vũ Đằng đút tay vào túi quần, ngẩng mặt lên nhìn anh ta, ánh mặt vẫn lạnh lùng nhưng có một tầng trào phúng: “Thật mừng cho tôi vì đã không đồng ý hẹn hò với anh, bây giờ thì tránh ra giùm, tôi phải về nhà.”

Khương Ngạn Phong bực tức: “Em muốn về nhà với Lâm Tử Hoành đúng không?”

Dương Vũ Đằng đáp: “Liên quan gì đến anh?”

“Anh hết lòng hết dạ theo đuổi em như vậy, em không cảm nhận được sao, anh thật sự thích em mà.” Khương Ngạn Phong đừng trước cửa không nhúc nhích, vẻ mặt âm trầm, mày nhíu lại, giọng nói nghe như chất vấn, “Tại sao? Anh thua Lâm Tử Hoành ở chỗ nào? Đúng là nhà anh không có nhiều tiền bằng hắn, nhưng mà em muốn gì anh cũng có thể cho em hết, em đừng có thực dụng như vậy được không?”

Yên lặng một lúc lâu, Dương Vũ Đằng mới lạnh nhạt lên tiếng: “Xin anh tránh giùm, nếu anh không tránh tôi sẽ gọi cho Thạch Trí Điền.”

Cậu lấy điện thoại ra, Khương Ngạn Phong nhìn thấy, hơi buông tay. Dương Vũ Đằng nhanh chóng nắm bắt thời cơ muốn chạy ra, nhưng không biết vì sao hai chân cậu không có sức lực, người ngã trở về sofa.

Dương Vũ Đằng cố gắng hít sâu một hơi, nhưng ngực cậu rất nặng, mọi thứ trước mắt mờ đi, bàn, trần nhà hay sàn đều đảo ngược.

Cảm giác choáng váng bao trùm, cậu không đứng dậy được, dựa vào sofa thở hổn hển. Sau đó cậu cảm thấy chỗ ghế ngồi bên cạnh mình lún xuống, điện thoại cầm trên tay bị lấy mất, điện thoại để trước mặt cậu để mở ra. Giọng nói Khương Ngạn Phong vang lên chậm rãi mà xa xăm, cậu nghe chữ được chữ mất.

Khoảng cách gần thế này, mùi pheromone của Khương Ngạn Phong được thả ra, cậu ngửi thấy, giật giật môi, giọng nói yếu ớt: “Anh làm vậy…là phạm pháp…chai nước…”

Cậu không nghe rõ Khương Ngạn Phong đáp lại thế nào, chỉ nghe được loáng thoáng: “Vũ Đằng…không sao…”

Trong đầu Dương Vũ Đằng giờ phút này chỉ có một suy nghĩ duy nhất, đó chính là muốn đánh chết Khương Ngạn Phong, nhưng cơ thể cậu cứ như đeo ngàn cân, chẳng tài nào nhấc lên nổi, mí mắt nặng dần. Mỗi lần cố gắng mở mắt, cậu sẽ thấy đất trời chao đảo, sau đó cả bản thân mình cũng không ý thức được đã ngất đi từ khi nào.

Hình như qua một lúc không lâu lắm, cậu dần mở mắt ra, Thạch Trí Điền đã trở lại, trong phòng chỉ còn cậu với hai người là Thạch Trí Điền và Trương Duệ Gia. Dương Vũ Đằng cái gì mà gọi xe cấp cứu, đưa đi bệnh viện, cậu cố mở mắt nhìn quanh lại nghe được giọng của Thạch Trí Điền hét lên: “Vũ Đằng, ông tỉnh lại rồi!”

Cậu sao thế này?

Dương Vũ Đằng vừa định hỏi chuyện lúc này, cơ mà lúc mở miệng, giọng lại cứ khàn đặc: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

Thạch Trí Điền rót cho cậu một ly nước, cậu nhìn thấy đó là nước từ cái chai lúc nãy Khương Ngạn Phong đưa cho cậu, ngón tay bất giác run lên, cậu nhìn khắp phòng, không thấy Khương Ngạn Phong đâu nữa.

