[GDGTNT] 10

Chương 10

“Anh phải đánh dấu em từ lâu rồi mới phải, đúng không?”

“Nuôi em đó, đây là việc quan trọng nhất.”

 

Dương Vũ Đằng chừng từng có kinh nghiệm yêu đương, nhưng đêm đó, cậu có một giấc mơ tình.

Hình ảnh trong mơ ngay cả chính Dương Vũ Đằng cũng không ngờ kí ức của cái đêm năm năm trước lại sống động như vậy, từng chi tiết một đều hiện lên rõ ràng. Trong kí ức, Lâm Tử Hoành uống say vào phòng rồi cậu đè cậu xuống, cậu giãy giụa muốn thoát khỏi anh, mãi một lúc sau khi anh đã tỉnh táo hơn một chút. Anh buông cậu ra, đứng lên rời khỏi phòng.

Dương Vũ Đằng chỉ nhớ mùi rượu trên người anh nồng lắm, không biết anh đã uống bao nhiêu. 

Nhưng trong giấc mộng đêm nay, lại giống như phần nối tiếp của kí ức khi đó. Lâm Tử Hoành không rời đi mà ôm chặt lấy cậu, sau đó anh buông xuống hết nụ hôn này đến nụ hôn khác. Nhiệt độ trên cơ thể của Alpha rất cao, mùi pheromone trên người anh giống như mùi tinh dầu mà mỗi ngày cậu ngửi trước khi đi ngủ, khiến cậu cảm thấy thoải mái và ấm áp. Cậu muốn để cơ thể mình thuận theo vòng tay anh.

Trong mơ cậu không có bao nhiêu ý thức, cậu chỉ biết làm theo sự dẫn dắt của Lâm Tử Hoành, cậu cũng chẳng cảm thấy có gì kì quái hay sợ hãi trái lại còn rất mong chờ. Không biết từ lúc nào, quần áo trên người cả hai đã được trút bỏ hết, bàn tay anh vuốt ve lên da thịt láng mịn của cậu, lại ngửa đầu cậu lên hôn xuống.

Dương Vũ Đằng cảm thấy mặt mình đỏ dần lên, trong ý thức còn sót lại, cậu cảm nhận được bản thân đã không còn đường lui, trong lòng có chút sợ hãi lại có chút chờ mong. Khi bàn tay Lâm Tử Hoành vuốt ve đến phần mông, cậu vùi đầu vào hõm cổ anh, hơi thở nóng rực phà lên, cậu liếm hầu két anh, rồi chuyển xuống xương quai xanh.

Mùi pheromone từ Alpha tản ra, gợi cảm khiến cho người ta phát xường, thậm chí Dương Vũ Đằng còn cảm thấy mình sắp không chịu nổi nữa.

Không chịu nổi…cái gì cơ? Câu hỏi đột ngột này khiến cậu sửng sốt ngước lên nhìn Lâm Tử Hoành. Dục vọng phía dưới của hai người đang mãnh liệt ma sát vào nhau. Nhưng cậu thấy Lâm Tử Hoành nhìn cậu có một chút lạnh lùng, trong mắt anh vừa như dò xét lại vừa như ham muốn, tựa như đang ngắm nhìn một món đồ sứ tinh xảo nào đó.

Đây không phải là Lâm Tử Hoành bình thường, anh ấy sẽ không bao giờ nhìn cậu bằng ánh mắt đó.

Dương Vũ Đằng muốn đẩy anh ra, nhưng eo đã bị ôm chặt, cậu nghe được giọng nói trầm khàn của Lâm Tử Hoành: “Em biết anh là ai không?”

Không chờ cậu trả lời, Lâm Tử Hoành đã tự đáp, “Anh là anh rể của em, là chồng chưa cưới của chị em, vậy mà em cũng muốn lên giường với anh ư?”

