Người Yêu Nhỏ – 8

Chương 8:

Nghe được lời này Ngu Y Kiệt xém chút ngất đi, sự tình giống như càng ngày càng trở nên phức tạp. Bất quá bây giờ hắn đang quay phim, mình cũng bắt đầu chăm sóc Lưu Đồng, nếu như hắn tìm Lưu Đồng gây khó dễ thì sao, bây giờ đành tạm im lặng, một thời gian nữa cự tuyệt cũng không muộn.

Trần Vũ Thành buông tay cậu ra, sau đó đi đến chỗ bó hoa khẽ hít hà, hắn vẫn rất để ý lai lịch bó hoa này. Ngu Y Kiệt luôn miệng nói mình không có bạn bè, vậy hoa này là ở đâu ra? Ngu Y Kiệt nhìn hắn, trong lòng tự hiểu mình không giỏi nói dối, biết vậy cứ bảo là mình tự mua đi cho rồi, thuận miệng nói người khác tặng lỡ hắn nghi ngờ hỏi ngược lại thì không biết nên ứng phó làm sao.

Trần Vũ Thành nhẹ nhàng sờ lên cánh hoa, ôn nhu như sờ lên gương mặt Ngu Y Kiệt, trên mặt hắn còn mang ý cười hỏi cậu: “Y Kiệt, chẳng lẽ người này đang theo đuổi em sao? Còn dụng tâm tặng hoa hồng …”

“Không phải, anh ấy cái gì cũng đều không hiểu, là tùy ý chọn thôi.”

“Thật là lợi hại. Cái gì cũng đều không hiểu mà chọn hoa có ngụ ý này.”

“Ngụ ý của hoa chẳng phải đều là do người bán nói để gạt khách đến mua sao… Anh còn coi là thật?”

“Người cái gì đều không hiểu kia là bạn của em sao, có chút … Không giống…”

“Anh ấy có bệnh tự kỷ, thực sự là cái gì cũng đều không hiểu.”

Ngu Y Kiệt nói ra sự thật, mặc dù không muốn nói bất cứ điểm xấu nào của Lưu Đồng, thế nhưng trong mắt cậu đây cũng không tính là khuyết điểm. Sự thật như thế nào thì cậu liền nói với Trần Vũ Thành thế đó. Thế nhưng Trần Vũ Thành nghe xong nụ cười trên mặt liền biến sắc, ngón tay đang vuốt cánh hoa cũng cứng ngắc, kém chút nữa hắn đã đem hoa bóp nát. Trần Vũ Thành thu tay lại phía sau siết chặt thành nắm đấm, nghĩ thầm hiện tại ánh mắt Ngu Y Kiệt quá kém, kết giao bạn bè mà cũng không thể tìm một người bình thường.

“Y Kiệt, bạn thì bạn. Vẫn là cẩn thận một chút, người bệnh tự kỷ không có khả năng tự chủ khống chế hành vi, lại không mở lòng cùng người khác, cũng không biết sau này hắn sẽ làm gì em.”

“Anh ấy tín nhiệm tôi, tôi chỉ cần như vậy là đủ.”

Ngu Y Kiệt nói rất kiên quyết, Trần Vũ Thành nghe vào lại có chút khủng hoảng, vội vàng đem lời nói kéo trở về: “Anh cũng nghe nói người bệnh tự kỷ khi tín nhiệm một người sẽ giữ người đó chặt không tài nào thoát khỏi tay. Hi vọng người bạn của em không phải cái dạng này.”

“Tôi biết rồi.”

“Anh phải đi rồi, ngày mai bắt đầu tuyên truyền, có thể sẽ gần một tháng mới xong…Y Kiệt, em tự chăm sóc mình thật tốt nhé.”

“Anh đi cẩn thận, tạm biệt.”

Ngu Y Kiệt chỉ tiễn hắn tới cửa, Trần Vũ Thành không từ bỏ ngoái đầu lại nhìn. Ngu Y Kiệt biểu lộ tương đối lạnh nhạt, không còn giống như trước kia, hắn bây giờ mới bắt đầu lo lắng, bởi vì Ngu Y Kiệt nếu như vẫn còn tình cảm, cậu nhất định sẽ lập tức đồng ý quay lại.

Trần Vũ Thành đi rồi, Ngu Y Kiệt nhìn chiếc nhẫn trên tay, thở dài. Mặc dù không phải nhẫn cưới, chỉ là trang sức bình thường, thế nhưng tặng quà sinh nhật kiểu này khác nào bắt ép người ta. Cậu cũng không dám tháo ra vứt đi, cái nhẫn này đắt như vậy, nếu hắn có ý muốn đòi lại, cậu cũng không biết phải bán mấy trăm ly trà sữa mới trả nổi.

