Du Châu phu phu quan sát ký- 5

Chương 5:

Tuế nguyệt tình trường, trúc mã thành song.

12941105_200411737007001_1414538464_o.jpg

Xin chào, tôi là Phong Tùng. Chúng ta lại gặp nhau rồi.

Đầu tiên, chúc tiểu bảo bối Ổn Ổn sinh nhật vui vẻ, tương lai chúng ta vẫn cùng nhau êm đềm trải qua.

Trần Tiểu Ổn nửa đêm không ngủ được, ngồi mở quà, tôi cũng thức bồi cậu ấy, vì thế viết thay một đoạn. Mọi người khi nào thấy thay đổi kiểu chữ, là biết cậu ấy quay lại, hơn nữa lại còn đuổi tôi đi không báo trước, mọi người chuẩn bị tâm lí cho tốt nhé.

.

Từ lúc bắt đầu quay phim đến nay đã hơn mười ngày, bây giờ Trần Ổn đã bắt đầu mấy cảnh quay của cậu ấy. Tôi rất đồng ý với những lời Ổn Ổn nói khi trước, khoác lên mình chiếc áo đồng phục học sinh cảm giác như mình được trở về thời đi học. Chỉ là lúc tôi đi học như vậy, bạn bè xung quanh không có ai tính cách mạnh mẽ như Bạch Lạc Nhân, cuồng bạo như Cố Hải, lại cũng không có tiểu hoa khôi trường học ngọt ngào đáng yêu như Dương Mãnh. Đương nhiên có một chuyện không thay đổi là tôi vẫn là hotboy của trường.

.

Nói rằng “Hận không thể gặp nhau sớm hơn” để hình dung mối quan hệ của chúng tôi thì cũng không sai chút nào, mỗi ngày đoàn phim đều vui vẻ, thoải mái, lại theo kịp tiến độ đề ra, thời gian rảnh rỗi thì tất cả đều đùa giỡn đặt biệt vui vẻ.

Bỏ qua tôi và Trần Tiểu Ổn quen biết nhau từ trước thì không nói đến, Cảnh Du đại ca và Ngụy Châu từ xa lạ đến thân thiết như bây giờ, cả quá trình thật bất khả tư nghị, đây có lẽ là duyên phận đi.

Ổn Ổn đối với không khí khó hiểu của hai người kia vẫn là vô cùng chú ý đến, ngày đó Ngụy Châu quay cảnh ướt mưa, rồi lời nói của Cảnh Du đã khiến cậu ấy bất ngờ. Tôi tạm thời không biết nói sao về tình huống này, còn muốn quan sát sự việc phát triển ra sao, chúng tôi chỉ cần yên lặng đi theo bọn họ là được rồi.

.

Khi quay phim đương nhiên là phải cố gắng hết khả năng của mình, nhưng chụp ảnh thì có thể thoải mái hơn, giám đốc nói chúng tôi chia nhóm chụp ảnh hai người vẫn là tốt hơn.

Tuy rằng hiếm có được một ngày nắng đẹp, nhưng gió lớn và nhiệt độ vẫn thấp, cậu bé phương nam Trần Ổn bị lạnh muốn chết. Cảnh Du và Ngụy Châu chụp trước, tôi và Ổn Ổn đứng ở bên cạnh quan sát.

Đối với họ, ôm cũng ôm rồi, hôn cũng hôn rồi, cũng đã lăn giường, loại chụp ảnh thanh tân tươi trẻ này chỉ đơn giản như uống nước mà thôi.

Ngụy Châu lạnh tới nỗi run lập cập vẫn là ngay thẳng nói “Em nói anh, học sinh thì phải giống học sinh, đừng có cả ngày hôn tới hôn lui”

Nghe thấy vậy, Giám đốc kiêm tác giả Sài lão sư khóe miệng khẽ nhếch….Châu Châu, chúc cậu may mắn.

.

Cảnh Du đại ca dường như không biết mệt mỏi là gì, không đợi người hướng dẫn tự mình nằm xuống, hay tay kê sau gáy, cười sảng khoái. Ngụy Châu nằm trên ngực anh ấy, nhắm mắt, cười nhẹ.