Không phải, không phải như thế. Dương Vũ Đằng nghe xong trong lòng rất khó chịu, cậu lắc đầu, đẩy anh ra, nhưng sức lực người kia quá mạnh, hai tay như gọng kìm khiến cậu không thể nào thoát được, chỉ có thể nghe những lời nói lạnh lùng đáng sợ của Lâm Tử Hoành lặp đi lặp lại bên tai.

“Có phải em đã muốn từ lâu rồi đúng không?”

“Anh phải đánh dấu em từ lâu rồi mới phải, đúng không?”

“Muốn anh lắm hả?”

“Đã ướt rồi này…”

Tần suất của những lời nói ấy càng lúc càng nhanh hơn bên tai cậu, giọng nói ngày càng sắc bén, dần dà giọng điệu cũng chẳng còn giống với Lâm Tử Hoành nửa.

Một cơn gió thổi ào đến đánh tung vào cánh cửa chưa khóa, Dương Vũ Đằng giật mình tỉnh lại, khi mở mắt, cậu nhận ra khoé mắt đã đầy lệ, gối đầu cũng ướt đẫm.

Ngọn đèn bàn mà cậu đã quên tắt trước khi đi ngủ giờ phút này sáng đến chói mắt, chói mà mặt cậu cay xè đi. Cậu rút khăn giấy lau khô mặt, thở gấp mấy cái, lúc cậu muốn ngồi dậy rời giường, chợt mặt cậu đỏ ửng, sau đó đỏ cả tai.

Thứ ướt không phải chỉ có gối đầu.

Chỉ cần một cử động rất nhỏ, cảm giác dinh dính khó nói đó làm cậu bối rối không thôi. Dương Vũ Đằng đi đến tủ tìm một bộ quần áo sạch sẽ rồi chạy vào nhà tắm. Như thể tự trừng phạt mình cậu dội thẳng nước lạnh nên người, cơ mà ngay cả nước lạnh cũng không thể làm giảm đi cảm giác nóng bỏng trong người cậu đi.

 

Hai ngày sau, Dương Vũ Đằng chính thức khai giảng, tuy không ở lại trường, nhưng ban giám hiệu vẫn xếp phòng ký túc xá cho cậu, bên trong đã có sẵn một giá sách, họa cụ và vài đồ dùng thường ngày. Bạn cùng phòng của cậu là một nam Omega vóc người không cao lắm, đôi mắt cười cong cong, nhìn thấy cậu thì chìa tay ra giới thiệu: “Tôi là Thạch Trí Điền, học cử nhân ở trường xong thì học tiếp, ông thì sao?”

“Tôi là Dương Vũ Đằng, tôi tốt nghiệp cử nhân đại học S.”

Thạch Trí Điền rõ ràng đã rất quen khi ở đây, cậu ra đã đến từ sớm, rất thoải mái ngồi gác chân lên ghế, nhìn cậu sắp sách lên kệ: “Sao ông đem ít đồ vậy? Quên à?”

“Không.” Dương Vũ Đằng ngừng lại, cân nhắc câu chữ một chút rồi nói tiếp, “Tôi đăng kí học ban ngày thôi, ký túc xá thi thoảng mới ghé nên tôi không mang nhiều đồ qua.”

Mặc dù là học thạc sĩ nhưng hệ thống quản lý của Đại học A này nổi tiếng nghiêm khắc, nghiên cứu sinh cũng không thể đi đi về về tự do được trừ phi họ có hoàn cảnh đặc biệt. Thạch Trí Điền thấy Dương Vũ Đằng da dẻ hồng hào, quần áo hàng hiệu, cũng không có vẻ bệnh tật gì thế nên hỏi dò: “Ông là con nhà tài phiệt đúng không?”

Dương Vũ Đằng: “……”

Thạch Trí Điền giải thích: “Tôi không có ý gì đâu nha, tôi chỉ tò mò thôi, nhà tôi cũng tàm tạm à, kinh doanh sơn. Ba tôi có mua một căn nhà gần trường cho tôi đi đi về về nhưng không được. Nhà ông làm nghề gì dợ? Ba ông là hiệu trưởng hả?”