Ngu Y Kiệt lắc lắc đầu, không muốn nghĩ đến Trần Vũ Thành nữa, check mail một chút xem liệu có người liên hệ hay không, ngày mai cậu sẽ bắt đầu đến chăm sóc Lưu Đồng. Đã hứa với mẹ Lưu rồi nên nếu không có người tới phụ quán, cậu cũng chỉ có thể tạm đóng cửa. Nhưng đối với cậu những cái này cũng không trọng yếu, trọng yếu là cậu có thể cùng Lưu Đồng cùng một chỗ rồi, không có người nhìn cả hai bằng ánh mắt khác thường, hoặc là nói đây là mở ra một thế giới riêng cho hai người bọn họ.

Sáng ngày thứ hai mới có người liên hệ với Ngu Y Kiệt nói đã đến tiệm rồi, Ngu Y Kiệt vội vàng chạy đến xem. Người đến là một nam nhân, cũng không lớn tuổi hơn cậu bao nhiêu, đang cần việc làm. Cả hai nói với nhau mấy câu thoả thuận tiền lương rồi kí hợp đồng, Ngu Y Kiệt ghi chú lại kĩ càng cách pha chế các loại đồ uống cho người kia, sau đó bắt xe chạy tới Lưu gia.

Ngu Y Kiệt  ấn chuông cửa, người trả lời là mẹ Lưu, nhưng đi ra lại là Lưu Đồng. Anh còn chưa mang dép đã chạy ra cửa, mẹ Lưu ở phía sau một bên gọi một bên chạy đến. Lưu Đồng nhìn thấy Ngu Y Kiệt liền muốn ôm một cái. Cậu hơi đẩy anh ra còn ra hiệu bằng ánh mắt, hai người vẫn rất ăn ý, Lưu Đồng lập tức ngưng động tác. Mặc dù không được ôm Y Kiệt , nhưng mà Lưu Đồng vẫn là cười không ngậm miệng.

“Y Kiệt … tới rồi…”

“Ừm, sao anh lại chạy lung tung vậy.”

“Nhớ Y Kiệt.”

Ngu Y Kiệt nghe mà đỏ cả mặt. Lưu Đồng trước đây theo như mẹ Lưu kể đều không thích nói chuyện, làm sao bây giờ mỗi khi mở miệng là lại nói những lời ngọt ngào này. Lưu Đồng cũng không để ý ánh mắt của mẹ mình, lôi kéo Ngu Y Kiệt vào nhà. Ngu Y Kiệt lúng túng cùng bà chào hỏi, mẹ Lưu thấy cậu tới mới yên tâm, phải biết là từ sáng sớm ngủ dậy Lưu Đồng lại bắt đầu vào phòng giữ quần áo bới tung lên, sau đó lại đi hết lầu trên lầu dưới nói muốn đi tìm Y Kiệt, bà bị con trai vần tới vần lui đến chóng cả mặt luôn rồi.

Vào nhà, mẹ Lưu nhẹ nhàng vỗ vỗ lưng Lưu Đồng: “Tonny, ăn sáng đi con. Y Kiệt đã tới rồi.”

“Giờ này rồi mà Tonny còn chưa ăn sáng sao ạ?”

“Đúng vậy, nó từ sớm đã la hét muốn tìm cháu, tự giam mình ở phòng giữ đồ chọn quần áo, sau đó lầu trên lầu dưới chạy lên chạy xuống. Cô dỗ cả buổi cũng không nghe, ngay cả ăn sáng cũng không chịu ăn.”

Ngu Y Kiệt nhẹ nhàng sờ sờ đầu anh. Lưu Đồng đứng bên cạnh nghe giọng của mẹ đại khái ý thức được mình không ngoan liền cúi đầu nhu thuận hối lỗi, bộ dáng đáng yêu như này thì làm sao mà nghiêm khắc dạy dỗ được chứ.

“Hôm nay có người đến kí hợp đồng, cho nên cháu tới trễ một chút, thật ngại quá, ngày đầu tiên đi làm lại đến muộn.”

Nghe Ngu Y Kiệt nói vậy mẹ Lưu liền khoát khoát tay: “ Không sao, không sao, chỉ là Tonny như thế này cô còn chưa quen, bình thường nó cái gì cũng không nói, muốn đoán cũng đoán không nổi. Còn bây giờ nó muốn làm gì chỉ cần hỏi nó sẽ đáp, nói chuyện cũng sẽ trả lời.”