Tư thế này đã chụp thật tốt, Ngụy Châu mở mắt nhìn Cảnh Du, vừa cười vừa nói “Cao quá, gối đầu không thoải mái”

Nhiếp ảnh gia và nhân viên công tác bên cạnh nghe thấy liền cười rộ lên, Cảnh Du vẫn nhắm mắt như cũ “Tối hôm qua em không nói như thế a”

Mọi người “……”

.

Tôi và Ổn Ổn nín không được đều cười phá lên, cậu ấy ngồi phía sau lưng tôi, nhỏ giọng hỏi “Hôm nay có vui không?”

Tôi không nghe rõ mới hỏi lại “Sao?”

“Cậu vui không?” Cậu ấy quàng tay, ôm chặt lấy cổ tôi.

“Vui”

Cảnh Du và Ngụy Châu ở phía sau cổ vũ, Ổn Ổn vẫn cứ ôm lấy tôi để sưởi ấm, miệng than thở “Lạnh quá….”

Tôi cúi đầu nhìn thấy đôi tay bị lạnh của cậu ấy đỏ bừng lên, “Tớ cởi áo cho cậu nhé”

Không ngoài dự đoán là bị từ chối, biết tính tình như vậy tôi cũng không ép buộc thêm, chỉ cố gắng nắm tay sưởi ấm cho cậu ấy.

Đến khi bắt đầu chụp hình, hai người Cảnh Du và Ngụy Châu hiếm khi được rảnh rỗi quả nhiên là chạy sang bên này góp vui.

“Muốn nằm hay ngồi?” Tôi hỏi nhiếp ảnh gia.

Cảnh Du “Cả hai”

Ngụy Châu “Mỗi tư thế thử qua một lần đi”

.

Tôi “Cúi thấp đầu nữa không?”

Cảnh Du “Thấp chút nữa đi”

Ngụy Châu “Hôn một cái, mau hôn một cái”

Cảnh Du “Hôn lên tóc thì chả có bản lĩnh gì hết”

Ngụy Châu “Đúng thế, hôn môi nha”

Tóc xoăn nằm trong lòng tôi cười cười, chỉ vào bọn họ “Đây là cặp đôi hàng xóm chuyên làm việc xấu”

Tôi bồi thêm “Hơn nữa lại thích nói nhảm”

Nhân viên công tác cười thành một đoàn.

Cảnh Du “Vợ tôi xấu hổ, khiến cho mọi người chê cười rồi”

“Anh đi chết đi” Tiểu Vương tử quyền anh nghiêng người tung cước, Cảnh Du nắm lấy chân cậu ấy, thuận tiện nhướn mày đùa giỡn “Nên điều chỉnh động tác một chút nữa”

Ngụy Châu quả nhiên tạc mao, đuổi theo đòi đánh anh ấy.

Trên đường về, Cảnh Du đại ca ngồi chờ tẩy trang “Châu Châu, buổi chiều em đá anh đau quá”

Ngụy Châu cười kinh thường “Đáng đời”

A, Cảnh Du đại ca, em nói với anh bao nhiêu lần rồi, đừng mong mĩ nhân có thể tốt bụng.

Woa, Đại Thụ hôm nay viết nhiều quá.

Khụ, tôi đã quay lại rồi đây, cám ơn những lời chúc sinh nhật của mọi người, đối với ngày 14 tôi vô cùng chờ mong, nên tôi sẽ đi ngủ sớm đây, tuy rằng bây giờ không còn sớm sủa gì nữa.

Mọi người ngủ ngon, chụt ~

Nhận xét

Tôi chỉ còn chút xíu nữa là có thể hoàn thành bài viết rồi….Trần Tiểu Ổn công lực thật là….

Được rồi, sinh nhật của cậu ấy, cậu ấy là to nhất.

Cuối cùng tôi chỉ muốn nói:

Tuế nguyệt tình trường,

Trúc mã thành song,

Mạc thất mạc vong,

Cấp nhĩ cấp ngã.

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
1 Comment
Cũ nhất
Mới nhất Được bỏ phiếu nhiều nhất
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
trackback

[…] 1 | 2 | 3 | 4 | 5 […]