“Không…” Sự thẳng thắn của Thạch Trí Điền đã làm giảm đi sự ngượng ngùng của Dương Vũ Đằng, cậu trả lời. “Tôi cũng không biết người nhà nói sao với trường nữa, nhưng mà được chấp nhận.”

Thạch Trí Điền lại nói: “Cũng được quá ha, ê mà ông không ở đây thì mình tôi ở cái phòng này rồi, cảm ơn ông nha.”

Một Omega con nhà giàu lại không kiêu ngạo khiến Dương Vũ Đằng có ấn tượng rất tốt, cậu cười, trả lời lại: “Mong là sau này chúng ta sẽ là bạn tốt nhé.”

“OK, đi học tôi sẽ chiếm sẵn chỗ cho ông.” Thạch Trí Điền nhìn cậu một lượt từ trên xuống dưới, mắt hơi nheo lại nhưng trông rất đáng yêu, “Ông có Alpha chưa? Chưa bị đánh dấu là thành hàng hot thu hút người ta lắm đó, ông mà xuất hiện giữa trường là không biết có bao nhiêu người xin chết đâu.”

Dương Vũ Đằng cười gượng: “Ông cứ nói quá…ông cũng là Omega mà.”

“Nhưng mà tôi có Alpha rồi, quen nhau từ nhỏ, hứa hôn luôn, hồi tôi chưa phân hoá sợ gần chết, lỡ mà thành Alpha cái tèo đời, may mà không, ủa mà ông chưa nói cho tôi biết, ông có Alpha rồi đúng không?”

Dương Vũ Đằng vốn là muốn mỉm cười cho qua, nhưng ma xui quỷ khiến thế nào lại đi ừ một tiếng.

Hai mắt Thạch Trí Điền sáng rõ: “Tôi biết ngay mà, Omega như ông sao mà FA được, hôm nào rảnh mình hẹn hò đôi đi, mà ông không ở trường là do ý của Alpha nhà ông hả? Alpha mà chiếm hữu như vậy ngầu xỉu!”

Dương Vũ Đằng: “…tôi…”

Cậu muốn phủ nhận nhưng chợt thấy lời của Thạch Trí Điền nói cũng có lý, nên không giải thích nữa. Cơ mà cái vụ hẹn hò đôi đó làm Dương Vũ Đằng bất giác phải suy nghĩ, không biết lúc đi hẹn hò Lâm Tử Hoành sẽ như thế nào nhỉ? Có phải là anh sẽ lãng mạn lắm không? 

Trong ấn tượng của cậu, dường như Lâm Tử Hoành và hai chữ lãng mạn là hai khái niệm rất khác nhau. Với cậu, nếu đi hẹn hò, chắc chắn điều mà Lâm Tử Hoành làm được nhẹ nhàng nhất chính là quẹt thẻ.

Mà thôi bỏ đi, cái này đâu có giống hẹn hò, đây là đi sắm đồ mới đúng.

 

Trong tiết học của môn “Hình khối ba chiều”, Dương Vũ Đằng chẳng cho vào tai được lời giảng nào của giảng viên, đầu óc cậu rối bời bởi mối quan hệ khó nói giữa cậu và Lâm Tử Hoành. Sau giấc mộng tình ngày đó, một trong những nguyên nhân khiến cho cậu thấy khó chịu dai dẳng là vì khi nằm trên giường, cậu đã không ngừng gọi hai tiếng “anh rể.”

Hai chữ này như bị phù phép vậy, vốn chỉ là một danh xưng bình thường nhưng không vì sao bây giờ lại trở nên nhạy cảm đến kì dị.