Lưu Đồng nháo từ sớm đến giờ thật khiến bà mệt chết, ngủ cũng không đủ giấc nên bà chỉ muốn về phòng nằm cho khoẻ.

“Y Kiệt, cháu với Tonny ăn sáng đi, ăn xong nhớ cho nó uống thuốc, thuốc cô đã để trên bàn sẵn rồi…”

Ngu Y Kiệt cẩn thận nhớ kỹ lời mẹ Lưu nói, sau đó gật đầu: “Cô yên tâm, cháu sẽ nhắc nhở anh ấy uống thuốc đầy đủ, cô đi nghỉ ngơi nhé.”

“Giao nó cho cháu vẫn là yên tâm nhất, hi vọng lần này bệnh của Tonny sẽ nhanh có tiến triển tốt.”

Lời của mẹ Lưu tràn ngập bất đắc dĩ, bà đã vô số lần hi vọng lại vô số lần thất vọng. Ngu Y Kiệt  chẳng mong mình là chúa cứu thế của Lưu Đồng, nhưng là nếu như Lưu Đồng nhờ có cậu bên cạnh mà bệnh tình chuyển biến tốt hơn, như vậy cậu cũng thấy mãn nguyện lắm rồi.

Cho Lưu Đồng ăn no rồi lại uống thuốc, Ngu Y Kiệt cầm khăn giúp anh lau miệng. Cậu cảm thấy thật kì lạ, Lưu Đồng mỗi ngày đều ăn nhiều như vậy, nhưng không béo một chút nào. Cậu thu dọn bát đũa đem đến bồn rửa, vừa mới mở nước Lưu Đồng đã ở sau lưng ôm lấy eo cậu, sau đó còn hướng trên mặt cậu hôn lấy hôn để, Ngu Y Kiệt bị giam trong ngực anh đều né tránh không kịp.

“Tonny … Đừng làm rộn …”

“Mẹ đi ngủ rồi … Có thể hôn hôn Y Kiệt …”

“Tonny, em đang rửa chén …”

“Ừm …Ừm”

Lưu Đồng gật gật đầu nhưng tay lại không có ý định buông ra. Ngu Y Kiệt đành phải vừa chịu cho anh ôm vừa rửa chén, cậu nghĩ thầm, Lưu Đồng sẽ không phải nghĩ mình là Simpson mà ôm chứ.

Chờ Ngu Y Kiệt rửa xong bát, anh mới bằng lòng buông tay ra. Lưu Đồng thấy được trên tay cậu đeo nhẫn, trên mặt liền lộ ra khó chịu cùng nghi ngờ, hỏi

“Y Kiệt … Muốn … Kết hôn?”

“A?”

“Nhẫn …”

Lưu Đồng rất mất mát, mím mím môi, không vui. Ngu Y Kiệt vội vàng nói với anh

“Tonny, nhẫn chia thành rất nhiều loại, cái này chỉ là trang sức, không phải nhẫn kết hôn. Ba với mẹ anh đeo nhẫn cũng không phải là dạng này đúng không?”

Ngu Y Kiệt giải thích cho Lưu Đồng nghe, cũng không biết anh làm sao lại cho rằng cứ đeo nhẫn đều là kết hôn. Ngu Y Kiệt bây giờ nhìn lại càng không thích chiếc nhẫn này, mặc dù nó rất đắt. Lưu Đồng cái hiểu cái không nhưng vẫn gật gật đầu, sau đó tràn đầy tự tin mà cười cười nói với Ngu Y Kiệt :

“Tonny … sau này … cùng Y Kiệt kết hôn … Anh mua cho em.”

Sau này của Lưu Đồng cũng không biết là đến khi nào, nhưng Ngu Y Kiệt nghe xong rất hạnh phúc, cậu kéo kéo tay Lưu Đồng

“Hôm nay muốn đi đâu chơi nào?”

“Không đi, Y Kiệt tới đây rồi… không cần … đi.”

“Không đi thì chúng ta ở nhà đọc sách nha, anh có biết đọc sách, viết chữ không?”

“Tonny … biết viết… tên của mình!”

“Thế hôm nay bắt đầu học từ đầu vậy!” Ngu Y Kiệt lắc lắc đầu cười trừ.

Cậu nắm tay Lưu Đồng, Lưu Đồng đi theo phía sau cười ngây ngô. Ngu Y Kiệt không xem bệnh của Lưu Đồng là khuyết điểm, dù cậu biết Lưu Đồng cùng người bình thường cũng có khoảng cách, nhưng không dạy anh tri thức không được, không thể mỗi ngày chỉ biết hôn hôn cùng ôm một cái … Nhất định cậu phải giúp anh có thể trở thành một người bình thường.