“Bọn tôi nhảy xong quay lại thấy ông nằm trên sofa, tưởng ông ngủ quên nhưng mà gọi hoài không dậy, làm tôi sợ gần chết!” Thạch Trí Điền làm động tác chắp tay a di đà phật, nói tiếp, “Lúc lên lầu tôi vừa hay gặp Khương Ngạn Phong, anh ta kêu do ông ngủ nên anh ta về trước, sợ đánh thức ông. Vũ Đằng ông bị gì vậy? Không sao chứ?”

Dương Vũ Đằng nghĩ đến vẻ mặt vừa rồi của Khương Ngạn Phong, ngực như nghẹt thở, nói không nên lời. Cậu ngẩng đầu phì phát hiện phòng này không có camera, vừa rồi lại chỉ có cậu với Khương Ngạn Phong, không có gì để làm bằng chứng cả.

Cậu hít sâu một hơi, tay nắm thành nắm đấm, cắn răng nói: “Tôi không sao, điện thoại tôi đâu rồi?”

Thạch Trí Điền vội đưa điện thoại cho cậu, nhưng nó lại bị tắt nguồn không thể mở lên được, không biết là lỗi hệ thống hay do hồi nãy cậu làm rơi.

Dương Vũ Đằng phiền muộn để điện thoại qua một bên, hỏi: “Bây giờ là mấy giờ rồi? Ông đã nhảy bao lâu?”

“Không lâu lắm đâu, chắc tầm 20 phút thôi, bây giờ là 11h.” Thạch Trí Điền lo lắng nhìn sắc mặt trắng bệch của cậu, quay sang liếc Trương Duệ Gia, “Anh gọi tài xế đến đón nha, em đưa Vũ Đằng về trước.”

Tài xế của Trương Duệ Gia 3 phút sau đã có mặt ở cửa, quán bar này có một lối đi riêng, lúc được Thạch Trí Điền dìu đi, Dương Vũ Đằng mới nhớ đến một vấn đề: “Sao không thấy những người khác vậy? Họ về hết rồi sao?”

“Đâu có, tôi nghe Khương Ngạn Phong nói ông ngủ quên trong phòng, sợ ông xảy ra chuyên nên chạy lên đó, mấy người kia vẫn chơi.” Thạch Trí Điền ngừng một chút: “Ông làm tôi sợ thật sự, may mà không sao, hồi nãy có ai vào phòng nữa không? Hau ông có uống gì lạ không?”

“Có uống chai nước khoáng phục vụ đem lên, Khương Ngạn Phong gọi.” Dương Vũ Đằng chỉ nói một nữa, muốn xem thử phản ứng của Thạch Trí Điền như thế nào, cậu hỏi dò: “Ông nghĩ nước có vấn đề không?”

Thạch Trí Điền đáp: “Má, ai mà dám làm trò đó chưa, chán sống rồi à? Lát nữa đưa ông về xong tôi sẽ kiểm tra hết, xem xem là ai rồi giao cho ông xử lý, muốn chém muốn giết tuỳ ông.”

Dương Vũ Đằng nhìn cậu ta, đúng là hoàn toàn không biết gì về việc này rồi, nhưng cậu với Thạch Trí Điền mới quen biết chưa lâu, cũng không biết cậu ta với Khương Ngạn Phong quen thân hay không, thế nên không nói gì nữa, đến tận khi về nhà mới thấy an tâm hơn.

Cơ mà từ quán bar về nhà mất tận 40 phút, điện thoại cậu lại hỏng, không biết Lâm Tử Hoành có lo không nữa. Cậu mượn điện thoại của Thạch Trí Điền, muốn gọi cho Lâm Tử Hoành, nhưng khi bấm số cậu mới nhận ra mình không hề thuộc số điện thoại của anh.

Thạch Trí Điền thấy cậu thất thần, nghĩ là vì mình nên cậu mới bị như vậy, trong lòng cảm thấy rất áy náy: “Vũ Đằng, hồi nãy mới có chút thôi, vả lại quần áo ông cũng phẳng phiu không bị gì, chắc chắn không ai làm gì ông đâu. Tôi nhất định tìm ra kẻ đó, đòi công bằng cho ông.”