Dương Vũ Đằng cảm nhận được tất cả những sự thay đổi trong tâm lý của mình, chỉ là cậu không dám đối mặt với nó thôi. Dù sao thì Lâm Tử Hoành vẫn đối xử với cậu như bình thường, cậu không muốn những suy nghĩ vẩn vơ của mình làm phiền đến anh. Tất cả những gì cậu có thể chắc chắn chính là cậu thích được ở bên Lâm Tử Hoành, và chán ghét bất kì một Omega nào khác đến gần anh.

Cảm xúc này có lẽ không phải chỉ là ngày một ngày hai, nhưng từ trước đến giờ cậu vẫn luôn cảm thấy trong lòng Lâm Tử Hoành vẫn còn trăn trở về người chị của mình, thế nên dù cảm giác của cậu có thế nào đi chăng nữa, cậu đều cẩn thận che giấu, bây giờ cậu nghĩ nó đến cực hạn rồi, từng ngày, từng ngày kêu gào giải thoát.

Cậu muốn ở gần bên anh, mỗi ngày đi học về trở thành sự mong chờ nho nhỏ của cậu. 

Chương trình học của học kì một rất nhiều, tan tiết chiều về đến nhà đã đến giờ cơm tối, cậu không cho Lâm Tử Hoành đưa đón mình đến trường, lần nào cũng là cậu tự đạp xe trở về. Đi qua cánh cổng và con đường lát đá ngoằn ngoèo, cậu lại bắt đầu nhớ dáng vẻ của Lâm Tử Hoành khi anh ngồi trong phòng khách đọc báo.

Cuộc sống của Lâm Tử Hoành cũng không có gì thay đổi vì sự xuất hiện của Dương Vũ Đằng, lúc đầu anh dành hết ngày của kì nghỉ để dẫn cậu đi chơi đó đây nhưng giờ đây thời gian lại thật xa xỉ. Cậu đi học hai tuần, tổng lại chỉ ăn với Lâm Tử Hoành được có hai bữa cơm. Anh đi làm về rất muộn, khi về thì kiểm tra Dương Vũ Đằng có ăn được nhiều không, sau đó nhíu mày, hơi thở của anh có mùi rượu: “Sao không ăn cơm đàng hoàng?”

“Buổi trưa em ăn nhiều quá, anh rể, anh lại uống rượu rồi.” Dương Vũ Đằng đang vẽ dở bức tranh, ngẩng lên nhìn người đứng ở cửa, mùi rượu trên người anh rất nồng, cách cả nửa thước vẫn ngửi thấy được.

Cậu vốn nghĩ chuyện công ty thì chủ tịch chỉ cần sai người là làm được, cơ mà hôm nay nhìn thì đúng là lãnh đạo một công ty không phải chuyện dễ dàng.

Lâm Tử Hoành vuốt vuốt mi tâm, chậm rãi đi vào, ngồi lên sofa không xa Dương Vũ Đằng lắm, hai tay anh gối sau đầu: “Có phải em nghĩ anh chỉ là một kẻ chỉ biết kiếm tiền mà không màn gì đến mọi thứ không?”

Dương Vũ Đằng buông cọ xuống, nhìn anh nói: “Không ạ, kiếm tiền quan trọng mà, em biết anh không phải là nô lệ đồng tiền đâu.”

“Kiếm tiền quan trọng, nhưng phải kiếm tiền vì một việc quan trọng hơn, giờ tranh thủ trước, sau này có thể nghỉ ngơi sớm.” Lâm Tử Hoành thật sự đã uống rất nhiều, giọng nói nghe như than thở, đôi mắt dịu dàng nhìn cậu, “Bức tranh đó khi nào vẽ xong thì cho anh treo phòng ngủ nhé.”

“Dạ…” Dương Vũ Đằng đi rót cho anh ly nước, nhẹ giọng hỏi: “Việc gì là quan trọng hơn ạ?” 