Ngu Y Kiệt dẫn Lưu Đồng trở về phòng, kéo ghế để anh ngồi trước bàn gỗ. Lưu Đồng còn không biết cậu muốn làm gì, chỉ nghĩ rằng sau khi vào phòng thì có thể ôm Ngu Y Kiệt không buông tay sau đó hôn hôn mấy cái, nhưng mà bây giờ xem ra Ngu Y Kiệt cũng không muốn hôn hôn rồi.

Phòng của Lưu Đồng có một kệ sách rất lớn, thế nhưng trên đó phủ một lớp bụi thật dày, tuy cũng có quét dọn nhưng chủ nhân không đụng đến thành ra có chút bụi bặm.

Ngu Y Kiệt chọn lấy mấy quyển nhiều màu sắc, cậu cũng không biết có thể dạy tới trình độ nào thôi thì chọn quyển bắt mắt một chút thu hút sự chú ý của anh. Lưu Đồng vừa nhìn thấy sách liền ỉu xìu đầu gục xuống bàn. Ngu Y Kiệt dời ghế tới ngồi bên cạnh anh, nhẹ nhàng sờ lấy tóc của anh dỗ dành

“Tonny, chúng ta cùng đọc sách có được hay không?”

Lưu Đồng vẫn gục xuống bàn không nói lời nào cũng không nhìn cậu. Ngu Y Kiệt mở sách ra đưa tới trước mặt anh:

“Anh nhìn này, quyển sách này thật đẹp.”

Lưu Đồng xoay người ôm lấy Ngu Y Kiệt , cũng chỉ là ôm chứ không nói lời nào, Ngu Y Kiệt vỗ vỗ lưng anh.

“Tonny ngoan, nếu như anh cái gì cũng không biết, sẽ bị người ta xem như đồ ngốc. Tonny không thích bị xem là đồ ngốc đúng hay không? Đợi đến khi anh cái gì cũng biết, sẽ không còn ai dám khi dễ anh, cũng không ai nhìn anh bằng ánh mắt kì lạ… Anh có nhớ lần đầu tiên khi chúng ta gặp nhau không, anh ngay cả mua đồ phải trả tiền cũng không biết.”

Lưu Đồng ôm cánh tay cậu xoa xoa một chút, anh làm sao lại không nhớ rõ lần đầu tiên gặp Ngu Y Kiệt chứ. Mặc dù lúc đó cậu nhìn anh có chút kỳ quái nhưng ánh mắt vẫn mang theo rất nhiều thiện ý, cũng không có ý xua đuổi anh. Lưu Đồng nhẹ nhàng cọ xát bên cổ của Ngu Y Kiệt, cậu biết anh đã hiểu rồi. Lưu Đồng buông tay, sau đó nâng gương mặt Ngu Y Kiệt lên, nhìn chằm chằm vào hai mắt của cậu. Ngu Y Kiệt bị nhìn đến hai má đỏ bừng, nhỏ giọng hỏi: “Tonny … Sao vậy?”

“Để Tonny hôn hôn một cái, liền… nghe lời em hết.”

“Ừ … được …”

Ngu Y Kiệt khép hờ hai mắt, cảm thụ được hô hấp của Lưu Đồng tới gần. Lưu Đồng tuy không có kinh nghiệm gì, theo bản năng còn có chút khẩn trương, bờ môi run rẩy dán lên môi Ngu Y Kiệt. Anh vẫn luôn cảm thấy môi Ngu Y Kiệt rất mềm mại, rất dễ chịu. Loại xúc cảm này khiến anh không nhịn được muốn cắn một cái, nếu như có thể nhấm nháp giống như đồ ăn thì càng tốt. Lưu Đồng nhẹ nhàng cắn một miếng lên môi Ngu Y Kiệt, sau đó lè lưỡiliếm liếm. 

0 0 đánh giá
Article Rating
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Comments
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
Đào Hoa Uyển chủ
4 năm trước

??? h ta hiểu vì sao sau lần đầu cá dạy lm chuyện ấy, mấy lần s ảnh có thể tự ăn đc dòi ?

saranghae1995
4 năm trước

Trời ơi, Lưu Đồng kiểu này mà bị tự kỷ cái gì? Hắn là lưu manh, là đại lưu manh. Khôn gần chết!

Như Chiên
Như Chiên
4 năm trước

Nha nha nha Lưu tiểu công manh manh manh. Yêu thương cô nè <3