“Ừ…được.” Dương Vũ Đằng đương nhiên biết không xảy ra chuyện gì, cảm giác trên cơ thể chính là bằng chứng hùng hồn nhất, nhưng nghĩ đến đôi mắt và dáng vẻ của Khương Ngạn Phong, cậu luôn cứ cảm thấy khó chịu, cúi đầu ngửi ngửi mùi trên người, mùi thuốc lá và mùi rượu trong bar quá nồng nên cậu không ngửi ra được mùi gì khác.

Thạch Trí Điền đưa cậu về đến cổng nhà, nhìn thấy kiến trúc đồ sộ phía sau, hết hồn kêu lên: “Ông ông ông là bà con với nhà họ Lâm hả? Người ta ở trường hết…ông thì… ông là gì với Lâm Tử Hoành vậy?”

Câu ta hỏi xong, trong đầu vèo một cái hiện lên một đáp án, đã ngạc nhiên càng không tin hơn: “Đừng có nói anh là Alpha của ông đó nha?!”

“Tôi vào trước đây, lần sau sẽ mời ông đi chơi nhé…sẽ không có chuyện thế này đâu.” Dương Vũ Đằng không trả lời câu hỏi của Thạch Trí Điền, cậu chia tay bạn mình: “Tạm biệt.”

Lúc đẩy cửa vào, đèn tầng một vẫn còn sáng, quản gia đừng chờ cậu ở cửa, thấy người thì vội vàng chào: “Cậu Dương, cậu về rồi.”

Dương Vũ Đằng nhìn ông, biết ngay Lâm Tử Hoành chắc chắn là nổi giận rồi, cậu hỏi: “Anh rể cháu đâu ạ?”

“Ông chủ ở trên lầu, cậu Dương lên trước đi, nếu lát nữa mà ông chủ có nói gì quá đáng cậu đừng để bụng nha, ông chủ cũng là lo lắng cho cậu thôi.”

“Cháu biết rồi, cảm ơn chú.” Dương Vũ Đằng đi lên lầu, thấy cửa phòng ngủ hé mở, có ánh sáng tràn ra, trước khi bước vào lòng cậu bỗng dưng rất căng thẳng, hít sâu mấy cái mới đẩy cửa vào, quả nhiên nhìn thấy Lâm Tử Hoành ở bên trong.

Anh ngồi trên ghế trước kệ sách, cầm điện thoại trong tay, nghe tiếng đẩy cửa thì ngẩng đầu lên, gương mặt lạnh lùng không có biểu cảm gì, chỉ hỏi: “Về rồi à?”

“Anh rể.” Dương Vũ Đằng gọi, cậu đóng cửa lại xong nói: “Điện thoại em bị hỏng, không mở lên được, có phải anh đã gọi cho em không?”

“Điện thoại hỏng thì mai đi mua cái mới.” Lâm Tử Hoành nhìn nhìn lên giường, bảo: “Em ngồi xuống đi.”

Cửa sổ phòng ngủ được đóng kín, không giống như ban ngày mở hé ra một chút, Dương Vũ Đằng cảm thấy mùi tinh dầu trong phòng hôm nay nồng hơn bình thường rất nhiều, cậu liền nghĩ mùi hương này có thể che đi mùi rượu trên người cậu không. Vả lại Lâm Tử Hoành hôm nay hình như cũng hơi khác, tuy là anh không nổi giận ra mặt nhưng nhìn anh cứ như có một ngọn lửa chực bùng lên, chỉ cần động vào một phát là anh sẽ có thể đốt cháy cả căn nhà.

Mình chỉ đi chơi về muộn thôi mà, cũng đâu đến mức khủng khiếp thế.

Dương Vũ Đằng ngồi xuống, đầu thì nghĩ vậy nhưng vẫn rất lo lắng: “Anh rể, về muộn là lỗi của em, lần sau em sẽ không như thế nữa, anh đừng tức giận.”

Lâm Tử Hoành lắc đầu, khoé môi vẫn mang theo chút ý cười: “Vũ Đằng, có lẽ anh đã nuông chiều em quá rồi.”

Dương Vũ Đằng cắn môi không đáp, cậu không biết anh nói vậy là có ý gì, lại nghe anh nói tiếp: “Vốn anh không muốn gấp, vì anh cảm thấy em vẫn còn nhỏ, nhưng em thì không.”