Lâm Tử Hoành bưng ly nước lên, uống một ngụm, cong miệng, như đang cười đùa, lại như đang thành thật: “Nuôi em đó, đây là việc quan trọng nhất.”

Dương Vũ Đằng cũng cười, nhìn thẳng vào anh, nói: “Nuôi em đâu có tốn nhiều tiền đâu…Mai anh về ăn cơm được không? Mình cùng ăn tối.”

“Được, tối mai anh sẽ về sớm, trông chừng em ăn cho đàng hoàng.”

 

Lâm Tử Hoành tuy đã hứa nhưng chiều hôm sau bỗng dưng có chuyện đột xuất ở công ty, anh không còn cách nào khác đành gửi tin nhắn cho Dương Vũ Đằng, nói là có một quản lý cao cấp trong công ty sắp nghỉ việc, anh hẹn mãi mới tìm được người thay thế, ngày mai không thể không gặp người ta.

“Anh xin lỗi Vũ Đằng, em đừng giận nhé, mai anh sẽ ăn cùng em. Hôm nay em ăn ngoan chờ anh về, được không?”

Tuy rằng hơi thất vọng nhưng cũng chỉ là một bữa cơm thôi mà, Dương Vũ Đằng cũng không trách được anh, cậu nhắn lại “không sao đâu” rồi tiếp tục vẽ. Sau đó cậu nhận được cuộc gọi của Thạch Trí Điền.

“Tôi đi chơi không ông, sinh nhật bạn trai tôi, tính gọi ông từ sớm nhưng mà điện thoại cứ mất sóng hoài. Ông chưa ăn đúng không?” Thạch Trí Điền nói liên tục, nhưng tín hiệu đúng là không tốt thật, giọng đứt đứt, “dẫn Alpha ông đi luôn nha, bạn trai tôi khui rượu rồi nè, ở đây nhiều người vui lắm luôn.”

Tiềm thức của Dương Vũ Đằng muốn từ chối, nhưng Thạch Trí Điền đã chặn trước: “Ê ông đừng có từ chối, mỗi ngày ông học xong đi mất tiêu, bỏ tôi một mình trong kí túc xá. Ông nói mình sẽ là bạn tốt mà, đừng có từ chối tôi chứ. Ông đang ở phòng tranh à? Đợi tí tôi qua đón, quyết định vậy đi, bye, tôi cúp đây!”

Cuộc điện thoại chóng vánh này làm Dương Vũ Đằng không biết làm sao cho đúng, cậu do dự không biết nên gọi lại từ chối không. Nhưng nghĩ lại đây là người bạn đầu tiên cậu quen, còn nhiệt tình tốt bụng, không dễ gì có được một người bạn thế này.

Dù cho sau này cậu với Lâm Tử Hoành có ra sao đi nữa, cuộc sống của cậu cũng không thể nào chỉ có một mình anh, nghĩ đến đây, cậu dọn dẹp đồ đạc cho vào túi, lấy điện thoại gọi cho quản gia báo hôm nay đi chơi với bạn, không về ăn cơm.

 

Chương 11

5 3 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
2 Comments
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Pipo1211
Pipo1211
8 tháng trước

Nhiều khi câu “Anh nuôi em” – lãng mạn, sức sát thương còn mạnh hơn câu “Anh yêu em”🥰
“Nuôi em” tức là ko chỉ yêu em, còn muốn chăm sóc, lo lắng, nguyện dành cả đời này che mưa chắn bão cho em! Wow👏👏👏
Ad có biết là Ad năng suất như này tui thích lắm hơm😘

Nguyễn
Nguyễn
8 tháng trước

Trước t cũng từng thích một người. Lúc đầu là nhẫn nhịn cuối cùng vẫn thành ghen tị với tất cả những cô gái cậu ấy nói chuyện. Nhưng không thích chính là không thích. Sau này mới hiểu được. Thôi không đau lòng cũng không cảm thấy tự ti nữa