Cậu sửng sốt, còn chưa kịp hiểu ý anh thì đã thấy Lâm Tử Hoành bắt đầu cởi cúc áo của mình. Anh cởi được một nửa, lồng ngực trắng nõn lộ ra xong thì ngẩng lên nhìn cậu, cười nói: “Tự cởi hay để anh cởi cho em.”

Dương Vũ Đằng chưa bao giờ nghĩ mọi chuyện sẽ trở nên thế này, giọng điệu của Lâm Tử Hoành khi nói ra, dường như là đang xem cậu như một món đồ trong túi, muốn lấy ra dùng lúc nào thì dùng.

Vốn cậu cảm thấy chuyện đêm nay là lỗi của mình nhưng bây giờ cậu rất tức giận, cậu đứng lên hỏi ngược lại: “Anh xem em là cái gì thế hả?”

“Câu này phải để anh hỏi em mới phải, em xem anh là cái gì?” Áo sơ mi của Lâm Tử Hoành đã được cởi ra ném xuống đất, anh nắm vai Dương Vũ Đằng đè xuống giường, trong đôi mắt hiện rõ sự ham muốn và chiếm đoạt, hơi thở nóng bỏng phà lên người cậu: “Trên người bao nhiêu thứ mùi hỗn tạp như vậy, chơi vui lắm đúng không?”

Ngón tay anh vuốt ve gò má Dương Vũ Đằng, sau đó cởi áo của cậu, nghiến răng nói: “Nếu không dạy dỗ em thì em sẽ không nhớ anh là ai, còn em là ai.”

Trong không gian chật hẹp, mùi hương nồng nặc vây lấy cậu khiến cậu không biết trốn đi đâu. Dương Vũ Đằng sửng sốt, chợt cậu hiểu ra, đây không phải là mùi của tinh dầu thơm, mà là mùi pheromone của Lâm Tử Hoành.

Lúc nhỏ khi chưa phân hoá, cậu không thể ngửi thấy mùi pheromone của anh, sau này khi lớn lên sau lần sau rượu đó hai người lại chẳng còn gặp nhau. Thế nên cậu không biết anh có mùi gì.

Hoá ra anh đã cho mùi của chính mình vào tinh dầu thơm đặt trên đầu giường cậu. Hương thơm mỗi tối đưa cậu vào giấc ngủ lại chính là mùi pheromone của anh. Dương Vũ Đằng không thể diễn tả được cảm giác trong lòng lúc này, cậu vừa bối rối lại vừa khó chịu.

Cậu có thể cảm nhận được Lâm Tử Hoành đêm nay rất lạ, không phải chỉ mỗi việc cậu về muộn mà chọc tức ánh đến vậy chứ?

Dương Vũ Đằng không rõ lắm, lại thấy chuyện này không bình thường, Lâm Tử Hoành chưa từng phát tán pheromone của mình vượt ngoài tầm kiểm soát.

Chẳng là là kì phát tình sao? Cơ mà cho dù phải, anh cũng sẽ không thể, sẽ không. thể..

Dương Vũ Đằng vừa xấu hổ vừa tức giận, sau hai lần giãy giụa không thành, cậu càng bị ép chặt hơn. Cảnh tưởng này làm cậu nhớ đến giấc mơ đó, cậu lên tiếng: “Anh…anh là anh rể của em!”

“…phải, anh là anh rể của em.” Ánh mắt Lâm Tử Hoành nhìn cậu chăm chăm, một lát sau anh nhếch môi, “Nhưng anh cũng sẽ là Alpha của em.”

Anh vuốt ve lên bờ vai trần của Dương Vũ Đằng, cảm giác được Omega đang run rẩy, anh lại cười, nói tiếp: “Giờ biết sợ rồi à, lúc chụp mấy cái hình bậy bạ với người ta có biết suy nghĩ không?”

Lâm Tử Hoành thở ra một hơi dài, giọng nói trầm thấp, một tia sáng hiếm hoi loé lên trong mắt: “Đừng sợ, anh rể sẽ yêu thương em.”

 

Chương 13

5 4 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận